Hoàng Gia Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Gia Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu1:Bài thơ "Cây đa" của Trần Đăng Khoa 

là một bức tranh làng quê Việt Nam thanh bình, tươi đẹp và giàu cảm xúc qua lăng kính hồn nhiên của một cậu bé. Chỉ với những vần thơ bốn chữ đơn giản, tác giả đã khắc họa hình ảnh cây đa già bên mương nước, giữa cánh đồng "biển lúa vàng", tạo nên không gian yên ả. Cây đa không chỉ là thiên nhiên mà hiện lên như một người bạn thân thiết, biết "gọi gió", "vẫy chim" và "nuôi ve". Những hình ảnh con trâu, đàn bò "thong thả", "đủng đỉnh" cùng bóng đa râm mát che chở người lao động, tất cả gợi lên một tình yêu quê hương da diết, yên bình và đậm đà bản sắc nông thôn Việt Nam. Đọc bài thơ, em cảm thấy gần gũi, thêm yêu nét đẹp bình dị của xóm làng và kính trọng tình cảm sâu sắc của Trần Đăng Khoa dành cho thiên nhiên, quê hương. 

Câu2:

Gia đình luôn là bến đỗ bình yên nhất, và những kỷ niệm bên người thân chính là những viên ngọc quý trong hành trang trưởng thành của mỗi người. Đối với em, chuyến đi về quê thăm nội vào mùa hè năm ngoái là một trải nghiệm xúc động và đáng nhớ nhất. Sáng hôm đó, cả nhà em khởi hành từ sớm khi trời còn đẫm sương. Sau vài giờ ngồi xe, cảnh phố xá nhộn nhịp dần lùi xa, thay vào đó là những cánh đồng lúa xanh mướt và rặng tre ngà thân thuộc. Vừa thấy bóng xe đầu ngõ, bà nội đã chống gậy đứng đợi sẵn, nụ cười móm mém hiền hậu khiến lòng em trào dâng một cảm giác ấm áp khó tả. Kỷ niệm đáng nhớ nhất chính là buổi chiều hôm đó, khi em được cùng bố và ông nội ra đồng thả diều. Gió ngoài đồng thổi lồng lộng, mang theo mùi thơm nồng nàn của bùn đất và cỏ dại. Bố dạy em cách cầm dây, cách chạy đà để đón gió. Khi cánh diều hình con rồng rực rỡ bay vút lên bầu trời xanh thẳm, em cảm thấy bao nhiêu lo âu, mệt mỏi của việc học hành đều tan biến hết. Bố khẽ chạm tay vào vai em và nói: "Cuộc sống cũng giống như con diều vậy, phải có sức gió và sự kiên trì thì mới bay cao được". Buổi tối, cả gia đình quây quần bên mâm cơm giản dị với cá kho tộ, canh chua và rau muống luộc. Dưới ánh đèn vàng ấm cúng, ông bà kể về những ngày xưa gian khổ, bố mẹ chia sẻ về công việc, còn em thì hào hứng kể về những người bạn mới ở trường. Tiếng cười nói rộn rã làm bừng sáng cả gian nhà nhỏ. Giây phút ấy, em nhận ra rằng hạnh phúc chẳng đâu xa vời, nó nằm ngay trong sự sum vầy và yêu thương của những người thân ruột thịt. Chuyến đi tuy ngắn ngủi nhưng đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc. Em hiểu thêm về giá trị của gia đình và biết ơn những giây phút quý giá được ở bên người thân. Đó sẽ mãi là kỷ niệm đẹp đẽ tiếp thêm sức mạnh cho em trong cuộc sống.

Câu1:

Vần được gieo là vần chân:đồng-mông.

Câu2:

Cây đa đã trở thành nơi che chở nuôi dưỡng những sự vật : con trâu, con bò, bác nông dân, con ve.

Câu3:

Bức tranh làng quê được khắc hoạ ra một cách tỉ mỉ. Hình ảnh làng quê được hiên ra với vẻ đẹp bình dị, đơn giản, không khí trong lành

Câu4:

Biện pháp tu từ mà tác giả đã sử dụng trong khổ thứ hai là điệp từ điệp ngữ

Biện pháp tu từ điệp từ điệp ngữ giúp tăng cảm giác bình dị làng quê hơn đến các đọc giả

Câu 5:

Hình ảnh cây đa và khung cảnh làng quê đã gợi cho em đến bức tranh làng quê ở nơi em ở. Em nghĩ rằng em sẽ giữ gìn vẻ đẹp này. Nét đẹp của quê hương đã là một phần không thể lu mờ trong tâm trí em. Tuy rằng quê hương giờ đã phát triển và thay đổi nhưng nét đẹp bình dị ấy lại chớ nhiều kỉ niệm với em. Em mong rằng quê hương sẽ thêm nhiều đổi mới .