Hồ Hải Duyên
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Qua hình ảnh giản dị trong ngôi nhà quê – “Nhà em treo ảnh Bác Hồ / Bên trên là một lá cờ đỏ tươi” – tác giả đã khắc họa tình cảm sâu sắc của em nhỏ dành cho Bác. Bác Hồ hiện lên thật hiền từ, gần gũi qua nụ cười "mỉm miệng cười", quan tâm đến cuộc sống thường nhật của các cháu nhỏ ("Bác nhìn chúng cháu vui chơi trong nhà", "Ngoài sân có mấy con gà / Ngoài vườn có mấy quả na chín rồi"). Không chỉ dừng lại ở tình cảm, hình ảnh Bác còn mang ý nghĩa giáo dục sâu sắc. Em nhỏ cảm nhận như Bác đang dạy lời, khuyên bảo những điều giản dị nhưng thiết thực trong cuộc sống: chăm chỉ lao động ("Trồng rau, quét bếp, đuổi gà"), và luôn cảnh giác với kẻ thù ("Thấy tàu bay Mỹ nhớ ra nằm ngồi"). Cuối cùng, hình ảnh Bác lo bao việc trên đời nhưng vẫn luôn mỉm cười với em khẳng định Bác là vị lãnh tụ vĩ đại nhưng rất đỗi thân thương, luôn dành tình yêu thương bao la cho dân tộc, đặc biệt là thế hệ măng non. Bài thơ là một bài học nhẹ nhàng về tình yêu Bác, tình yêu quê hương đất nước.
Câu 2
Những kỷ niệm tuổi học trò luôn là điều thú vị. Và kỷ niệm đáng nhớ nhất chính là lần em cùng người bạn thân của mình đi chơi vào một ngày mưa năm ngoái. Hôm ấy, vì có mưa rào đột ngột, nên lớp em được nghỉ tiết thể dục. Thế là em đã cùng bạn thân của mình là Minh Quân đạp xe về nhà. Tuy nhiên, đúng hôm ấy Quân lại quên mang áo mưa theo. Cuối cùng, chúng em đã quyết định là cùng nhau tắm mưa. Cả hai đứa cởi dép cho vào giỏ xe, rồi mới bắt đầu đạp xe về nhà. Thay vì đi con đường ngắn như hằng ngày, chúng em đã cố tình chọn con đường vòng xa hơn, có băng qua một đoạn đường vắng có dòng suối nhỏ. Lúc đến đó, chúng em còn dừng xe lại, chạy xuống nước và nô đùa. Cảm giác như chúng em đang bé lại, trở về cái thời mà còn chưa phải đến trường. Khi ấy, em và Quân đều còn nhỏ, lén mẹ trốn ra sân tắm mưa. Hôm ấy, cả hai đứa vui lắm. Vừa đùa giỡn vừa cười đùa ầm ĩ như hai đứa ngốc. Mãi khi mưa gần ngớt, chúng em mới trở về nhà. Hậu quả là cả hai đứa đều bị sốt nhẹ, phải nghỉ học hai hôm liền. Đứa nào cũng bị mẹ mắng cho một trận nhớ đời. Tuy vậy, đó vẫn là kỉ niệm đáng nhớ nhất của chúng em.
Câu 1:
Qua hình ảnh giản dị trong ngôi nhà quê – “Nhà em treo ảnh Bác Hồ / Bên trên là một lá cờ đỏ tươi” – tác giả đã khắc họa tình cảm sâu sắc của em nhỏ dành cho Bác. Bác Hồ hiện lên thật hiền từ, gần gũi qua nụ cười "mỉm miệng cười", quan tâm đến cuộc sống thường nhật của các cháu nhỏ ("Bác nhìn chúng cháu vui chơi trong nhà", "Ngoài sân có mấy con gà / Ngoài vườn có mấy quả na chín rồi"). Không chỉ dừng lại ở tình cảm, hình ảnh Bác còn mang ý nghĩa giáo dục sâu sắc. Em nhỏ cảm nhận như Bác đang dạy lời, khuyên bảo những điều giản dị nhưng thiết thực trong cuộc sống: chăm chỉ lao động ("Trồng rau, quét bếp, đuổi gà"), và luôn cảnh giác với kẻ thù ("Thấy tàu bay Mỹ nhớ ra nằm ngồi"). Cuối cùng, hình ảnh Bác lo bao việc trên đời nhưng vẫn luôn mỉm cười với em khẳng định Bác là vị lãnh tụ vĩ đại nhưng rất đỗi thân thương, luôn dành tình yêu thương bao la cho dân tộc, đặc biệt là thế hệ măng non. Bài thơ là một bài học nhẹ nhàng về tình yêu Bác, tình yêu quê hương đất nước.
Câu 2
Những kỷ niệm tuổi học trò luôn là điều thú vị. Và kỷ niệm đáng nhớ nhất chính là lần em cùng người bạn thân của mình đi chơi vào một ngày mưa năm ngoái. Hôm ấy, vì có mưa rào đột ngột, nên lớp em được nghỉ tiết thể dục. Thế là em đã cùng bạn thân của mình là Minh Quân đạp xe về nhà. Tuy nhiên, đúng hôm ấy Quân lại quên mang áo mưa theo. Cuối cùng, chúng em đã quyết định là cùng nhau tắm mưa. Cả hai đứa cởi dép cho vào giỏ xe, rồi mới bắt đầu đạp xe về nhà. Thay vì đi con đường ngắn như hằng ngày, chúng em đã cố tình chọn con đường vòng xa hơn, có băng qua một đoạn đường vắng có dòng suối nhỏ. Lúc đến đó, chúng em còn dừng xe lại, chạy xuống nước và nô đùa. Cảm giác như chúng em đang bé lại, trở về cái thời mà còn chưa phải đến trường. Khi ấy, em và Quân đều còn nhỏ, lén mẹ trốn ra sân tắm mưa. Hôm ấy, cả hai đứa vui lắm. Vừa đùa giỡn vừa cười đùa ầm ĩ như hai đứa ngốc. Mãi khi mưa gần ngớt, chúng em mới trở về nhà. Hậu quả là cả hai đứa đều bị sốt nhẹ, phải nghỉ học hai hôm liền. Đứa nào cũng bị mẹ mắng cho một trận nhớ đời. Tuy vậy, đó vẫn là kỉ niệm đáng nhớ nhất của chúng em.