Hoàng Thị Thùy An
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Qua những vần thơ mộc mạc, chân thành, "Ảnh Bác" của Trần Đăng Khoa đã vẽ nên một bức tranh sinh động về Bác Hồ, không phải vị lãnh tụ xa vời mà là một hình ảnh thân thương, gần gũi ngay trong ngôi nhà của em nhỏ. Bức ảnh Bác treo trên tường, bên cạnh lá cờ đỏ tươi, cùng nụ cười hiền từ, ánh mắt dõi theo nụ cười của chúng cháu, tạo nên không khí gia đình ấm áp, thiêng liêng. Những hình ảnh quen thuộc như gà, na chín càng làm nổi bật sự bình dị, gắn bó với thiên nhiên, cuộc sống làng quê Việt Nam. Nhưng ẩn sau vẻ bình yên ấy, lời Bác vang lên như lời ru, lời nhắc nhở thiết tha: "Cháu ơi đừng có chơi bời đâu xa/ Trồng rau, quét bếp, đuổi gà". Lời dặn này không chỉ là việc nhà mà còn là bài học về đức tính siêng năng, tự lập, yêu lao động. Đặc biệt, khi có "tàu bay Mỹ nhớ ra nằm ngồi", hình ảnh Bác hiện lên với tâm hồn cao đẹp: Người lo bao việc trên đời, nhưng vẫn mỉm cười với em, thể hiện tinh thần lạc quan, ý chí kiên cường, đặt lợi ích dân tộc lên trên hết. Đoạn thơ lay động lòng người bởi sự kết hợp hài hòa giữa tình cảm gia đình ấm áp và tình yêu Tổ quốc thiêng liêng, khắc sâu hình ảnh Bác là người cha, người ông, người dẫn đường, làm cho thế hệ trẻ càng thêm yêu kính, ghi nhớ công lao và noi gương Bác trên con đường xây dựng đất nước.
Câu 2:
Trong khi các bạn khác có rất nhiều bạn bè, ai cũng có thể chơi cùng và kết thân. Còn em vì tính cách hướng nội nên rất khó kết bạn, chỉ có một người bạn thân là Lan. Lan là người bạn thân duy nhất của em vì thế mọi kỉ niệm về tình bạn này em đều ghi nhớ. Lan là một cô gái xinh xắn, dễ mến và rất tốt bụng. Em và Lan tuy không học cùng lớp nhưng vì nhà gần nên đã chơi với nhau từ hồi còn nhỏ. Đã nhiều năm trôi qua chúng em vẫn luôn thân thiết, tình bạn ngày càng bền chặt và hiểu nhau như hai chị em gái. Kỉ niệm nhớ nhất giữa em và Lan là lần chúng em giận dỗi nhau vì hiểu nhầm. Lần đó là vào mùa hè năm lớp 4, em hẹn Lan cùng đi công viên với gia đình em nhưng đến hôm đi em chờ mãi vẫn không thấy Lan tới. Suốt quá trình đi chơi em đã rất giận Lan vì không giữ lời hứa, khiến em và gia đình phải chờ. Khi về đến nhà, em bắt gặp Lan đi đâu đó cùng mẹ, em vì còn giận nên cũng không bắt chuyện với bạn. Lan gọi em mấy câu liền em cũng không hề trả lời mà đi thẳng vào nhà. Hôm sau mẹ Lan sang nhà em chơi mới kể chuyện Lan bị ốm sốt cao vào đêm trước ngày nhà em đi công viên, nghe đến đó em biết mình đã hiểu nhầm Lan. Thế rồi cùng với sự xấu hổ, ăn năn của mình em đã mua sữa và quả đến thăm Lan ốm. Em xin lỗi Lan vì đã hiểu nhầm và giận dỗi vô cớ, Lan cũng xin lỗi vì thất hứa với em, cũng không giận em vì đã hiểu nhầm. Chúng em cứ như thế mà làm hoà với nhau, em kể lại cho Lan nghe về chuyến đi công viên của mình, hai đứa lại cười đùa vui vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra. Tình bạn quan trọng nhất chính là sự thấu hiểu và chân thành, em tin tình bạn của chúng em sẽ mãi mãi không thay đổi, có chăng chỉ là thân thiết hơn, đặc biệt hơn. Dù sau này có thêm nhiều bạn bè thì tình bạn này đối với em vẫn là đáng quý nhất
Câu 1:
Qua những vần thơ mộc mạc, chân thành, "Ảnh Bác" của Trần Đăng Khoa đã vẽ nên một bức tranh sinh động về Bác Hồ, không phải vị lãnh tụ xa vời mà là một hình ảnh thân thương, gần gũi ngay trong ngôi nhà của em nhỏ. Bức ảnh Bác treo trên tường, bên cạnh lá cờ đỏ tươi, cùng nụ cười hiền từ, ánh mắt dõi theo nụ cười của chúng cháu, tạo nên không khí gia đình ấm áp, thiêng liêng. Những hình ảnh quen thuộc như gà, na chín càng làm nổi bật sự bình dị, gắn bó với thiên nhiên, cuộc sống làng quê Việt Nam. Nhưng ẩn sau vẻ bình yên ấy, lời Bác vang lên như lời ru, lời nhắc nhở thiết tha: "Cháu ơi đừng có chơi bời đâu xa/ Trồng rau, quét bếp, đuổi gà". Lời dặn này không chỉ là việc nhà mà còn là bài học về đức tính siêng năng, tự lập, yêu lao động. Đặc biệt, khi có "tàu bay Mỹ nhớ ra nằm ngồi", hình ảnh Bác hiện lên với tâm hồn cao đẹp: Người lo bao việc trên đời, nhưng vẫn mỉm cười với em, thể hiện tinh thần lạc quan, ý chí kiên cường, đặt lợi ích dân tộc lên trên hết. Đoạn thơ lay động lòng người bởi sự kết hợp hài hòa giữa tình cảm gia đình ấm áp và tình yêu Tổ quốc thiêng liêng, khắc sâu hình ảnh Bác là người cha, người ông, người dẫn đường, làm cho thế hệ trẻ càng thêm yêu kính, ghi nhớ công lao và noi gương Bác trên con đường xây dựng đất nước.
Câu 2:
Trong khi các bạn khác có rất nhiều bạn bè, ai cũng có thể chơi cùng và kết thân. Còn em vì tính cách hướng nội nên rất khó kết bạn, chỉ có một người bạn thân là Lan. Lan là người bạn thân duy nhất của em vì thế mọi kỉ niệm về tình bạn này em đều ghi nhớ. Lan là một cô gái xinh xắn, dễ mến và rất tốt bụng. Em và Lan tuy không học cùng lớp nhưng vì nhà gần nên đã chơi với nhau từ hồi còn nhỏ. Đã nhiều năm trôi qua chúng em vẫn luôn thân thiết, tình bạn ngày càng bền chặt và hiểu nhau như hai chị em gái. Kỉ niệm nhớ nhất giữa em và Lan là lần chúng em giận dỗi nhau vì hiểu nhầm. Lần đó là vào mùa hè năm lớp 4, em hẹn Lan cùng đi công viên với gia đình em nhưng đến hôm đi em chờ mãi vẫn không thấy Lan tới. Suốt quá trình đi chơi em đã rất giận Lan vì không giữ lời hứa, khiến em và gia đình phải chờ. Khi về đến nhà, em bắt gặp Lan đi đâu đó cùng mẹ, em vì còn giận nên cũng không bắt chuyện với bạn. Lan gọi em mấy câu liền em cũng không hề trả lời mà đi thẳng vào nhà. Hôm sau mẹ Lan sang nhà em chơi mới kể chuyện Lan bị ốm sốt cao vào đêm trước ngày nhà em đi công viên, nghe đến đó em biết mình đã hiểu nhầm Lan. Thế rồi cùng với sự xấu hổ, ăn năn của mình em đã mua sữa và quả đến thăm Lan ốm. Em xin lỗi Lan vì đã hiểu nhầm và giận dỗi vô cớ, Lan cũng xin lỗi vì thất hứa với em, cũng không giận em vì đã hiểu nhầm. Chúng em cứ như thế mà làm hoà với nhau, em kể lại cho Lan nghe về chuyến đi công viên của mình, hai đứa lại cười đùa vui vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra. Tình bạn quan trọng nhất chính là sự thấu hiểu và chân thành, em tin tình bạn của chúng em sẽ mãi mãi không thay đổi, có chăng chỉ là thân thiết hơn, đặc biệt hơn. Dù sau này có thêm nhiều bạn bè thì tình bạn này đối với em vẫn là đáng quý nhất
Câu 1:
Qua những vần thơ mộc mạc, chân thành, "Ảnh Bác" của Trần Đăng Khoa đã vẽ nên một bức tranh sinh động về Bác Hồ, không phải vị lãnh tụ xa vời mà là một hình ảnh thân thương, gần gũi ngay trong ngôi nhà của em nhỏ. Bức ảnh Bác treo trên tường, bên cạnh lá cờ đỏ tươi, cùng nụ cười hiền từ, ánh mắt dõi theo nụ cười của chúng cháu, tạo nên không khí gia đình ấm áp, thiêng liêng. Những hình ảnh quen thuộc như gà, na chín càng làm nổi bật sự bình dị, gắn bó với thiên nhiên, cuộc sống làng quê Việt Nam. Nhưng ẩn sau vẻ bình yên ấy, lời Bác vang lên như lời ru, lời nhắc nhở thiết tha: "Cháu ơi đừng có chơi bời đâu xa/ Trồng rau, quét bếp, đuổi gà". Lời dặn này không chỉ là việc nhà mà còn là bài học về đức tính siêng năng, tự lập, yêu lao động. Đặc biệt, khi có "tàu bay Mỹ nhớ ra nằm ngồi", hình ảnh Bác hiện lên với tâm hồn cao đẹp: Người lo bao việc trên đời, nhưng vẫn mỉm cười với em, thể hiện tinh thần lạc quan, ý chí kiên cường, đặt lợi ích dân tộc lên trên hết. Đoạn thơ lay động lòng người bởi sự kết hợp hài hòa giữa tình cảm gia đình ấm áp và tình yêu Tổ quốc thiêng liêng, khắc sâu hình ảnh Bác là người cha, người ông, người dẫn đường, làm cho thế hệ trẻ càng thêm yêu kính, ghi nhớ công lao và noi gương Bác trên con đường xây dựng đất nước.
Câu 2:
Trong khi các bạn khác có rất nhiều bạn bè, ai cũng có thể chơi cùng và kết thân. Còn em vì tính cách hướng nội nên rất khó kết bạn, chỉ có một người bạn thân là Lan. Lan là người bạn thân duy nhất của em vì thế mọi kỉ niệm về tình bạn này em đều ghi nhớ. Lan là một cô gái xinh xắn, dễ mến và rất tốt bụng. Em và Lan tuy không học cùng lớp nhưng vì nhà gần nên đã chơi với nhau từ hồi còn nhỏ. Đã nhiều năm trôi qua chúng em vẫn luôn thân thiết, tình bạn ngày càng bền chặt và hiểu nhau như hai chị em gái. Kỉ niệm nhớ nhất giữa em và Lan là lần chúng em giận dỗi nhau vì hiểu nhầm. Lần đó là vào mùa hè năm lớp 4, em hẹn Lan cùng đi công viên với gia đình em nhưng đến hôm đi em chờ mãi vẫn không thấy Lan tới. Suốt quá trình đi chơi em đã rất giận Lan vì không giữ lời hứa, khiến em và gia đình phải chờ. Khi về đến nhà, em bắt gặp Lan đi đâu đó cùng mẹ, em vì còn giận nên cũng không bắt chuyện với bạn. Lan gọi em mấy câu liền em cũng không hề trả lời mà đi thẳng vào nhà. Hôm sau mẹ Lan sang nhà em chơi mới kể chuyện Lan bị ốm sốt cao vào đêm trước ngày nhà em đi công viên, nghe đến đó em biết mình đã hiểu nhầm Lan. Thế rồi cùng với sự xấu hổ, ăn năn của mình em đã mua sữa và quả đến thăm Lan ốm. Em xin lỗi Lan vì đã hiểu nhầm và giận dỗi vô cớ, Lan cũng xin lỗi vì thất hứa với em, cũng không giận em vì đã hiểu nhầm. Chúng em cứ như thế mà làm hoà với nhau, em kể lại cho Lan nghe về chuyến đi công viên của mình, hai đứa lại cười đùa vui vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra. Tình bạn quan trọng nhất chính là sự thấu hiểu và chân thành, em tin tình bạn của chúng em sẽ mãi mãi không thay đổi, có chăng chỉ là thân thiết hơn, đặc biệt hơn. Dù sau này có thêm nhiều bạn bè thì tình bạn này đối với em vẫn là đáng quý nhất
Câu 1:
Qua những vần thơ mộc mạc, chân thành, "Ảnh Bác" của Trần Đăng Khoa đã vẽ nên một bức tranh sinh động về Bác Hồ, không phải vị lãnh tụ xa vời mà là một hình ảnh thân thương, gần gũi ngay trong ngôi nhà của em nhỏ. Bức ảnh Bác treo trên tường, bên cạnh lá cờ đỏ tươi, cùng nụ cười hiền từ, ánh mắt dõi theo nụ cười của chúng cháu, tạo nên không khí gia đình ấm áp, thiêng liêng. Những hình ảnh quen thuộc như gà, na chín càng làm nổi bật sự bình dị, gắn bó với thiên nhiên, cuộc sống làng quê Việt Nam. Nhưng ẩn sau vẻ bình yên ấy, lời Bác vang lên như lời ru, lời nhắc nhở thiết tha: "Cháu ơi đừng có chơi bời đâu xa/ Trồng rau, quét bếp, đuổi gà". Lời dặn này không chỉ là việc nhà mà còn là bài học về đức tính siêng năng, tự lập, yêu lao động. Đặc biệt, khi có "tàu bay Mỹ nhớ ra nằm ngồi", hình ảnh Bác hiện lên với tâm hồn cao đẹp: Người lo bao việc trên đời, nhưng vẫn mỉm cười với em, thể hiện tinh thần lạc quan, ý chí kiên cường, đặt lợi ích dân tộc lên trên hết. Đoạn thơ lay động lòng người bởi sự kết hợp hài hòa giữa tình cảm gia đình ấm áp và tình yêu Tổ quốc thiêng liêng, khắc sâu hình ảnh Bác là người cha, người ông, người dẫn đường, làm cho thế hệ trẻ càng thêm yêu kính, ghi nhớ công lao và noi gương Bác trên con đường xây dựng đất nước.
Câu 2:
Trong khi các bạn khác có rất nhiều bạn bè, ai cũng có thể chơi cùng và kết thân. Còn em vì tính cách hướng nội nên rất khó kết bạn, chỉ có một người bạn thân là Lan. Lan là người bạn thân duy nhất của em vì thế mọi kỉ niệm về tình bạn này em đều ghi nhớ. Lan là một cô gái xinh xắn, dễ mến và rất tốt bụng. Em và Lan tuy không học cùng lớp nhưng vì nhà gần nên đã chơi với nhau từ hồi còn nhỏ. Đã nhiều năm trôi qua chúng em vẫn luôn thân thiết, tình bạn ngày càng bền chặt và hiểu nhau như hai chị em gái. Kỉ niệm nhớ nhất giữa em và Lan là lần chúng em giận dỗi nhau vì hiểu nhầm. Lần đó là vào mùa hè năm lớp 4, em hẹn Lan cùng đi công viên với gia đình em nhưng đến hôm đi em chờ mãi vẫn không thấy Lan tới. Suốt quá trình đi chơi em đã rất giận Lan vì không giữ lời hứa, khiến em và gia đình phải chờ. Khi về đến nhà, em bắt gặp Lan đi đâu đó cùng mẹ, em vì còn giận nên cũng không bắt chuyện với bạn. Lan gọi em mấy câu liền em cũng không hề trả lời mà đi thẳng vào nhà. Hôm sau mẹ Lan sang nhà em chơi mới kể chuyện Lan bị ốm sốt cao vào đêm trước ngày nhà em đi công viên, nghe đến đó em biết mình đã hiểu nhầm Lan. Thế rồi cùng với sự xấu hổ, ăn năn của mình em đã mua sữa và quả đến thăm Lan ốm. Em xin lỗi Lan vì đã hiểu nhầm và giận dỗi vô cớ, Lan cũng xin lỗi vì thất hứa với em, cũng không giận em vì đã hiểu nhầm. Chúng em cứ như thế mà làm hoà với nhau, em kể lại cho Lan nghe về chuyến đi công viên của mình, hai đứa lại cười đùa vui vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra. Tình bạn quan trọng nhất chính là sự thấu hiểu và chân thành, em tin tình bạn của chúng em sẽ mãi mãi không thay đổi, có chăng chỉ là thân thiết hơn, đặc biệt hơn. Dù sau này có thêm nhiều bạn bè thì tình bạn này đối với em vẫn là đáng quý nhất
Câu 1:
Qua những vần thơ mộc mạc, chân thành, "Ảnh Bác" của Trần Đăng Khoa đã vẽ nên một bức tranh sinh động về Bác Hồ, không phải vị lãnh tụ xa vời mà là một hình ảnh thân thương, gần gũi ngay trong ngôi nhà của em nhỏ. Bức ảnh Bác treo trên tường, bên cạnh lá cờ đỏ tươi, cùng nụ cười hiền từ, ánh mắt dõi theo nụ cười của chúng cháu, tạo nên không khí gia đình ấm áp, thiêng liêng. Những hình ảnh quen thuộc như gà, na chín càng làm nổi bật sự bình dị, gắn bó với thiên nhiên, cuộc sống làng quê Việt Nam. Nhưng ẩn sau vẻ bình yên ấy, lời Bác vang lên như lời ru, lời nhắc nhở thiết tha: "Cháu ơi đừng có chơi bời đâu xa/ Trồng rau, quét bếp, đuổi gà". Lời dặn này không chỉ là việc nhà mà còn là bài học về đức tính siêng năng, tự lập, yêu lao động. Đặc biệt, khi có "tàu bay Mỹ nhớ ra nằm ngồi", hình ảnh Bác hiện lên với tâm hồn cao đẹp: Người lo bao việc trên đời, nhưng vẫn mỉm cười với em, thể hiện tinh thần lạc quan, ý chí kiên cường, đặt lợi ích dân tộc lên trên hết. Đoạn thơ lay động lòng người bởi sự kết hợp hài hòa giữa tình cảm gia đình ấm áp và tình yêu Tổ quốc thiêng liêng, khắc sâu hình ảnh Bác là người cha, người ông, người dẫn đường, làm cho thế hệ trẻ càng thêm yêu kính, ghi nhớ công lao và noi gương Bác trên con đường xây dựng đất nước.
Câu 2:
Trong khi các bạn khác có rất nhiều bạn bè, ai cũng có thể chơi cùng và kết thân. Còn em vì tính cách hướng nội nên rất khó kết bạn, chỉ có một người bạn thân là Lan. Lan là người bạn thân duy nhất của em vì thế mọi kỉ niệm về tình bạn này em đều ghi nhớ. Lan là một cô gái xinh xắn, dễ mến và rất tốt bụng. Em và Lan tuy không học cùng lớp nhưng vì nhà gần nên đã chơi với nhau từ hồi còn nhỏ. Đã nhiều năm trôi qua chúng em vẫn luôn thân thiết, tình bạn ngày càng bền chặt và hiểu nhau như hai chị em gái. Kỉ niệm nhớ nhất giữa em và Lan là lần chúng em giận dỗi nhau vì hiểu nhầm. Lần đó là vào mùa hè năm lớp 4, em hẹn Lan cùng đi công viên với gia đình em nhưng đến hôm đi em chờ mãi vẫn không thấy Lan tới. Suốt quá trình đi chơi em đã rất giận Lan vì không giữ lời hứa, khiến em và gia đình phải chờ. Khi về đến nhà, em bắt gặp Lan đi đâu đó cùng mẹ, em vì còn giận nên cũng không bắt chuyện với bạn. Lan gọi em mấy câu liền em cũng không hề trả lời mà đi thẳng vào nhà. Hôm sau mẹ Lan sang nhà em chơi mới kể chuyện Lan bị ốm sốt cao vào đêm trước ngày nhà em đi công viên, nghe đến đó em biết mình đã hiểu nhầm Lan. Thế rồi cùng với sự xấu hổ, ăn năn của mình em đã mua sữa và quả đến thăm Lan ốm. Em xin lỗi Lan vì đã hiểu nhầm và giận dỗi vô cớ, Lan cũng xin lỗi vì thất hứa với em, cũng không giận em vì đã hiểu nhầm. Chúng em cứ như thế mà làm hoà với nhau, em kể lại cho Lan nghe về chuyến đi công viên của mình, hai đứa lại cười đùa vui vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra. Tình bạn quan trọng nhất chính là sự thấu hiểu và chân thành, em tin tình bạn của chúng em sẽ mãi mãi không thay đổi, có chăng chỉ là thân thiết hơn, đặc biệt hơn. Dù sau này có thêm nhiều bạn bè thì tình bạn này đối với em vẫn là đáng quý nhất