Hoàng Ngọc Bảo Trân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Ngọc Bảo Trân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Thạch Lam là một cây bút đặc biệt của nhóm Tự lực văn đoàn. Khác với những trang viết lãng mạn thoát ly thực tại, truyện của ông thường hướng nội, đi sâu vào những biến thái tinh tế của tâm hồn con người trước sự va đập của hoàn cảnh. Truyện ngắn "Trở về"là một tác phẩm tiêu biểu như thế. Qua nhân vật Tâm, nhà văn đã gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh về sự tha hóa đạo đức, khi con người mải chạy theo hư danh mà quên đi nguồn cội và tình thân.

Chuyện kể về Tâm, một thanh niên nghèo nhờ sự tần tảo của người mẹ già và tình yêu của cô Trinh mà được ăn học, ra thành phố lập nghiệp. Thế nhưng, sau sáu năm sống trong cảnh giàu sang, lấy vợ nhà giàu, Tâm đã trở thành một con người hoàn toàn khác. Nhan đề "Trở về" mang ý nghĩa là cuộc hành hương về quê cũ, nhưng thực tế đó lại là một cuộc chia li cuối cùng của Tâm với quá khứ và bản ngã lương thiện của mình.

Mở đầu đoạn trích, Thạch Lam miêu tả sự đối lập gay gắt giữa hiện tại và quá khứ trong tâm trí Tâm. Con đường đất đỏ, những cây dâm bụt xanh thẳm vốn là ký ức đẹp đẽ, nay chỉ khiến chàng cảm thấy "xa lạ". Sự giàu sang đã tạo ra một "cái bờ ngăn cản" giữa Tâm với quê hương. Chiếc xe ô tô sang trọng cùng cô vợ đài các chính là biểu tượng cho bức tường ngăn cách ấy. Tâm không còn cảm thấy sự gắn kết nào với những người họ hàng "nhờ vả lôi thôi" hay những bức thư "chữ viết non nớt, lời lẽ quê kệch" của mẹ.

Đỉnh điểm của sự vô tâm là thái độ của Tâm khi đối diện với mẹ và Trinh. Trước sự săn sóc ân cần và những lời kể lể chân thành của mẹ, Tâm chỉ thấy "khó chịu" và "lơ đãng". Anh nhìn mẹ không phải bằng đôi mắt của một người con, mà bằng cái nhìn của một kẻ xa lạ, bề trên. Hành động đưa bốn tấm giấy bạc năm đồng cho mẹ không phải là sự báo hiếu, mà giống như một sự "bố thí" để rũ bỏ trách nhiệm. Với Trinh – người con gái từng là cả ước mơ thời trẻ – Tâm giờ đây nhìn cô với sự khinh miệt, cho rằng việc lấy một cô gái quê là "ý tưởng điên rồ".

Nghệ thuật miêu tả tâm lý của Thạch Lam vô cùng tinh tế. Ông không dùng những từ ngữ đao to búa lớn để kết tội nhân vật. Sự tàn nhẫn của Tâm hiện lên qua những chi tiết nhỏ nhặt: cái nhìn dửng dưng, thái độ nóng lòng muốn rời đi. Đặc biệt, chi tiết cuối truyện khi chiếc xe của Tâm "bắn vọt bùn" lên áo mẹ và Trinh là một hình ảnh ẩn dụ đắt giá. Nó là cú hích cuối cùng cho thấy sự đoạn tuyệt hoàn toàn giữa kẻ giàu sang hãnh tiến và những người nghèo khổ hiền hậu.

Truyện ngắn "Trở về" không chỉ là câu chuyện của riêng Tâm mà là bài học cho tất cả chúng ta. Thạch Lam đã khẳng định một sự thật đau lòng: đồng tiền và địa vị có sức mạnh hủy hoại nhân cách con người nếu họ không biết trân trọng những giá trị tinh thần cốt lõi. Gấp trang sách lại, độc giả không khỏi xót xa cho người mẹ già và căm giận sự bạc bẽo của đứa con vô đạo. Đó chính là giá trị nhân đạo sâu sắc mà Thạch Lam muốn gửi gắm: hãy biết trân trọng "hơi ấm ổ rơm" của tình người trước khi quá muộn

Thạch Lam là một cây bút đặc biệt của nhóm Tự lực văn đoàn. Khác với những trang viết lãng mạn thoát ly thực tại, truyện của ông thường hướng nội, đi sâu vào những biến thái tinh tế của tâm hồn con người trước sự va đập của hoàn cảnh. Truyện ngắn "Trở về"là một tác phẩm tiêu biểu như thế. Qua nhân vật Tâm, nhà văn đã gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh về sự tha hóa đạo đức, khi con người mải chạy theo hư danh mà quên đi nguồn cội và tình thân.

Chuyện kể về Tâm, một thanh niên nghèo nhờ sự tần tảo của người mẹ già và tình yêu của cô Trinh mà được ăn học, ra thành phố lập nghiệp. Thế nhưng, sau sáu năm sống trong cảnh giàu sang, lấy vợ nhà giàu, Tâm đã trở thành một con người hoàn toàn khác. Nhan đề "Trở về" mang ý nghĩa là cuộc hành hương về quê cũ, nhưng thực tế đó lại là một cuộc chia li cuối cùng của Tâm với quá khứ và bản ngã lương thiện của mình.

Mở đầu đoạn trích, Thạch Lam miêu tả sự đối lập gay gắt giữa hiện tại và quá khứ trong tâm trí Tâm. Con đường đất đỏ, những cây dâm bụt xanh thẳm vốn là ký ức đẹp đẽ, nay chỉ khiến chàng cảm thấy "xa lạ". Sự giàu sang đã tạo ra một "cái bờ ngăn cản" giữa Tâm với quê hương. Chiếc xe ô tô sang trọng cùng cô vợ đài các chính là biểu tượng cho bức tường ngăn cách ấy. Tâm không còn cảm thấy sự gắn kết nào với những người họ hàng "nhờ vả lôi thôi" hay những bức thư "chữ viết non nớt, lời lẽ quê kệch" của mẹ.

Đỉnh điểm của sự vô tâm là thái độ của Tâm khi đối diện với mẹ và Trinh. Trước sự săn sóc ân cần và những lời kể lể chân thành của mẹ, Tâm chỉ thấy "khó chịu" và "lơ đãng". Anh nhìn mẹ không phải bằng đôi mắt của một người con, mà bằng cái nhìn của một kẻ xa lạ, bề trên. Hành động đưa bốn tấm giấy bạc năm đồng cho mẹ không phải là sự báo hiếu, mà giống như một sự "bố thí" để rũ bỏ trách nhiệm. Với Trinh – người con gái từng là cả ước mơ thời trẻ – Tâm giờ đây nhìn cô với sự khinh miệt, cho rằng việc lấy một cô gái quê là "ý tưởng điên rồ".

Nghệ thuật miêu tả tâm lý của Thạch Lam vô cùng tinh tế. Ông không dùng những từ ngữ đao to búa lớn để kết tội nhân vật. Sự tàn nhẫn của Tâm hiện lên qua những chi tiết nhỏ nhặt: cái nhìn dửng dưng, thái độ nóng lòng muốn rời đi. Đặc biệt, chi tiết cuối truyện khi chiếc xe của Tâm "bắn vọt bùn" lên áo mẹ và Trinh là một hình ảnh ẩn dụ đắt giá. Nó là cú hích cuối cùng cho thấy sự đoạn tuyệt hoàn toàn giữa kẻ giàu sang hãnh tiến và những người nghèo khổ hiền hậu.

Truyện ngắn "Trở về" không chỉ là câu chuyện của riêng Tâm mà là bài học cho tất cả chúng ta. Thạch Lam đã khẳng định một sự thật đau lòng: đồng tiền và địa vị có sức mạnh hủy hoại nhân cách con người nếu họ không biết trân trọng những giá trị tinh thần cốt lõi. Gấp trang sách lại, độc giả không khỏi xót xa cho người mẹ già và căm giận sự bạc bẽo của đứa con vô đạo. Đó chính là giá trị nhân đạo sâu sắc mà Thạch Lam muốn gửi gắm: hãy biết trân trọng "hơi ấm ổ rơm" của tình người trước khi quá muộn

Thạch Lam là một cây bút đặc biệt của nhóm Tự lực văn đoàn. Khác với những trang viết lãng mạn thoát ly thực tại, truyện của ông thường hướng nội, đi sâu vào những biến thái tinh tế của tâm hồn con người trước sự va đập của hoàn cảnh. Truyện ngắn "Trở về"là một tác phẩm tiêu biểu như thế. Qua nhân vật Tâm, nhà văn đã gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh về sự tha hóa đạo đức, khi con người mải chạy theo hư danh mà quên đi nguồn cội và tình thân.

Chuyện kể về Tâm, một thanh niên nghèo nhờ sự tần tảo của người mẹ già và tình yêu của cô Trinh mà được ăn học, ra thành phố lập nghiệp. Thế nhưng, sau sáu năm sống trong cảnh giàu sang, lấy vợ nhà giàu, Tâm đã trở thành một con người hoàn toàn khác. Nhan đề "Trở về" mang ý nghĩa là cuộc hành hương về quê cũ, nhưng thực tế đó lại là một cuộc chia li cuối cùng của Tâm với quá khứ và bản ngã lương thiện của mình.

Mở đầu đoạn trích, Thạch Lam miêu tả sự đối lập gay gắt giữa hiện tại và quá khứ trong tâm trí Tâm. Con đường đất đỏ, những cây dâm bụt xanh thẳm vốn là ký ức đẹp đẽ, nay chỉ khiến chàng cảm thấy "xa lạ". Sự giàu sang đã tạo ra một "cái bờ ngăn cản" giữa Tâm với quê hương. Chiếc xe ô tô sang trọng cùng cô vợ đài các chính là biểu tượng cho bức tường ngăn cách ấy. Tâm không còn cảm thấy sự gắn kết nào với những người họ hàng "nhờ vả lôi thôi" hay những bức thư "chữ viết non nớt, lời lẽ quê kệch" của mẹ.

Đỉnh điểm của sự vô tâm là thái độ của Tâm khi đối diện với mẹ và Trinh. Trước sự săn sóc ân cần và những lời kể lể chân thành của mẹ, Tâm chỉ thấy "khó chịu" và "lơ đãng". Anh nhìn mẹ không phải bằng đôi mắt của một người con, mà bằng cái nhìn của một kẻ xa lạ, bề trên. Hành động đưa bốn tấm giấy bạc năm đồng cho mẹ không phải là sự báo hiếu, mà giống như một sự "bố thí" để rũ bỏ trách nhiệm. Với Trinh – người con gái từng là cả ước mơ thời trẻ – Tâm giờ đây nhìn cô với sự khinh miệt, cho rằng việc lấy một cô gái quê là "ý tưởng điên rồ".

Nghệ thuật miêu tả tâm lý của Thạch Lam vô cùng tinh tế. Ông không dùng những từ ngữ đao to búa lớn để kết tội nhân vật. Sự tàn nhẫn của Tâm hiện lên qua những chi tiết nhỏ nhặt: cái nhìn dửng dưng, thái độ nóng lòng muốn rời đi. Đặc biệt, chi tiết cuối truyện khi chiếc xe của Tâm "bắn vọt bùn" lên áo mẹ và Trinh là một hình ảnh ẩn dụ đắt giá. Nó là cú hích cuối cùng cho thấy sự đoạn tuyệt hoàn toàn giữa kẻ giàu sang hãnh tiến và những người nghèo khổ hiền hậu.

Truyện ngắn "Trở về" không chỉ là câu chuyện của riêng Tâm mà là bài học cho tất cả chúng ta. Thạch Lam đã khẳng định một sự thật đau lòng: đồng tiền và địa vị có sức mạnh hủy hoại nhân cách con người nếu họ không biết trân trọng những giá trị tinh thần cốt lõi. Gấp trang sách lại, độc giả không khỏi xót xa cho người mẹ già và căm giận sự bạc bẽo của đứa con vô đạo. Đó chính là giá trị nhân đạo sâu sắc mà Thạch Lam muốn gửi gắm: hãy biết trân trọng "hơi ấm ổ rơm" của tình người trước khi quá muộn