Vũ Thy Thảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Thy Thảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

-Văn bản thuộc thể loại truyện thơ Nôm

Câu 2:

- Văn bản là ngôn ngữ của người kể chuyện tác giả Nguyễn Du kết hợp với lời nhân vật

Câu 3:

Sau khi chịu tang, Kim Trọng trở lại vườn Thúy tìm Kiều nhưng cảnh vật hoang tàn, vắng lặng. Chàng hỏi thăm láng giềng và bàng hoàng biết tin gia đình Kiều sa sút, cha bị bắt, Kiều đã bán mình chuộc cha. Kim Trọng tìm đến nhà mới của Kiều, gia đình Kiều kể lại toàn bộ sự việc và lời trao duyên gửi gắm cho Vân. Chàng đau đớn đến tột cùng “ vật mình vẫy gió, tuôn mưa” trước bi kịch

Câu 4:

-Hình ảnh "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông" gợi sự đối lập gay gắt giữa cảnh và người. Hoa đào vẫn nở như cũ, thiên nhiên không thay đổi nhưng người đã vắng bóng,tình xưa tan vỡ.Thể hiện nỗi nhớ thương và đau xót trước tình yêu dang dở

Câu 5:

-Khắc hoạ khung cảnh vườn Thuý hoang tàn, quạnh quẽ “cỏ lan ”, “rêu phong”,”gai góc”. Tạo sự đối lập giữa quá khứ rực rỡ và hiện tại hiu quạnh, làm đậm nét bi kịch của nhân vật. Nhấn mạnh sự bất lực và nỗi cô đơn tột cùng của nhân vật khi cảnh cũ còn đây nhưng người tình đã xa. Qua đó phản ánh nỗi nhớ nhung, sự mất mát và tâm trạng ngỡ ngàng đau xót của Kim Trọng





Câu 1:

Đoạn trích trong “Truyện Kiều” của Nguyễn Du đã khắc họa sâu sắc tâm trạng đau đớn của Kim Trọng khi trở lại vườn Thúy sau thời gian xa cách. Trước hết tác giả sử dụng bút pháp tả cảnh ngụ tình để diễn tả nỗi lòng nhân vật. Cảnh vật hiện lên hoang vắng với “cỏ mọc”,“rêu phong”, “lầu không” tất cả đều gợi sự đổi thay, lạnh lẽo, đối lập với kỉ niệm tình yêu đẹp đẽ ngày xưa. Hình ảnh ” hoa đào năm ngoái còn cười trước gió đông” cho thấy thiên nhiên vẫn như cũ nhưng con người đã vắng bón, qua đó làm nổi bật nỗi tiếc nuối và mất mát của Kim Trọng khi nghe tin Thuý Kiều bán mình chuộc cha. Nỗi đau của chàng được đẩy lên cao trào qua những chi tiết giàu cảm xúc như “rụng rời”, “tuôn mưa”, thể hiện tình yêu sâu nặng và sự tuyệt vọn. Đoạn trích không chỉ thể hiện bi kịch tình yêu mà còn bộc lộ tấm lòng nhân đạo của Nguyễn Du khi cảm thương cho số phận con người trong xã hội đầy biến động. Qua đó, người đọc càng thấu hiểu giá trị của tình nghĩa và hi sinh cao cả của Thuý Kiều.

Câu 2:

Trong bản hòa âm của cuộc sống, nếu có những âm thanh náo nhiệt, phô trương của sự thành đạt và danh vọng, thì cũng có những nốt trầm lặng lẽ nhưng vô cùng thiết yếu. Đó chính là sự hy sinh thầm lặng. Giống như những rễ cây bám sâu vào lòng đất để nuôi dưỡng cành lá xanh tươi, sự hy sinh thầm lặng là nền tảng đạo đức bền vững, là sức mạnh vô hình kết nối và duy trì sự sống tốt đẹp của nhân loại

Hy sinh thầm lặng không đơn thuần là việc từ bỏ quyền lợi cá nhân, mà là một sự lựa chọn mang tính bản lĩnh. Đó là khi con người tự nguyện đặt cái "Ta" lên trên cái "Tôi", chấp nhận thiệt thòi, vất vả về mình để đem lại niềm vui, sự an toàn hoặc tiến bộ cho cộng đồng. Chữ "thầm lặng" ở đây mang sức nặng rất lớn: nó thể hiện một tâm thế vô ngã, giúp đỡ mà không mong trả ơn, cống hiến mà không cần tôn vinh

Nhìn vào lịch sử, ta thấy Thúy Kiều trong đoạn trích trên chính là một biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng vì chữ Hiếu. Nàng chấp nhận dấn thân vào chốn "thanh lâu", từ bỏ tình yêu thanh xuân để đổi lấy sự bình yên cho gia đình

Trong xã hội hôm nay, sự hy sinh ấy vẫn hiện hữu nhưng dưới những hình hài giản dị hơn. Đó là người cha gác lại những ước mơ thời trẻ để làm thuê cuốc mướn nuôi con ăn học; là người mẹ thức khuya dậy sớm, dành dụm từng đồng bạc lẻ nhưng luôn nói với con rằng "mẹ ổn". Đó là những "người hùng không áo choàng" như các y bác sĩ nơi tuyến đầu, các chiến sĩ bám trụ nơi hải đảo xa xôi, hay thậm chí là những người dân bình thường âm thầm trích lương để giúp đỡ trẻ em nghèo mà không bao giờ để lại tên tuổi

Sự hy sinh thầm lặng là chất keo dính đặc biệt kết nối các cá nhân trong xã hội. Nó tạo ra một mạng lưới nhân văn, nơi mà niềm tin giữa người với người được củng cố. Khi ta biết có ai đó đang lặng lẽ lo lắng và hy sinh vì mình, chúng ta sẽ có thêm động lực để sống tốt hơn. Hơn nữa, nó giúp cân bằng lại một xã hội đang quá nghiêng về giá trị vật chất và sự phô trương hào nhoáng

Tuy nhiên, chúng ta cần nhìn nhận đúng đắn về giá trị này. Hy sinh thầm lặng không phải là sự cam chịu nhẫn nhục một cách mù quáng hay để người khác lợi dụng mình. Sự hy sinh phải dựa trên tình yêu thương và lẽ phải, hướng tới những mục đích cao cả. Đồng thời, xã hội cũng cần lên án những kẻ sống "tầm gửi", coi sự hy sinh của người khác là điều hiển nhiên mà không biết trân trọng, biết ơn. Một xã hội chỉ toàn người nhận mà không có người cho, hoặc chỉ toàn sự hy sinh mà không có sự ghi nhận, sớm muộn gì cũng sẽ trở nên khô héo về mặt tâm hồn

Sự hy sinh thầm lặng giống như những đóa hoa quỳnh chỉ nở và tỏa hương trong đêm tối. Dù không có ánh mặt trời soi rọi, dù không có đám đông tán thưởng, hương thơm ấy vẫn đủ sức làm đẹp cho đời. Mỗi chúng ta không nhất thiết phải làm những điều lớn lao, nhưng hãy học cách sống vì người khác từ những việc nhỏ nhặt nhất. Hãy biết trân trọng những mạch nước ngầm đang chảy dưới chân mình và đôi khi, hãy tự nguyện trở thành một mạch nước như thế để cuộc đời này mãi mãi là một vườn hoa ngát hương.