Trần Thị Thanh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Văn bản trên thuộc thể loại truyện thơ Nôm
Câu 2 :
Văn bản là lời kể của người kể chuyện(tác giả) và ông bà Vương ông
Câu 3 :Tóm tắt
Sự kiện 1: Sau nửa năm về quê hộ tang chú, Kim Trọng quay trở lại trọ cũ và bất ngờ vì phong cảnh tiêu điều nới đây.
Sự kiện 2 :Gặp người láng giềng sang chơi, Kim Trọng hỏi han mới biết cảnh ngộ của gia đình Thúy Kiều .
Sự kiện 3:Tìm đến nhà của Vương Ông và được nghe kể rõ ngọn ngành và biết tin Kiều trao duyên mình cho Vân , Kim Trọng khóc than.
Câu 4 :
Hình ảnh “Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông” gợi lại cảnh xuân năm trước tươi vui, đầy sức sống. Biện pháp nhân hóa (“cười”) làm nổi bật vẻ đẹp rực rỡ của quá khứ, đồng thời tạo sự đối lập với hiện tại hoang vắng, tiêu điều. Qua đó thể hiện tâm trạng bâng khuâng, tiếc nuối và đau xót của Kim Trọng trước sự đổi thay.
Câu 5:
Tác dụng :
– Giúp cho: Việc miêu tả cảnh vật hoang vắng, tiêu điều giúp khắc họa rõ nét không gian vườn Thúy sau biến cố, đồng thời tạo nền cho việc bộc lộ tâm trạng nhân vật.
– Nhấn mạnh: Sự đổ nát, lạnh lẽo của cảnh vật nhấn mạnh nỗi buồn, sự hụt hẫng và đau đớn của Kim Trọng khi trở lại chốn cũ mà không còn gặp người xưa.
-- Thể hiện tâm trạng hoài niệm, xót xa, tiếc nuối của chàng Kim khi trở lại nơi cũ: Vẫn là mùa xuân, cánh én nhưng không phải là mùa xuân, cánh én của mùa xuân rộn ràng, tươi tắn của "Ngày xuân con én đưa thoi". Sự hoài niệm của Kim Trọng càng đối lập gay gắt với hiện tại, nhấn mạnh nỗi đau xót, tiếc nuối khôn tả của chàng Kim.
Câu 1 :
Nguyễn Du – đại thi hào dân tộc – đã để lại cho văn học Việt Nam kiệt tác Truyện Kiều, tác phẩm thấm đẫm giá trị hiện thực và nhân đạo sâu sắc. Đoạn trích trên thuộc phần “Gia biến và lưu lạc”, tái hiện biến cố gia đình Thúy Kiều khi tai họa bất ngờ ập đến, qua đó làm nổi bật bi kịch và vẻ đẹp tâm hồn của nhân vật.Bức tranh hiện thực được khắc họa bằng những hình ảnh gợi tả: “nhà tranh, vách đất tả tơi”, “một sân đất cỏ dầm mưa”. Không gian tiêu điều, xơ xác không chỉ cho thấy cảnh nghèo sa sút mà còn phản chiếu nỗi đau, sự tan tác của một gia đình từng yên ấm. Cao trào cảm xúc dồn vào chi tiết Kiều “bán mình nó phải tìm đường cứu cha” – hành động đau đớn nhưng cao cả, thể hiện trọn vẹn chữ hiếu và đức hi sinh của nàng. Giọng thơ dồn dập, nghẹn ngào cùng các động từ mạnh đã diễn tả nỗi xót xa đến tận cùng. Qua đó, Nguyễn Du vừa bày tỏ niềm cảm thương sâu sắc, vừa tố cáo xã hội phong kiến bất công đã đẩy con người vào bước đường cùng.
Câu 2 :
Trong nhịp sống hiện đại đầy sôi động, con người thường hướng đến thành công rực rỡ và sự ghi nhận công khai. Thế nhưng, đằng sau những thành tựu ấy lại có biết bao sự hi sinh thầm lặng âm thầm nâng đỡ. Sự hi sinh không ồn ào, không phô trương nhưng bền bỉ và sâu sắc ấy chính là một vẻ đẹp đáng trân trọng trong cuộc sống hôm nay.
Hi sinh thầm lặng là sự chấp nhận thiệt thòi, gian khổ về mình mà không mong được tán dương. Đó có thể là cha mẹ lặng lẽ làm lụng nuôi con, là những người lao động âm thầm giữ cho xã hội vận hành, là các chiến sĩ canh giữ biên cương trong những đêm dài không tiếng vỗ tay. Họ không xuất hiện trên trang nhất của báo chí, nhưng lại là nền móng cho sự bình yên và phát triển.
Sự hi sinh thầm lặng trước hết là nền tảng của tình yêu thương và sự gắn kết cộng đồng. Nhờ có những con người âm thầm cống hiến, xã hội mới vận hành ổn định và phát triển bền vững. Một thành phố sạch đẹp không chỉ nhờ những dự án lớn lao, mà còn nhờ đôi tay của những người lao công thức dậy từ tinh mơ. Một gia đình hạnh phúc không chỉ đến từ thành công của một cá nhân, mà còn từ sự tần tảo, nhẫn nại của những người thân phía sau. Chính những đóng góp lặng lẽ ấy đã dệt nên tấm thảm êm ái cho cuộc sống chung.
Không chỉ có ý nghĩa về mặt xã hội, hi sinh thầm lặng còn làm nên chiều sâu nhân cách con người. Khi biết đặt lợi ích chung lên trên cái tôi cá nhân, con người trở nên vị tha và trưởng thành hơn. Sự hi sinh chân thành không cần sự chứng nhận của đám đông, bởi giá trị của nó nằm ở kết quả và ảnh hưởng tích cực mà nó mang lại. Người sống biết cho đi mà không toan tính thường tìm thấy niềm vui nội tại, niềm hạnh phúc từ việc thấy người khác được an lành.
Tuy nhiên, thực tế cũng cho thấy có không ít người chạy theo sự nổi tiếng, thích phô bày việc tốt để được ngợi khen. Khi hành động thiện nguyện bị biến thành công cụ đánh bóng tên tuổi, giá trị đích thực của sự hi sinh sẽ bị lu mờ. Bởi vậy, mỗi người cần tỉnh táo để phân biệt giữa cống hiến chân thành và sự thể hiện hình thức. Đồng thời, chúng ta cũng cần học cách trân trọng những đóng góp thầm lặng quanh mình, dù nhỏ bé.
Sự hi sinh thầm lặng không phải điều gì quá xa vời; nó bắt đầu từ những hành động giản dị như nhường nhịn, giúp đỡ, sống có trách nhiệm với gia đình và tập thể. Khi mỗi cá nhân biết nghĩ cho người khác, biết đặt lợi ích chung trong những hoàn cảnh cần thiết, xã hội sẽ trở nên nhân ái và bền vững hơn. Trong dòng chảy hối hả của thời đại, chính những hi sinh âm thầm ấy là điểm tựa vững chắc, gìn giữ những giá trị tốt đẹp của con người.