Trần Thanh Phương
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Đoạn trích trong “Truyện Kiều” đã để lại cho em nhiều cảm xúc về bi kịch tình yêu của Kim Trọng và Thúy Kiều. Khi Kim Trọng trở lại tìm người yêu, cảnh cũ vẫn còn nhưng người xưa đã không còn ở đó. Hình ảnh “cỏ lan mặt đất”, “rêu phong dấu giày”, “gai góc mọc đầy” gợi lên không gian hoang vắng, lạnh lẽo. Cảnh vật ấy không chỉ cho thấy sự đổi thay của thời gian mà còn thể hiện rõ tâm trạng đau đớn, hụt hẫng của Kim Trọng. Đặc biệt, khi biết Thúy Kiều đã bán mình cứu cha, người đọc càng cảm nhận được tấm lòng hi sinh cao cả của nàng. Qua đoạn trích, Nguyễn Du đã bày tỏ sự cảm thương sâu sắc đối với số phận con người trong xã hội phong kiến, đồng thời làm nổi bật giá trị nhân đạo của tác phẩm.
Câu 2
Có ý kiến cho rằng: “Nơi đâu có yêu thương, nơi đó có sự hi sinh.” Thật vậy, trong cuộc sống hôm nay, không phải mọi sự hi sinh đều ồn ào hay được mọi người biết đến, mà nhiều khi nó diễn ra rất âm thầm, lặng lẽ. Chính những hi sinh thầm lặng ấy đã góp phần làm cho gia đình ấm áp hơn, xã hội tốt đẹp hơn và con người sống có trách nhiệm với nhau hơn. Vì thế, sự hi sinh thầm lặng là một điều đáng trân trọng và suy ngẫm trong cuộc sống hiện nay .
Trong cuộc sống, có những sự hi sinh thầm lặng góp phần nuôi dưỡng những yêu thương, để nảy mầm những hạt giống tươi đẹp giữa đời, mang đến cho cuộc đời những tấm lòng cao cả, đáng quý. "Hi sinh" được hiểu là sự quên mình vì người khác, đặt lợi ích của người khác lên trên bản thân mình. "Thầm lặng" là âm thầm, lặng lẽ hành động mà không cần sự ghi nhận, biết ơn của người khác. Sự hi sinh thầm lặng là hành động tốt đẹp, sẵn sàng cho đi những yêu thương chân thành, giúp đỡ người khác từ những việc làm nhỏ nhất mà không đòi hỏi công lao đáp đền.
Lịch sử dân tộc là minh chứng quý giá cho sự hi sinh thầm lặng của con người. Biết bao chiến sĩ hi sinh nơi chiến trận, họ cống hiến cả thanh xuân của mình vì đất nước thương yêu. Họ ngã xuống "không ai nhớ mặt đặt tên nhưng đã làm nên đất nước". Dù đã hi sinh nhưng trái tim ấm nóng và tinh thần chiến đấu mạnh mẽ của họ vẫn luôn là nguồn cảm hứng cho bao thi nhân sáng tác thơ ca, là tấm gương sáng cho bao thế hệ học trò noi theo. Có biết bao người mẹ Việt Nam anh hùng nuốt nước mắt vào trong tiễn con ra trận, rồi ngậm ngùi trong dòng nước mắt khi nhận tin báo con hi sinh ngay trong ngày giải phóng, còn gì đau hơn nỗi đau mất con, mẹ già chịu cảnh bơ vơ suốt mấy mươi năm. Có biết bao những thương binh trở về quê hương ngày giải phóng với hình hài không lành lặn, ánh mắt mờ nhoà vì súng đạn quân thù thay thế cho đôi mắt sáng long lanh ngày ra trận, đôi chân gỗ cùng chiếc gậy "chống trời" thay cho đôi chân lành lặn ngày ra đi. Tất cả những nỗi đau, mất mãi ấy chẳng phải là sự hi sinh thầm lặng hay sao? Họ ra đi không một lời từ biệt, họ trở về không cần cả một tiếng hân hoan, những hi sinh ấy thật đáng trân quý biết bao .
Trong hiện tại, những sự hi sinh thầm lặng vẫn luôn thường trực mỗi phút, mỗi giờ giữa cuộc sống. Trong mỗi gia đình là bóng hình những người bà, người mẹ hi sinh tuổi thanh xuân để lo lắng, chăm sóc con cháu mình. Là bóng dáng người cha tần tảo, một nắng hai sương làm bờ vai vững chắc cho con cái. Cha hi sinh cả sức khoẻ, thời gian để lao động kiếm tiền nuôi con cái. Là bóng những người anh, người chị bỏ dở chuyện học hành vì nhà nghèo, gắng làm lụng kiếm tiền gửi về cho ba mẹ nuôi em, cho em được đến trường bằng bè bằng bạn. Mỗi thành viên trong gia đình họ hi sinh cho nhau, lo lắng cho nhau chẳng cần ai nhắc nhở, cũng chẳng mong báo đền. Tất cả đều xuất phát từ tình yêu thương. Ngoài xã hội, đó là bóng hình của những y bác sĩ đêm ngày trực bệnh viện, lo lắng cho bệnh nhân từng hơi thở, là những người lính tình nguyện vào vùng tâm dịch hỗ trợ nhân dân. Là những thầy cô ngày đêm miệt mài bên trang giáo án, hi sinh cả thời gian cho gia đình vì học sinh thân yêu, truyền đạt các con những bài học bổ ích, dạy các con những điều hay lẽ phải. Là những mạnh thường quân chăm lo cho trẻ em mồ côi không nơi nương tựa, ...Tất cả đều thật đẹp và thấm đẫm sự hi sinh .
Sự hy sinh thầm lặng của những người lính chính là biểu tượng của lòng dũng cảm, của tình yêu nước và trách nhiệm với dân tộc. Dù không đòi hỏi sự vinh danh, nhưng chính những hy sinh ấy đã làm nên những thắng lợi lịch sử, giữ gìn hòa bình cho dân tộc. Mỗi chúng ta, dù ở đâu, cũng cần phải ghi nhớ và trân trọng những hy sinh ấy, đồng thời học hỏi từ họ về lòng kiên trì, về tinh thần hy sinh vì mục tiêu chung.
Câu 1
Đoạn trích trong “Truyện Kiều” đã để lại cho em nhiều cảm xúc về bi kịch tình yêu của Kim Trọng và Thúy Kiều. Khi Kim Trọng trở lại tìm người yêu, cảnh cũ vẫn còn nhưng người xưa đã không còn ở đó. Hình ảnh “cỏ lan mặt đất”, “rêu phong dấu giày”, “gai góc mọc đầy” gợi lên không gian hoang vắng, lạnh lẽo. Cảnh vật ấy không chỉ cho thấy sự đổi thay của thời gian mà còn thể hiện rõ tâm trạng đau đớn, hụt hẫng của Kim Trọng. Đặc biệt, khi biết Thúy Kiều đã bán mình cứu cha, người đọc càng cảm nhận được tấm lòng hi sinh cao cả của nàng. Qua đoạn trích, Nguyễn Du đã bày tỏ sự cảm thương sâu sắc đối với số phận con người trong xã hội phong kiến, đồng thời làm nổi bật giá trị nhân đạo của tác phẩm.
Câu 2
Có ý kiến cho rằng: “Nơi đâu có yêu thương, nơi đó có sự hi sinh.” Thật vậy, trong cuộc sống hôm nay, không phải mọi sự hi sinh đều ồn ào hay được mọi người biết đến, mà nhiều khi nó diễn ra rất âm thầm, lặng lẽ. Chính những hi sinh thầm lặng ấy đã góp phần làm cho gia đình ấm áp hơn, xã hội tốt đẹp hơn và con người sống có trách nhiệm với nhau hơn. Vì thế, sự hi sinh thầm lặng là một điều đáng trân trọng và suy ngẫm trong cuộc sống hiện nay .
Trong cuộc sống, có những sự hi sinh thầm lặng góp phần nuôi dưỡng những yêu thương, để nảy mầm những hạt giống tươi đẹp giữa đời, mang đến cho cuộc đời những tấm lòng cao cả, đáng quý. "Hi sinh" được hiểu là sự quên mình vì người khác, đặt lợi ích của người khác lên trên bản thân mình. "Thầm lặng" là âm thầm, lặng lẽ hành động mà không cần sự ghi nhận, biết ơn của người khác. Sự hi sinh thầm lặng là hành động tốt đẹp, sẵn sàng cho đi những yêu thương chân thành, giúp đỡ người khác từ những việc làm nhỏ nhất mà không đòi hỏi công lao đáp đền.
Lịch sử dân tộc là minh chứng quý giá cho sự hi sinh thầm lặng của con người. Biết bao chiến sĩ hi sinh nơi chiến trận, họ cống hiến cả thanh xuân của mình vì đất nước thương yêu. Họ ngã xuống "không ai nhớ mặt đặt tên nhưng đã làm nên đất nước". Dù đã hi sinh nhưng trái tim ấm nóng và tinh thần chiến đấu mạnh mẽ của họ vẫn luôn là nguồn cảm hứng cho bao thi nhân sáng tác thơ ca, là tấm gương sáng cho bao thế hệ học trò noi theo. Có biết bao người mẹ Việt Nam anh hùng nuốt nước mắt vào trong tiễn con ra trận, rồi ngậm ngùi trong dòng nước mắt khi nhận tin báo con hi sinh ngay trong ngày giải phóng, còn gì đau hơn nỗi đau mất con, mẹ già chịu cảnh bơ vơ suốt mấy mươi năm. Có biết bao những thương binh trở về quê hương ngày giải phóng với hình hài không lành lặn, ánh mắt mờ nhoà vì súng đạn quân thù thay thế cho đôi mắt sáng long lanh ngày ra trận, đôi chân gỗ cùng chiếc gậy "chống trời" thay cho đôi chân lành lặn ngày ra đi. Tất cả những nỗi đau, mất mãi ấy chẳng phải là sự hi sinh thầm lặng hay sao? Họ ra đi không một lời từ biệt, họ trở về không cần cả một tiếng hân hoan, những hi sinh ấy thật đáng trân quý biết bao .
Trong hiện tại, những sự hi sinh thầm lặng vẫn luôn thường trực mỗi phút, mỗi giờ giữa cuộc sống. Trong mỗi gia đình là bóng hình những người bà, người mẹ hi sinh tuổi thanh xuân để lo lắng, chăm sóc con cháu mình. Là bóng dáng người cha tần tảo, một nắng hai sương làm bờ vai vững chắc cho con cái. Cha hi sinh cả sức khoẻ, thời gian để lao động kiếm tiền nuôi con cái. Là bóng những người anh, người chị bỏ dở chuyện học hành vì nhà nghèo, gắng làm lụng kiếm tiền gửi về cho ba mẹ nuôi em, cho em được đến trường bằng bè bằng bạn. Mỗi thành viên trong gia đình họ hi sinh cho nhau, lo lắng cho nhau chẳng cần ai nhắc nhở, cũng chẳng mong báo đền. Tất cả đều xuất phát từ tình yêu thương. Ngoài xã hội, đó là bóng hình của những y bác sĩ đêm ngày trực bệnh viện, lo lắng cho bệnh nhân từng hơi thở, là những người lính tình nguyện vào vùng tâm dịch hỗ trợ nhân dân. Là những thầy cô ngày đêm miệt mài bên trang giáo án, hi sinh cả thời gian cho gia đình vì học sinh thân yêu, truyền đạt các con những bài học bổ ích, dạy các con những điều hay lẽ phải. Là những mạnh thường quân chăm lo cho trẻ em mồ côi không nơi nương tựa, ...Tất cả đều thật đẹp và thấm đẫm sự hi sinh .
Sự hy sinh thầm lặng của những người lính chính là biểu tượng của lòng dũng cảm, của tình yêu nước và trách nhiệm với dân tộc. Dù không đòi hỏi sự vinh danh, nhưng chính những hy sinh ấy đã làm nên những thắng lợi lịch sử, giữ gìn hòa bình cho dân tộc. Mỗi chúng ta, dù ở đâu, cũng cần phải ghi nhớ và trân trọng những hy sinh ấy, đồng thời học hỏi từ họ về lòng kiên trì, về tinh thần hy sinh vì mục tiêu chung.