Trần Đình Tú

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Đình Tú
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 :

Nếu văn học là tấm gương phản chiếu thời đại, thì "Truyện Kiều" của Nguyễn Du chính là lăng kính chân thực nhất về xã hội phong kiến suy tàn. Qua đoạn trích, tác giả không chỉ phơi bày bộ mặt tham tàn của tầng lớp thống trị – những kẻ coi đồng tiền là cán cân công lý – mà còn bộc lộ niềm xót thương vô hạn trước bi kịch của con người. Hình tượng nhân vật hiện lên với những giằng xé nội tâm mãnh liệt, nơi tài năng và phẩm hạnh bị vùi dập bởi "định mệnh" khắt khe. Nguyễn Du đã bứt phá khỏi những quy phạm văn học trung đại gò bó để chạm đến chiều sâu tâm lý nhân vật bằng bút pháp tả cảnh ngụ tình tài hoa. Từng câu chữ lục bát không chỉ là lời ca, mà còn là tiếng kêu cứu cho quyền sống, quyền hạnh phúc của người phụ nữ. Chính thái độ trân trọng cái đẹp và khát vọng tự do đã khiến tác phẩm vượt qua mọi rào cản thời gian, trở thành bản cáo trạng đanh thép và bài ca nhân đạo sáng chói trong dòng chảy văn hóa dân tộc.

Câu 2 :

Trong bản giao hưởng ồn ào và vội vã của cuộc sống hiện đại, nơi mà những giá trị vật chất và sự hào nhoáng lên ngôi, đôi khi ta quên mất rằng có những bản nhạc vẫn đang vang lên một cách lặng lẽ. Đó là bản nhạc của những tâm hồn biết sống vì người khác, là vẻ đẹp của sự hi sinh thầm lặng. Sự hi sinh ấy không cần ánh đèn sân khấu, không cần những lời tung hô, nhưng lại là mạch ngầm nuôi dưỡng nhân cách và sự bình yên cho nhân loại.

Hi sinh, hiểu một cách đơn giản nhất, là việc từ bỏ quyền lợi, sự thoải mái, thậm chí là sự an toàn của bản thân để mang lại hạnh phúc cho người khác hoặc vì một lý tưởng cao đẹp. Khi sự hi sinh ấy đi kèm với hai chữ "thầm lặng", nó trở nên thiêng liêng gấp bội. Đó là sự cho đi mà không đòi hỏi nhận lại, làm việc thiện mà không cần lưu danh, giống như rễ cây miệt mài trong lòng đất tối tăm để nuôi dưỡng những đóa hoa rực rỡ sắc màu trên cành lá.Trong cuộc sống hôm nay, sự hi sinh thầm lặng hiện hữu ở khắp mọi nơi, dưới những hình hài giản dị nhất. Đó là bóng dáng tảo tần của những người cha, người mẹ thức khuya dậy sớm, dành dụm từng đồng bạc lẻ để con cái được ăn học bằng bạn bằng bè, mà chưa một lần than vãn về sự nhọc nhằn. Đó là những người chiến sĩ biên phòng gác lại nỗi nhớ nhà, âm thầm canh giữ biên cương trong cái lạnh thấu xương của núi rừng. Hay gần gũi hơn, đó là những người công nhân vệ sinh miệt mài quét rác trong đêm tĩnh mịch, để sáng mai khi mọi người thức dậy, thành phố đã trở nên sạch đẹp và tinh khôi. Họ là những "anh hùng không tên", đóng góp cho đời bằng tất cả sự khiêm nhường nhất.Ý nghĩa của sự hi sinh thầm lặng không chỉ dừng lại ở kết quả mà nó mang lại, mà còn nằm ở sự lan tỏa tình yêu thương. Nó là liều thuốc chữa lành những rạn nứt trong các mối quan hệ, là sợi dây vô hình thắt chặt tình người giữa một xã hội đôi khi còn lạnh lùng, vô cảm. Khi một người biết hi sinh, họ không chỉ giúp đỡ được người khác mà còn làm giàu thêm cho tâm hồn mình, tìm thấy niềm hạnh phúc đích thực trong sự sẻ chia. Chính những hành động lặng lẽ ấy đã chứng minh rằng: "Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình".Tuy nhiên, thật đáng buồn khi trong xã hội vẫn còn tồn tại lối sống vị kỷ, thực dụng. Có những kẻ chỉ biết vun vén cho bản thân, thậm chí dẫm đạp lên quyền lợi của người khác để trục lợi. Lại có những người làm việc tốt chỉ nhằm mục đích "đánh bóng" tên tuổi, dùng sự từ thiện làm công cụ để khoe khoang trên mạng xã hội. Những hành động ấy hoàn toàn đối lập với bản chất cao quý của sự hi sinh thầm lặng.

Khép lại những dòng suy nghĩ này, mỗi chúng ta cần nhận thức rằng hi sinh không nhất thiết phải là những điều lớn lao, vĩ đại. Đôi khi, chỉ cần một chút nhường nhịn, một chút thời gian lắng nghe, hay một hành động giúp đỡ nhỏ bé mà không cần ai biết đến, cũng đủ để cuộc đời này thêm ấm áp. Hãy học cách trân trọng những đóa hoa thầm lặng xung quanh mình và tự nhắc nhở bản thân sống có trách nhiệm hơn. Bởi suy cho cùng, hào quang rực rỡ nhất không đến từ những tràng pháo tay, mà đến từ sự bình yên và thanh thản trong một trái tim biết yêu thương.



Câu 1 :

-Thể loại: Truyện thơ Nôm.

Câu 2 :

-Văn bản là ngôn ngữ của người kể chuyện và ông bà Vương Ông.

Câu 3 :

-Tóm tắt:

-Sự kiện 1: Sau nửa năm về quê hộ tang chú, Kim Trọng quay trở lại nơi trọ cũ và bất ngờ khi thấy phong cảnh tiêu điều.

-Sự kiện 2: Gặp người láng giềng sang chơi, Kim Trọng hỏi han sự tình mới biết cảnh ngộ của gia đình Thúy Kiều.

-Sự kiện 3: Tìm đến nhà Vương Ông hiện tại, được nghe kể rõ ngọn ngành câu chuyện, biết tin Kiều trao duyên mình cho Thúy Vân, chàng đau đớn, khóc than.

Câu 4 :

+ Hình ảnh này được tác giả gợi lên từ tứ thơ của Thôi Hộ.

+ Hình ảnh gợi lên sự bất ngờ, bàng hoàng xen lẫn chút tiếc nuối vì cảnh cũ vận đây mà người xưa không thấy.

+ Hình ảnh gợi lên sự trớ trêu, tương phản: Hoa vẫn cười với gió đông, còn lòng người thì buồn bã, nhớ nhung, thẫn thờ. Cái tươi tắn của hoa gợi lên nỗi tàn héo trong lòng người.

Câu 5 :

- Tác dụng của bút pháp tả cảnh ngụ tình trong đoạn trích là:

+ Gợi lên một không gian quạnh hiu, lạnh lẽo, không có sự hiện diện và hơi ấm của con người.

+ Thế hiện tâm trạng hoài niệm, xót xa, tiếc nuối của chàng Kim khi trở lại nơi cũ:

Vẫn là mùa xuân, cánh én nhưng không phải là mùa xuân, cánh én của mùa xuân rộn ràng, tươi tắn của "Ngày xuân con én đưa thoi". Sự hoài niệm của Kim Trọng càng đối lập gay gắt với hiện tại, nhấn mạnh nỗi đau xót, tiếc nuối khôn tả của chàng Kim.