Phan Thị Thu Hằng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phan Thị Thu Hằng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

​Đoạn trích trên đã khắc họa thành công nỗi đau xót và bi kịch tình yêu tan vỡ của Kim Trọng khi trở lại tìm Thúy Kiều sau nửa năm xa cách. Bằng bút pháp tả cảnh ngụ tình điêu luyện, Nguyễn Du đã mượn sự hoang phế của vườn Thúy với "cỏ mọc, lau thưa", "vách mưa rã rời" để diễn tả dự cảm bất an và lòng buồn man mác của chàng Kim. Hình ảnh điển cố "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông" tạo nên sự đối lập nghiệt ngã giữa thiên nhiên vĩnh hằng và số phận con người mong manh, nhấn mạnh nỗi trống trải khi "người xưa không thấy". Cao trào của đoạn trích nằm ở khoảnh khắc Kim Trọng nghe tin dữ về gia biến họ Vương: Kiều đã bán mình chuộc cha và nhờ em trả nghĩa. Nỗi đau ấy được cụ thể hóa bằng những từ ngữ mạnh mẽ như "sét đánh lưng trời", "rụng rời xiết bao", cho thấy tình cảm chân thành, sâu nặng mà chàng dành cho người yêu. Qua đó, tác giả không chỉ thể hiện niềm cảm thương sâu sắc cho thân phận người phụ nữ tài hoa bạc mệnh mà còn ngợi ca lòng chung thủy của nhân vật, để lại dư âm xót xa trong lòng độc giả về một mối tình đẹp nhưng dở dang.

Câu 2

Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, khi con người mải miết chạy theo những giá trị vật chất và sự hào nhoáng bên ngoài, đôi khi chúng ta vô tình lãng quên những giá trị nhân văn cao đẹp đang âm thầm hiện hữu. Một trong số đó là sự hy sinh thầm lặng – một "nốt trầm" xao xuyến nhưng đầy sức mạnh, giúp kết nối trái tim và làm cho cuộc đời này trở nên đáng sống hơn. ​Vậy, ta hiểu thế nào là "sự hy sinh thầm lặng"? Đó không phải là những chiến công hiển hách được xướng tên trên mặt báo, mà là việc đặt lợi ích của người khác lên trên lợi ích cá nhân một cách âm thầm, lặng lẽ mà không mảy may mong đợi sự đền đáp hay tôn vinh. Sự hy sinh ấy giản dị như hơi thở, nhưng lại có sức lan tỏa vô cùng mạnh mẽ. ​Trong phạm vi gia đình, sự hy sinh thầm lặng chính là hình ảnh cha mẹ lam lũ, cố gắng kiếm tiền để lo cho con cái có một tương lai tốt đẹp hơn. Đó là những bữa cơm ngon mẹ chăm chút từng miếng ăn, giấc ngủ, là sự chăm sóc tận tụy của ông bà dành cho con cháu. Bước ra ngoài xã hội, ta lại bắt gặp những tâm hồn cao thượng khác: những tình nguyện viên nhiệt huyết trong các hoạt động cộng đồng; những y bác sĩ, giáo viên âm thầm cống hiến hết mình cho công việc; hay đơn giản là những người dân bình thường sẵn sàng giúp đỡ người gặp khó khăn ở bất cứ đâu. ​Sự hy sinh thầm lặng mang lại những ý nghĩa vô giá. Đối với người thực hiện, nó giúp nuôi dưỡng tâm hồn, mang lại cảm giác hạnh phúc và ý nghĩa khi biết mình đang sống có ích, từ đó góp phần hoàn thiện nhân cách. Những hành động đẹp ấy còn tạo nên ấn tượng tốt đẹp, lan tỏa năng lượng tích cực đến cộng đồng. Đối với người nhận, họ sẽ cảm thấy ấm lòng vì được quan tâm, yêu thương, từ đó có thêm động lực để vượt qua những nghịch cảnh trong cuộc sống. ​Tuy nhiên, thật đáng buồn khi trong xã hội hiện đại, sự hy sinh thầm lặng đôi khi bị xem nhẹ. Nhịp sống quá nhanh khiến con người dần trở nên xa cách, ích kỷ, chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân. Thậm chí, vì lợi nhuận, có những người sẵn sàng làm hại đồng loại như việc buôn bán thực phẩm bẩn. Điều này xuất phát từ việc giáo dục nhân cách, đặc biệt là lòng nhân ái và sự thấu cảm, chưa thực sự được chú trọng đúng mức trong nhà trường và xã hội. ​Để tôn vinh và nhân rộng vẻ đẹp này, chúng ta cần những giải pháp thiết thực. Giáo dục cần nâng cao nhận thức về giá trị của sự hy sinh thông qua gia đình và nhà trường. Xã hội cần tổ chức thêm nhiều hoạt động tuyên truyền để tôn vinh những tấm gương âm thầm cống hiến. Và quan trọng nhất, mỗi cá nhân cần có ý thức tham gia các hoạt động thiện nguyện, sẵn lòng giúp đỡ những người xung quanh từ những việc nhỏ nhất. ​Tóm lại, sự hy sinh thầm lặng chính là minh chứng rõ nhất cho tình người cao cả. Đừng để cuộc sống hiện đại làm chai sạn trái tim mình. Hãy biết trân trọng những gì người khác thầm lặng dành cho ta và đừng ngần ngại cho đi mà không cần tính toán, bởi "sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình".

Câu 1

-Thể loại: Truyện thơ Nôm. Câu 2 -Văn bản là ngôn ngữ của người kể chuyện và ông bà Vương Ông.

Câu 3. Tóm tắt lại văn bản theo các sự kiện chính: ​Sự kiện 1: Sau nửa năm đi hộ tang chú ở Liêu Dương, Kim Trọng trở lại tìm Thúy Kiều. ​Sự kiện 2: Chàng bàng hoàng thấy vườn Thúy hoang tàn, vắng vẻ, không còn bóng dáng người xưa. ​Sự kiện 3: Kim Trọng hỏi thăm láng giềng và tìm được đến nơi ở mới tồi tàn của gia đình họ Vương. ​Sự kiện 4: Vương ông kể lại bi kịch gia đình: vì tai biến, Kiều phải bán mình chuộc cha và nhờ Thúy Vân trả nghĩa cho Kim Trọng. ​Sự kiện 5: Kim Trọng đau đớn, xót xa đến cực độ khi nghe tin dữ

Câu 4

Hình ảnh này được tác giả Nguyễn Du khéo léo gợi lên từ tứ thơ của nhà thơ Thôi Hộ. Đã gợi lên sự bất ngờ, bàng hoàng xen lẫn chút tiếc nuối ngẩn ngơ của Kim Trọng khi trở lại vườn cũ. Cảnh cũ vẫn còn đây, hoa đào vẫn nở, nhưng người xưa thì đã vắng bóng.Hình ảnh tạo nên một sự trớ trêu: trong khi hoa vẫn tươi tắn "cười" với gió đông thì lòng người lại đang buồn bã, nhớ nhung và thẫn thờ. Chính vẻ tươi tắn của thiên nhiên lại càng làm nổi bật nỗi đau xót, tàn héo trong tâm hồn nhân vật

Câu 5

-Tác dụng của bút pháp tả cảnh ngụ tình trong đoạn trích là: + Gợi lên một không gian quạnh hiu, lạnh lẽo, không có sự hiện diện và hơi ấm của con người. + Thể hiện tâm trạng hoài niệm, xót xa, tiếc nuối của chàng Kim khi trở lại nơi cũ: Vẫn là mùa xuân, cánh én nhưng không phải là mùa xuân, cánh én của mùa xuân rộn ràng, tươi tắn của "Ngày xuân con én đưa thoi". Sự hoài niệm của Kim Trọng càng đối lập gay gắt với hiện tại, nhấn mạnh nỗi đau xót, tiếc nuối khôn tả của chàng Kim.