Phan Anh Thư
Giới thiệu về bản thân
Câu 2:

Câu1: Đoạn trích trong Truyện Kiều của Nguyễn Du ,là một câu chuyện đầy bi kịch, khắc họa sâu sắc nỗi đau xót và sự bàng hoàng của chàng Kim khi tình yêu vỡ tan. Trở lại chốn xưa "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông", cảnh vật vẫn còn đó nhưng người xưa đã vắng bóng, tạo nên sự tương phản đối lập giữa cảnh đẹp và người buồn. Qua bút pháp tả cảnh ngụ tình đặc sắc, Nguyễn Du đã diễn tả nỗi niềm cô đơn, xen lẫn tuyệt vọng của Kim Trọng: "Sầu này dằng dặc muôn đời chưa quên"càng làm nổi bật tình yêu sâu đậm của chàng."Chung quanh lặng ngắt như tờ,Nỗi niềm tâm sự bây giờ hỏi ai?"nhấn mạnh sự im lìm, lạnh lẽo đối lập hoàn toàn với khung cảnh hẹn ước thề nguyền đầm ấm trước kia, thể hiện rõ tâm trạng bàng hoàng, cô đơn và nỗi nhớ nhung da diết, báo hiệu bi kịch gia đình Kiều gặp nạn. Đoạn thơ không chỉ là lời kể, mà là tiếng khóc xé lòng, thể hiện sự trân trọng tình yêu chân thành của Kim Trọng đối với người con gái mình yêu.
Câu 1 : -Văn bản trên thuộc thể loại:truyện thơ nôm Câu 2 : -Văn bản là ngôn ngữ của tác giả Câu 3: +) Khi vừa trở về từ Liêu Dương sau một thời gian dài : Kim Trọng trở về vườn nhà Thúy Kiều ,là nơi mà Kim-Kiều từng tình tự ,thề nguyền . +)Thăm lại vườn thúy +)Cảnh vật thay đổi :Chàng thấy phong cảnh ngày xưa đã hoàn toàn thay đổi, trở nên hoang tàn , vắng vẻ : cỏ mọc um tùm,vách nhà rã rời ,chẳng còn dấu vết hay sự sống của con người như trước. +) Hồi tưởng và tâm sự: Hồi tưởng lại những cảnh vật tươi đẹp năm xưa và cảm thấy đau lòng , xót xa cho số phận Thúy Kiều. Câu 4 : -Hình ảnh : " Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông" mang ý nghĩa ẩn dụ muốn nói rằng cảnh vật vẫn như xưa những người thì đã thay đổi, không còn ở đó nữa .Vẫn "cười" tươi tắn trong gió đông, thể hiện sự sống vẫn tiếp diễn . Bộc lộ sự cô đơn và tâm trạng của Kim Trọng một cách sâu sắc Câu 5: +)Tác dụng: gợi lên sự vắng lặng, không có dấu vết người qua lại trong một thời gian dài, giúp câu thơ gợi cảm, sâu sắc và tinh tế hơn. +)Nhấn mạnh sự hoang tàn, đổ nát của cảnh vật. +)Giúp bộc lộ tâm trạng của nhân vật trữ tình: sự u buồn, cô độc, nỗi niềm tiếc nuối về quá khứ và sự day dứt khôn nguôi trước thực tại phũ phàng. +)Qua đó tác giả đã khắc hoạ sự hoang tàn của cảnh vật và tô đậm sự cô đơn của nhân vật