Nguyễn Quỳnh Như
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Trong đoạn trích "Thổn thức gió đồng", diễn biến tâm trạng của nhân vật Lâm được khắc họa tinh tế qua những chuyển biến từ hoài niệm, lo âu đến ngỡ ngàng và thấu cảm. Mở đầu, Lâm hiện lên với tâm trạng bất an và luyến tiếc khi chứng kiến sự đổi thay của làng quê; anh nuối tiếc những tiếng ru con ngọt ngào nay bị thay thế bởi âm thanh ồn ào của đô thị hóa. Khi đối mặt với sự trở về đột ngột của dì Lam, tâm trạng Lâm chuyển sang ngỡ ngàng, thảng thốt. Sự ngỡ ngàng ấy không chỉ vì diện mạo thay đổi của dì mà còn vì sự xuất hiện của bé Cải – minh chứng cho quãng thời gian biệt xứ đầy bí ẩn. Tuy nhiên, bằng sự nhạy cảm của một người trưởng thành, Lâm nhanh chóng chuyển từ tò mò sang thấu hiểu và trân trọng. Anh không gặng hỏi về quá khứ vì hiểu rằng niềm vui hiện tại của dì chính là đứa con. Đặc biệt, khi chứng kiến giọt nước mắt của mẹ, Lâm cảm nhận được sự xúc động sâu sắc về tình thân – một thứ tình cảm vượt qua mọi định kiến, giận hờn. Kết thúc đoạn trích, tâm trạng Lâm lắng lại trong sự an yên và tin tưởng. Nhìn ánh mắt bình thản của dì Lam, anh tin rằng "tâm dì đã an" sau bao bão giông. Qua dòng tâm trạng của Lâm, tác giả không chỉ khắc họa chân dung một người cháu hiếu thảo, tinh tế mà còn gửi gắm thông điệp về sức mạnh của sự thấu hiểu và bản lĩnh hồi sinh sau những tổn thương.
Câu 2
Trong không khí hào hùng của những ngày đầu năm 2026, khi dư âm về đại lễ kỉ niệm 50 năm ngày giải phóng miền Nam (30/04/1975 – 30/04/2025) vẫn còn vang vọng, chúng ta có dịp nhìn lại không chỉ những trang sử vàng mà còn là diện mạo văn hóa của thế hệ trẻ. Bên cạnh niềm tự hào dân tộc rực cháy, thực trạng văn hóa ứng xử nơi công cộng của thanh niên hiện nay đang đặt ra nhiều vấn đề đáng suy ngẫm. Văn hóa ứng xử nơi công cộng là tập hợp những chuẩn mực đạo đức, cách giao tiếp và hành động của cá nhân đối với môi trường xung quanh và cộng đồng. Với thế hệ trẻ – những chủ nhân của thời đại số, ứng xử không chỉ gói gọn trong lời chào, tiếng hỏi mà còn thể hiện qua ý thức thượng tôn pháp luật và sự tôn trọng không gian chung. Nhìn lại đại lễ kỉ niệm 50 năm vừa qua, chúng ta đã thấy những hình ảnh tuyệt đẹp: hàng ngàn bạn trẻ tình nguyện dọn rác sau lễ hội, những giọt nước mắt xúc động khi xem phim tư liệu lịch sử, hay sự lễ phép hỗ trợ các cựu chiến binh về thăm lại chiến trường xưa. Đó là biểu hiện của một thế hệ tri thức, biết ơn và có giáo dục. Thế nhưng, xen lẫn vào đó vẫn còn những "vết xước" đáng buồn. Đó là hình ảnh một vài nhóm bạn trẻ thản nhiên cười đùa, chen lấn khi xếp hàng vào viếng nghĩa trang liệt sĩ; là hành vi xả rác bừa bãi ngay dưới chân những tấm pano tuyên truyền; hay việc ăn mặc hở hang, thiếu trang nghiêm ở những nơi linh thiêng. Nguyên nhân của những hành vi thiếu văn hóa này một phần đến từ sự lỏng lẻo trong giáo dục gia đình và nhà trường, nơi đôi khi quá chú trọng kiến thức mà nhẹ đi kỹ năng sống. Tuy nhiên, nguyên nhân cốt lõi nằm ở tâm lý "sống nhanh", sự ích kỷ và cái tôi quá lớn của một bộ phận giới trẻ, coi trọng sự thoải mái cá nhân hơn là lợi ích cộng đồng. Ứng xử thiếu văn hóa không chỉ làm xấu đi hình ảnh cá nhân mà còn trực tiếp xâm phạm đến quyền lợi của người khác, gây ra sự hỗn loạn và mất niềm tin trong xã hội. Một quốc gia chỉ thực sự hùng cường khi nền kinh tế đi đôi với sự văn minh của con người. Nếu thế hệ trẻ không sớm tự điều chỉnh, những giá trị lịch sử cao đẹp mà cha ông gầy dựng suốt 50 năm qua sẽ bị tổn hại bởi chính sự vô tâm của con cháu. Để khắc phục, chúng ta cần sự chung tay từ nhiều phía. Gia đình và nhà trường cần đẩy mạnh giáo dục đạo đức thực tiễn. Xã hội cần có những chế tài nghiêm khắc hơn với các hành vi vi phạm nơi công cộng. Nhưng quan trọng nhất vẫn là sự tự ý thức của mỗi cá nhân. Hãy học cách lắng nghe nhiều hơn, quan sát tinh tế hơn và biết "xấu hổ" trước những hành vi chưa đẹp của chính mình. Năm 2026, khi Việt Nam đang vững bước trên con đường hội nhập sâu rộng, mỗi bạn trẻ hãy là một "đại sứ văn hóa". Văn hóa ứng xử không cần điều gì quá lớn lao, nó bắt đầu từ việc xếp hàng chờ xe buýt, một lời cảm ơn khi được giúp đỡ, hay đơn giản là giữ im lặng nơi trang nghiêm. Hãy để lòng tự hào dân tộc không chỉ nằm ở những lời tung hô trên mạng xã hội, mà hiện hữu trong từng hành động văn minh mỗi ngày. Để tìm hiểu thêm về các quy tắc ứng xử văn minh, bạn có thể tham khảo Bộ quy tắc ứng xử nơi công cộng hoặc các chương trình giáo dục kỹ năng sống tại Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh.Câu 1
Trong đoạn trích "Thổn thức gió đồng", diễn biến tâm trạng của nhân vật Lâm được khắc họa tinh tế qua những chuyển biến từ hoài niệm, lo âu đến ngỡ ngàng và thấu cảm. Mở đầu, Lâm hiện lên với tâm trạng bất an và luyến tiếc khi chứng kiến sự đổi thay của làng quê; anh nuối tiếc những tiếng ru con ngọt ngào nay bị thay thế bởi âm thanh ồn ào của đô thị hóa. Khi đối mặt với sự trở về đột ngột của dì Lam, tâm trạng Lâm chuyển sang ngỡ ngàng, thảng thốt. Sự ngỡ ngàng ấy không chỉ vì diện mạo thay đổi của dì mà còn vì sự xuất hiện của bé Cải – minh chứng cho quãng thời gian biệt xứ đầy bí ẩn. Tuy nhiên, bằng sự nhạy cảm của một người trưởng thành, Lâm nhanh chóng chuyển từ tò mò sang thấu hiểu và trân trọng. Anh không gặng hỏi về quá khứ vì hiểu rằng niềm vui hiện tại của dì chính là đứa con. Đặc biệt, khi chứng kiến giọt nước mắt của mẹ, Lâm cảm nhận được sự xúc động sâu sắc về tình thân – một thứ tình cảm vượt qua mọi định kiến, giận hờn. Kết thúc đoạn trích, tâm trạng Lâm lắng lại trong sự an yên và tin tưởng. Nhìn ánh mắt bình thản của dì Lam, anh tin rằng "tâm dì đã an" sau bao bão giông. Qua dòng tâm trạng của Lâm, tác giả không chỉ khắc họa chân dung một người cháu hiếu thảo, tinh tế mà còn gửi gắm thông điệp về sức mạnh của sự thấu hiểu và bản lĩnh hồi sinh sau những tổn thương.
Câu 2
Trong không khí hào hùng của những ngày đầu năm 2026, khi dư âm về đại lễ kỉ niệm 50 năm ngày giải phóng miền Nam (30/04/1975 – 30/04/2025) vẫn còn vang vọng, chúng ta có dịp nhìn lại không chỉ những trang sử vàng mà còn là diện mạo văn hóa của thế hệ trẻ. Bên cạnh niềm tự hào dân tộc rực cháy, thực trạng văn hóa ứng xử nơi công cộng của thanh niên hiện nay đang đặt ra nhiều vấn đề đáng suy ngẫm. Văn hóa ứng xử nơi công cộng là tập hợp những chuẩn mực đạo đức, cách giao tiếp và hành động của cá nhân đối với môi trường xung quanh và cộng đồng. Với thế hệ trẻ – những chủ nhân của thời đại số, ứng xử không chỉ gói gọn trong lời chào, tiếng hỏi mà còn thể hiện qua ý thức thượng tôn pháp luật và sự tôn trọng không gian chung. Nhìn lại đại lễ kỉ niệm 50 năm vừa qua, chúng ta đã thấy những hình ảnh tuyệt đẹp: hàng ngàn bạn trẻ tình nguyện dọn rác sau lễ hội, những giọt nước mắt xúc động khi xem phim tư liệu lịch sử, hay sự lễ phép hỗ trợ các cựu chiến binh về thăm lại chiến trường xưa. Đó là biểu hiện của một thế hệ tri thức, biết ơn và có giáo dục. Thế nhưng, xen lẫn vào đó vẫn còn những "vết xước" đáng buồn. Đó là hình ảnh một vài nhóm bạn trẻ thản nhiên cười đùa, chen lấn khi xếp hàng vào viếng nghĩa trang liệt sĩ; là hành vi xả rác bừa bãi ngay dưới chân những tấm pano tuyên truyền; hay việc ăn mặc hở hang, thiếu trang nghiêm ở những nơi linh thiêng. Nguyên nhân của những hành vi thiếu văn hóa này một phần đến từ sự lỏng lẻo trong giáo dục gia đình và nhà trường, nơi đôi khi quá chú trọng kiến thức mà nhẹ đi kỹ năng sống. Tuy nhiên, nguyên nhân cốt lõi nằm ở tâm lý "sống nhanh", sự ích kỷ và cái tôi quá lớn của một bộ phận giới trẻ, coi trọng sự thoải mái cá nhân hơn là lợi ích cộng đồng. Ứng xử thiếu văn hóa không chỉ làm xấu đi hình ảnh cá nhân mà còn trực tiếp xâm phạm đến quyền lợi của người khác, gây ra sự hỗn loạn và mất niềm tin trong xã hội. Một quốc gia chỉ thực sự hùng cường khi nền kinh tế đi đôi với sự văn minh của con người. Nếu thế hệ trẻ không sớm tự điều chỉnh, những giá trị lịch sử cao đẹp mà cha ông gầy dựng suốt 50 năm qua sẽ bị tổn hại bởi chính sự vô tâm của con cháu. Để khắc phục, chúng ta cần sự chung tay từ nhiều phía. Gia đình và nhà trường cần đẩy mạnh giáo dục đạo đức thực tiễn. Xã hội cần có những chế tài nghiêm khắc hơn với các hành vi vi phạm nơi công cộng. Nhưng quan trọng nhất vẫn là sự tự ý thức của mỗi cá nhân. Hãy học cách lắng nghe nhiều hơn, quan sát tinh tế hơn và biết "xấu hổ" trước những hành vi chưa đẹp của chính mình. Năm 2026, khi Việt Nam đang vững bước trên con đường hội nhập sâu rộng, mỗi bạn trẻ hãy là một "đại sứ văn hóa". Văn hóa ứng xử không cần điều gì quá lớn lao, nó bắt đầu từ việc xếp hàng chờ xe buýt, một lời cảm ơn khi được giúp đỡ, hay đơn giản là giữ im lặng nơi trang nghiêm. Hãy để lòng tự hào dân tộc không chỉ nằm ở những lời tung hô trên mạng xã hội, mà hiện hữu trong từng hành động văn minh mỗi ngày. Để tìm hiểu thêm về các quy tắc ứng xử văn minh, bạn có thể tham khảo Bộ quy tắc ứng xử nơi công cộng hoặc các chương trình giáo dục kỹ năng sống tại Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh.Câu 1
Trong đoạn trích "Thổn thức gió đồng", diễn biến tâm trạng của nhân vật Lâm được khắc họa tinh tế qua những chuyển biến từ hoài niệm, lo âu đến ngỡ ngàng và thấu cảm. Mở đầu, Lâm hiện lên với tâm trạng bất an và luyến tiếc khi chứng kiến sự đổi thay của làng quê; anh nuối tiếc những tiếng ru con ngọt ngào nay bị thay thế bởi âm thanh ồn ào của đô thị hóa. Khi đối mặt với sự trở về đột ngột của dì Lam, tâm trạng Lâm chuyển sang ngỡ ngàng, thảng thốt. Sự ngỡ ngàng ấy không chỉ vì diện mạo thay đổi của dì mà còn vì sự xuất hiện của bé Cải – minh chứng cho quãng thời gian biệt xứ đầy bí ẩn. Tuy nhiên, bằng sự nhạy cảm của một người trưởng thành, Lâm nhanh chóng chuyển từ tò mò sang thấu hiểu và trân trọng. Anh không gặng hỏi về quá khứ vì hiểu rằng niềm vui hiện tại của dì chính là đứa con. Đặc biệt, khi chứng kiến giọt nước mắt của mẹ, Lâm cảm nhận được sự xúc động sâu sắc về tình thân – một thứ tình cảm vượt qua mọi định kiến, giận hờn. Kết thúc đoạn trích, tâm trạng Lâm lắng lại trong sự an yên và tin tưởng. Nhìn ánh mắt bình thản của dì Lam, anh tin rằng "tâm dì đã an" sau bao bão giông. Qua dòng tâm trạng của Lâm, tác giả không chỉ khắc họa chân dung một người cháu hiếu thảo, tinh tế mà còn gửi gắm thông điệp về sức mạnh của sự thấu hiểu và bản lĩnh hồi sinh sau những tổn thương.
Câu 2
Trong không khí hào hùng của những ngày đầu năm 2026, khi dư âm về đại lễ kỉ niệm 50 năm ngày giải phóng miền Nam (30/04/1975 – 30/04/2025) vẫn còn vang vọng, chúng ta có dịp nhìn lại không chỉ những trang sử vàng mà còn là diện mạo văn hóa của thế hệ trẻ. Bên cạnh niềm tự hào dân tộc rực cháy, thực trạng văn hóa ứng xử nơi công cộng của thanh niên hiện nay đang đặt ra nhiều vấn đề đáng suy ngẫm. Văn hóa ứng xử nơi công cộng là tập hợp những chuẩn mực đạo đức, cách giao tiếp và hành động của cá nhân đối với môi trường xung quanh và cộng đồng. Với thế hệ trẻ – những chủ nhân của thời đại số, ứng xử không chỉ gói gọn trong lời chào, tiếng hỏi mà còn thể hiện qua ý thức thượng tôn pháp luật và sự tôn trọng không gian chung. Nhìn lại đại lễ kỉ niệm 50 năm vừa qua, chúng ta đã thấy những hình ảnh tuyệt đẹp: hàng ngàn bạn trẻ tình nguyện dọn rác sau lễ hội, những giọt nước mắt xúc động khi xem phim tư liệu lịch sử, hay sự lễ phép hỗ trợ các cựu chiến binh về thăm lại chiến trường xưa. Đó là biểu hiện của một thế hệ tri thức, biết ơn và có giáo dục. Thế nhưng, xen lẫn vào đó vẫn còn những "vết xước" đáng buồn. Đó là hình ảnh một vài nhóm bạn trẻ thản nhiên cười đùa, chen lấn khi xếp hàng vào viếng nghĩa trang liệt sĩ; là hành vi xả rác bừa bãi ngay dưới chân những tấm pano tuyên truyền; hay việc ăn mặc hở hang, thiếu trang nghiêm ở những nơi linh thiêng. Nguyên nhân của những hành vi thiếu văn hóa này một phần đến từ sự lỏng lẻo trong giáo dục gia đình và nhà trường, nơi đôi khi quá chú trọng kiến thức mà nhẹ đi kỹ năng sống. Tuy nhiên, nguyên nhân cốt lõi nằm ở tâm lý "sống nhanh", sự ích kỷ và cái tôi quá lớn của một bộ phận giới trẻ, coi trọng sự thoải mái cá nhân hơn là lợi ích cộng đồng. Ứng xử thiếu văn hóa không chỉ làm xấu đi hình ảnh cá nhân mà còn trực tiếp xâm phạm đến quyền lợi của người khác, gây ra sự hỗn loạn và mất niềm tin trong xã hội. Một quốc gia chỉ thực sự hùng cường khi nền kinh tế đi đôi với sự văn minh của con người. Nếu thế hệ trẻ không sớm tự điều chỉnh, những giá trị lịch sử cao đẹp mà cha ông gầy dựng suốt 50 năm qua sẽ bị tổn hại bởi chính sự vô tâm của con cháu. Để khắc phục, chúng ta cần sự chung tay từ nhiều phía. Gia đình và nhà trường cần đẩy mạnh giáo dục đạo đức thực tiễn. Xã hội cần có những chế tài nghiêm khắc hơn với các hành vi vi phạm nơi công cộng. Nhưng quan trọng nhất vẫn là sự tự ý thức của mỗi cá nhân. Hãy học cách lắng nghe nhiều hơn, quan sát tinh tế hơn và biết "xấu hổ" trước những hành vi chưa đẹp của chính mình. Năm 2026, khi Việt Nam đang vững bước trên con đường hội nhập sâu rộng, mỗi bạn trẻ hãy là một "đại sứ văn hóa". Văn hóa ứng xử không cần điều gì quá lớn lao, nó bắt đầu từ việc xếp hàng chờ xe buýt, một lời cảm ơn khi được giúp đỡ, hay đơn giản là giữ im lặng nơi trang nghiêm. Hãy để lòng tự hào dân tộc không chỉ nằm ở những lời tung hô trên mạng xã hội, mà hiện hữu trong từng hành động văn minh mỗi ngày. Để tìm hiểu thêm về các quy tắc ứng xử văn minh, bạn có thể tham khảo Bộ quy tắc ứng xử nơi công cộng hoặc các chương trình giáo dục kỹ năng sống tại Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh.Câu 1
Trong đoạn trích "Thổn thức gió đồng", diễn biến tâm trạng của nhân vật Lâm được khắc họa tinh tế qua những chuyển biến từ hoài niệm, lo âu đến ngỡ ngàng và thấu cảm. Mở đầu, Lâm hiện lên với tâm trạng bất an và luyến tiếc khi chứng kiến sự đổi thay của làng quê; anh nuối tiếc những tiếng ru con ngọt ngào nay bị thay thế bởi âm thanh ồn ào của đô thị hóa. Khi đối mặt với sự trở về đột ngột của dì Lam, tâm trạng Lâm chuyển sang ngỡ ngàng, thảng thốt. Sự ngỡ ngàng ấy không chỉ vì diện mạo thay đổi của dì mà còn vì sự xuất hiện của bé Cải – minh chứng cho quãng thời gian biệt xứ đầy bí ẩn. Tuy nhiên, bằng sự nhạy cảm của một người trưởng thành, Lâm nhanh chóng chuyển từ tò mò sang thấu hiểu và trân trọng. Anh không gặng hỏi về quá khứ vì hiểu rằng niềm vui hiện tại của dì chính là đứa con. Đặc biệt, khi chứng kiến giọt nước mắt của mẹ, Lâm cảm nhận được sự xúc động sâu sắc về tình thân – một thứ tình cảm vượt qua mọi định kiến, giận hờn. Kết thúc đoạn trích, tâm trạng Lâm lắng lại trong sự an yên và tin tưởng. Nhìn ánh mắt bình thản của dì Lam, anh tin rằng "tâm dì đã an" sau bao bão giông. Qua dòng tâm trạng của Lâm, tác giả không chỉ khắc họa chân dung một người cháu hiếu thảo, tinh tế mà còn gửi gắm thông điệp về sức mạnh của sự thấu hiểu và bản lĩnh hồi sinh sau những tổn thương.
Câu 2
Trong không khí hào hùng của những ngày đầu năm 2026, khi dư âm về đại lễ kỉ niệm 50 năm ngày giải phóng miền Nam (30/04/1975 – 30/04/2025) vẫn còn vang vọng, chúng ta có dịp nhìn lại không chỉ những trang sử vàng mà còn là diện mạo văn hóa của thế hệ trẻ. Bên cạnh niềm tự hào dân tộc rực cháy, thực trạng văn hóa ứng xử nơi công cộng của thanh niên hiện nay đang đặt ra nhiều vấn đề đáng suy ngẫm. Văn hóa ứng xử nơi công cộng là tập hợp những chuẩn mực đạo đức, cách giao tiếp và hành động của cá nhân đối với môi trường xung quanh và cộng đồng. Với thế hệ trẻ – những chủ nhân của thời đại số, ứng xử không chỉ gói gọn trong lời chào, tiếng hỏi mà còn thể hiện qua ý thức thượng tôn pháp luật và sự tôn trọng không gian chung. Nhìn lại đại lễ kỉ niệm 50 năm vừa qua, chúng ta đã thấy những hình ảnh tuyệt đẹp: hàng ngàn bạn trẻ tình nguyện dọn rác sau lễ hội, những giọt nước mắt xúc động khi xem phim tư liệu lịch sử, hay sự lễ phép hỗ trợ các cựu chiến binh về thăm lại chiến trường xưa. Đó là biểu hiện của một thế hệ tri thức, biết ơn và có giáo dục. Thế nhưng, xen lẫn vào đó vẫn còn những "vết xước" đáng buồn. Đó là hình ảnh một vài nhóm bạn trẻ thản nhiên cười đùa, chen lấn khi xếp hàng vào viếng nghĩa trang liệt sĩ; là hành vi xả rác bừa bãi ngay dưới chân những tấm pano tuyên truyền; hay việc ăn mặc hở hang, thiếu trang nghiêm ở những nơi linh thiêng. Nguyên nhân của những hành vi thiếu văn hóa này một phần đến từ sự lỏng lẻo trong giáo dục gia đình và nhà trường, nơi đôi khi quá chú trọng kiến thức mà nhẹ đi kỹ năng sống. Tuy nhiên, nguyên nhân cốt lõi nằm ở tâm lý "sống nhanh", sự ích kỷ và cái tôi quá lớn của một bộ phận giới trẻ, coi trọng sự thoải mái cá nhân hơn là lợi ích cộng đồng. Ứng xử thiếu văn hóa không chỉ làm xấu đi hình ảnh cá nhân mà còn trực tiếp xâm phạm đến quyền lợi của người khác, gây ra sự hỗn loạn và mất niềm tin trong xã hội. Một quốc gia chỉ thực sự hùng cường khi nền kinh tế đi đôi với sự văn minh của con người. Nếu thế hệ trẻ không sớm tự điều chỉnh, những giá trị lịch sử cao đẹp mà cha ông gầy dựng suốt 50 năm qua sẽ bị tổn hại bởi chính sự vô tâm của con cháu. Để khắc phục, chúng ta cần sự chung tay từ nhiều phía. Gia đình và nhà trường cần đẩy mạnh giáo dục đạo đức thực tiễn. Xã hội cần có những chế tài nghiêm khắc hơn với các hành vi vi phạm nơi công cộng. Nhưng quan trọng nhất vẫn là sự tự ý thức của mỗi cá nhân. Hãy học cách lắng nghe nhiều hơn, quan sát tinh tế hơn và biết "xấu hổ" trước những hành vi chưa đẹp của chính mình. Năm 2026, khi Việt Nam đang vững bước trên con đường hội nhập sâu rộng, mỗi bạn trẻ hãy là một "đại sứ văn hóa". Văn hóa ứng xử không cần điều gì quá lớn lao, nó bắt đầu từ việc xếp hàng chờ xe buýt, một lời cảm ơn khi được giúp đỡ, hay đơn giản là giữ im lặng nơi trang nghiêm. Hãy để lòng tự hào dân tộc không chỉ nằm ở những lời tung hô trên mạng xã hội, mà hiện hữu trong từng hành động văn minh mỗi ngày. Để tìm hiểu thêm về các quy tắc ứng xử văn minh, bạn có thể tham khảo Bộ quy tắc ứng xử nơi công cộng hoặc các chương trình giáo dục kỹ năng sống tại Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh.