Nguyễn Gia Hưng
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Bài làm
- Mỗi khi ta được chiêm nghiệm văn học của NGUYỄN DU thì mỗi lời thơ tựa như một bản nhạc tấu cất lên với những giai điệu âm hưởng làm xao xuyến cả lòng người, trong đó, tác phẩm Truyện Kiều ở đoạn trích là nơi Kim Trọng thể hiện sự đau lòng xót xa của một người như rơi xuống đáy vực khi chia xa người yêu,tái hiện lại sự việc Kim Trọng quay lại nơi trọ cũ sau nửa năm về quê chịu tang chú thì bất ngờ biết tin xấu về gia đình người thương. Đoạn trích thể hiện sự sững sờ, đau đớn, xót xa của Kim Trọng cùng mối lương duyên của chàng và o Kiều. Với nghệ thuật , Các sự kiện được sắp xếp theo trình tự thời gian tuyến tính , hợp lý cùng ngôn ngữ bình dị gần gũi thông qua ngòi bút đầy cảm xúc của tác gia Nguyễn Du đã góp phần tô đậm cảm xúc của nhân vật một cách tinh tế , giàu cảm xúc biện pháp nghệ thuật tả cảnh ngụ tình, phép đối góp phần bộc lộ sâu sắc tâm trạng của nhân vật , thông qua đó đã làm nổi bật lên nỗi đau của Kim Trọng về tình yêu, mối lương duyên giữa anh vừa Kiều đã góp phần tô đậm mạch cảm xúc của đoạn trích, qua đó, tác gia thể hiện mối tình duyên của kim Trọng và Kiều một cách sâu đậm thông qua nỗi đau của anh khi xa cô giàu cảm xúc mà lắng đọng
Câu 2
Bài làm
Mỗi người trẻ chúng ta được sống trong nền hòa bình và tự do như hiện nay là một điều vô cùng may mắn. Nhưng không vì thế mà chúng ta bàng quang với xã hội mà ngay cả trong thời bình, chúng ta cũng cần có trách nhiệm với quê hương đất nước, và noi theo sự hi sinh thầm lặng trong cuộc sống.
Sự hi sinh thầm lặng trong cuộc sống được hiểu là những hành động, những con người dũng cảm giúp đỡ người khác từ những hành động nhỏ nhất với tình yêu thương chân thành và cũng là những con người luôn có ý thức vươn lên xây dựng một xã hội tốt đẹp. Mỗi chúng ta hãy sống và lấy những con người có phẩm chất tốt đẹp đó làm gương, sống vì người vì đời.
Một cây làm chẳng nên non/Ba cây chụm lại nên hòn núi cao”, mỗi con người một hành động nhỏ, một ý thức sẽ giúp cho người khác tốt hơn và xã hội này phát triển tích cực hơn. Chúng ta ai cũng hiểu rằng xã hội hiện nay có nhiều vấn đề nan giải, có nhiều tiêu cực xảy ra, mỗi con người chỉ cần có ý thức, sống có ích một chút xã hội này sẽ tốt đẹp hơn. Khi mỗi chúng ta sống có ích và trở thành “người hi sinh thầm lặng” sẽ lan tỏa được nhiều thông điệp tích cực ra xã hội, được mọi người yêu quý, nể phục hơn.
Tuy nhiên, trong cuộc sống hiện nay vẫn còn có những người ích kỉ, sống thờ ơ, vô cảm, bàng quang với mọi thứ xung quanh, chỉ biết đến lợi ích của bản thân mình… những người này đáng bị xã hội thẳng thắn phê phán, chỉ trích.
Mỗi người có một ước mơ, hoài bão khác nhau, tuy nhiên nếu tất cả cùng cố gắng, biết hi sinh, cho đi mà không mong nhận lại chúng ta sẽ xây dựng được một đất nước vững mạnh, chan chứa tình yêu thương. Không một ai là hoàn hảo, nhưng khi ta biết cố gắng hoàn thiện bản thân và vươn lên phía trước, chúng ta sẽ đạt được những thành quả xứng đáng với công sức bỏ ra
Câu 1: Thể loại: Truyện thơ Nôm.
Câu 2:Văn bản là ngôn ngữ của người kể chuyện và ông bà Vương Ông.
Câu 3:Tóm tắt:
Sự kiện 1: Sau nửa năm về quê hộ tang chú, Kim Trọng quay trở lại nơi trọ cũ và bất ngờ khi thấy phong cảnh tiêu điều.
Sự kiện 2: Gặp người láng giềng sang chơi, Kim Trọng hỏi han sự tình mới biết cảnh ngộ của gia đình Thúy Kiều.
Sự kiện 3: Tìm đến nhà Vương Ông hiện tại, được nghe kể rõ ngọn ngành câu chuyện, biết tin Kiều trao duyên mình cho Thúy Vân, chàng đau đớn, khóc than.
Câu 4:Hình ảnh "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông" (đào hoa y cựu tiếu đông phong) là một câu thơ nổi tiếng từ điển tích của Thôi Hộ, thể hiện sự đối lập giữa cảnh vật vĩnh cửu và con người hữu hạn. Nó tượng trưng cho sự tuần hoàn của thời gian, sự trớ trêu của cảnh cũ người mất đồng thời nhấn mạnh nỗi cô đơn, hoài niệm sâu sắc khi cảnh xuân còn đó mà người xưa đã vắng bóng.
Câu 5: Biện pháp tả cảnh ngụ tình đã mượn cảnh vật hoang vắng, rêu phong để làm nổi bật tâm trạng buồn bã, cô đơn và nỗi tiếc nuối của nhân vật trước sự đổi thay của thời gian.
Qua việc tả cảnh ấy, tác giả ngụ (gửi gắm) tâm trạng nhân vật: Thể hiện nỗi buồn, cô đơn, tủi hờn. Gợi sự tàn phai của thời gian, cảnh cũ mà người xưa không còn như trước. Làm nổi bật cảm giác xót xa, tiếc nuối quá khứ.