Lê Đỗ Phương Chi
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Đoạn trích trong Truyện Kiều thể hiện tài năng bậc thầy của Nguyễn Du về bút pháp tả cảnh ngụ tình. Khi Kim Trọng trở lại vườn Thúy, cảnh vật hiện lên hoang tàn, đổ nát: cỏ mọc lau thưa, vách mưa rã rời, lầu không vắng lặng. Hình ảnh "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông" là một điển tích đầy ám ảnh, gợi nỗi đau "cảnh còn người mất". Đặc biệt, bốn câu thơ tả cảnh: "Sập sè én liệng lầu không, Cỏ lan mặt đất, rêu phong dấu giày. Cuối tường gai góc mọc đầy, Đi về này những lối này năm xưa!" đã khắc họa không gian hoang phế, tiêu điều. Mỗi hình ảnh đều chất chứa nỗi niềm: én vẫn liệng nhưng lầu thì trống, cỏ lan, rêu phong, gai góc mọc đầy, tất cả như tấm lụa trắng phơi bày nỗi đau thương, tiếc nuối của Kim Trọng. Đoạn thơ vừa tả cảnh vừa gửi gắm tâm trạng nhân vật, khiến người đọc không khỏi bồi hồi, xót xa.
Câu 2:
Trong nhịp sống hối hả và ồn ào của xã hội hiện đại, có những giá trị tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại mang ý nghĩa lớn lao, và sự hi sinh thầm lặng là một trong số đó. Đó là những đóng góp âm thầm, không khoa trương, không cần sự ghi nhận hay tôn vinh, nhưng lại góp phần làm nên vẻ đẹp của cuộc sống và kết nối con người với nhau.
Trước hết, cần hiểu "sự hi sinh thầm lặng" là những hành động xuất phát từ tình yêu thương, lòng nhân ái và trách nhiệm, được thực hiện một cách tự nguyện mà không đòi hỏi sự đền đáp hay công nhận. Đó là thứ tình cảm thiêng liêng, cao quý, âm thầm chảy trong dòng chảy cuộc sống như mạch nước ngầm mát lành.
Trong gia đình, sự hi sinh thầm lặng hiện hữu qua hình ảnh người mẹ tần tảo sớm hôm, thức khuya dậy sớm lo cho con từng bữa ăn, giấc ngủ. Đó là những đêm mẹ thức trắng khi con ốm, là những bữa cơm đạm bạc nhường phần ngon cho con, là những giọt mồ hôi lặng lẽ rơi trên cánh đồng, trên công trường để lo toan cho tương lai của con cái. Cha mẹ hi sinh tuổi xuân, sức khỏe, những ước mơ riêng để dành trọn vẹn tình thương cho con. Họ không cần con phải nói lời cảm ơn, chỉ cần con nên người, sống tốt và hạnh phúc.
Trong nhà trường, đó là những người thầy, người cô ngày đêm miệt mài bên trang giáo án, truyền dạy tri thức và đạo làm người cho thế hệ tương lai. Họ đến lớp từ sáng sớm, về nhà khi trời đã tối, âm thầm gieo những hạt mầm tri thức, ươm những ước mơ cho bao thế hệ học trò. Có những thầy cô đã dành cả cuộc đời mình ở vùng sâu, vùng xa, mang con chữ đến với trẻ em nghèo. Họ hi sinh cuộc sống riêng tư, những tiện nghi vật chất để cống hiến cho sự nghiệp trồng người cao cả.
Trong xã hội, sự hi sinh thầm lặng hiện diện qua hình ảnh những y bác sĩ ngày đêm chiến đấu với bệnh tật, giành giật sự sống cho bệnh nhân. Đặc biệt trong đại dịch Covid-19 vừa qua, hình ảnh những "chiến sĩ áo trắng" gác lại hạnh phúc riêng tư, xa gia đình, xa con nhỏ để lên tuyến đầu chống dịch đã làm lay động triệu trái tim. Họ hi sinh cả tính mạng của mình để bảo vệ sức khỏe cộng đồng. Đó còn là những người lính nơi biên giới, hải đảo xa xôi, ngày đêm canh giữ bầu trời, vùng biển thiêng liêng của Tổ quốc. Họ chấp nhận xa gia đình, chịu đựng gian khổ, thiếu thốn để nhân dân được sống trong bình yên, hạnh phúc.
Sự hi sinh thầm lặng có ý nghĩa vô cùng to lớn. Nó là sợi dây vô hình nhưng bền chặt kết nối các thành viên trong gia đình, tạo nên mái ấm hạnh phúc. Nó là chất keo gắn kết cộng đồng, xã hội, làm cho cuộc sống trở nên ấm áp, nhân văn hơn. Nhờ những hi sinh thầm lặng, biết bao mầm non đã lớn khôn thành tài, biết bao mảnh đời bất hạnh có thêm nghị lực sống, đất nước được bình yên và phát triển. Giá trị của sự hi sinh thầm lặng không nằm ở quy mô lớn lao hay sự nổi tiếng, mà ở tấm lòng chân thành và ý nghĩa tốt đẹp mà nó mang lại. Những người biết hi sinh thầm lặng chính là những người giàu có về tâm hồn, họ tìm thấy niềm vui và ý nghĩa cuộc sống trong chính những việc làm tưởng chừng nhỏ bé của mình.
Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, vẫn còn không ít người sống ích kỉ, vô cảm, chỉ biết đến lợi ích cá nhân mà thờ ơ trước nỗi đau của đồng loại. Họ sẵn sàng chà đạp lên người khác để đạt được mục đích của mình. Những người này thật đáng phê phán. Điều này đặt ra thách thức lớn, đòi hỏi mỗi chúng ta cần nhận thức sâu sắc hơn về giá trị của sự hi sinh thầm lặng và tích cực lan tỏa nó.
Mỗi người hãy bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất: một lời hỏi thăm, một sự sẻ chia, một sự nhường nhịn, một sự tận tâm với công việc. Hãy biết trân trọng những hi sinh thầm lặng của cha mẹ, thầy cô và những người xung quanh. Hãy sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Mỗi hành động dù nhỏ bé nhưng nếu được thực hiện với tình yêu thương sẽ góp phần tạo nên một dòng chảy lớn của lòng nhân ái.
Tóm lại, sự hi sinh thầm lặng là một trong những giá trị cốt lõi làm nên vẻ đẹp của con người và xã hội. Trong thời đại ngày nay, chúng ta càng cần trân trọng và phát huy hơn nữa những hành động cao đẹp ấy. Hãy để sự hi sinh thầm lặng trở thành nhịp cầu yêu thương, kết nối trái tim, xoa dịu nỗi đau và thắp sáng niềm tin vào những điều tốt đẹp ở đời. Bởi lẽ, cuộc sống chỉ thực sự ý nghĩa khi ta biết sống vì người khác.
Câu 1.
Văn bản trên thuộc thể loại truyện thơ Nôm
Câu 2:
Văn bản là ngôn ngữ của người kể chuyện
Câu 3.
Tóm tắt :
+ Kim Trọng trở về từ Liêu Dương sau nửa năm chịu tang, vội vàng sang vườn Thúy tìm Kiều.
+ Cảnh vườn xưa tiêu điều, hoang vắng, không còn bóng dáng ai.
+ Kim Trọng hỏi thăm hàng xóm và biết tin: Vương ông mắc kiện, gia đình sa sút, Kiều đã bán mình chuộc cha, cả nhà đã dời đi nơi khác.
+ Trong lúc đau đớn, Kim Trọng gặp Vương Quan, được nghe kể lại sự tình và nỗi oan trái của Kiều.
Câu 4:
Hình ảnh "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đồng" gợi nhớ đến điển tích Thôi Hộ đời Đường: cảnh cũ còn đó nhưng người xưa đã không còn. Hoa đào vẫn nở, vẫn tươi cười với gió xuân, nhưng người con gái năm ấy đã vắng bóng. Hình ảnh thể hiện nỗi đau, sự ngậm ngùi, tiếc nuối của Kim Trọng trước cảnh vật vẫn còn mà người yêu đã khuất bóng.
Câu 5.
- Tác dụng của bút pháp tả cảnh ngụ tình trong đoạn trích là:
+ Gợi lên một không gian quạnh hiu, lạnh lẽo, không có sự hiện diện và hơi ấm của con người.
+ Thế hiện tâm trạng hoài niệm, xót xa, tiếc nuối của chàng Kim khi trở lại nơi cũ:
Vẫn là mùa xuân, cánh én nhưng không phải là mùa xuân, cánh én của mùa xuân rộn ràng, tươi tắn của "Ngày xuân con én đưa thoi". Sự hoài niệm của Kim Trọng càng đối lập gay gắt với hiện tại, nhấn mạnh nỗi đau xót, tiếc nuối khôn tả của chàng Kim.