Giàng Thị Dinh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Đoạn trích trên là bức tranh bi kịch đầy ám ảnh về sự tan vỡ của tình yêu giữa Kim Trọng và Thúy Vân dưới ngòi bút bậc thầy của Nguyễn Du. Về nội dung, đoạn thơ khắc họa nỗi đau tột cùng của Kim Trọng khi trở lại vườn Thúy: cảnh cũ còn đó nhưng người xưa đã bán mình chuộc cha, gia đình ly tán trong cảnh nghèo khó.Từ đó, tác giả ca ngợi đức hy sinh cao cả của Kiều và tấm lòng thủy chung son sắt của chàng Kim. Về nghệ thuật, bút pháp tả cảnh ngụ tình được sử dụng điêu luyện thông qua hình ảnh đối lập "hoa đào năm ngoái" rạng rỡ với thực tại hoang tàn, cùng hệ thống điệp từ "hỏi" dồn dập diễn tả sự bàng hoàng. Với các hình ảnh đặc sắc và biện pháp tả cảnh ngụ tình tài hoa , Nguyễn Du đã khiến đoạn trích trở thành khúc ca đau đớn tố cáo xã hội bất công đã chà đạp quyền hạnh phúc, đồng thời thể hiện cái nhìn nhân đạo sâu sắc của đại thi hào. Qua đó tác giả gắm thông điệp về việc trân trọng hạnh phúc hiện tại và đề cao lối sống tình nghĩa, biết thấu cảm trước những nghịch cảnh dâu bể của cuộc đời.
Câu 2
Trong nhịp sống hối hả của thế kỷ XXI , khi những giá trị vật chất và sự hào nhoáng lên ngôi, có những vẻ đẹp vẫn bền bỉ tỏa sáng mà không cần đến ánh đèn sân khấu. Đó chính là sự hi sinh thầm lặng – một "nốt trầm" xao xuyến giữa bản nhạc cuộc đời ồn ã. Trước hết ta phải hiểu " sự hy sinh thầm lặng" là gì. " Hy sinh thầm lặng " là những điều bản thân ta cho đi mà không cần nhận lại , không cần ồn ào. " Hy sinh " chính là sự lựa chọn từ bỏ lợi ích, sự thoải mái hoặc danh tiếng cá nhân một cách tự nguyện để mang lại hạnh phúc cho người khác."Thầm lặng" là bởi vì nó không đi kèm với tiếng loa phát thanh, không cần những lời tung hô trên mạng xã hội. Trong thực tế ta có thể bắt gặp vẻ đẹp ấy ngay trong nếp nhà thân thuộc. Đó là bóng dáng người cha gầy guộc, thức khuya dậy sớm, nén lại những cơn đau khớp để lo cho con cái được học hành bằng bạn bằng bè. Đó là người mẹ gác lại những giấc mơ thời trẻ, dành trọn quỹ thời gian để vun vén từng bữa cơm, manh áo cho gia đình. Họ coi niềm vui của con cái là phần thưởng lớn nhất, mà quên bẵng đi những thiệt thòi của bản thân.Hay cả hình ảnh những y bác sĩ xuyên đêm trong phòng cấp cứu, những chiến sĩ biên phòng canh giữ biên cương nơi rừng sâu nước độc. Họ giống như những rễ cây đâm sâu vào lòng đất cằn cỗi để nuôi dưỡng những đóa hoa thơm cho đời. Vậy tại sao chúng ta cần sự hi sinh thầm lặng? Bởi nó là sợi dây liên kết vô hình giữ cho xã hội không bị rạn nứt bởi sự vô tâm , vị kị . Nó tạo ra một "hệ sinh thái" của lòng nhân ái, nơi niềm tin và tình yêu thương được nảy nở. Nó dạy chúng ta biết trân trọng những giá trị cốt lõi hơn là những phù phiếm bên ngoài. Nó còn thức tỉnh mỗi người về lối sống , hành động và trở thành kim chỉ nam cho một cuộc sống tốt đẹp. Từ đó giúp cho xã hội trở nên văn minh, lành mạnh , tràn ngập tình yêu thương giữa con người với con người. Tuy nhiên, trong xã hội ngày nay vẫn còn hiện hữu một số thành phần có lối sống vô cảm, chỉ biết sống cho lợi ích của chính mình và coi nhẹ sự hy sinh của người khác. Những người như vậy sẽ bị gia đình, bạn bè, xã hội xa lánh , không có được sự yêu quý từ mọi người. Mỗi chúng ta không nhất thiết phải làm những điều vĩ đại để gọi là hi sinh. Một chút nhường nhịn trong giao thông, một lần lắng nghe nỗi đau của bạn bè, hay việc nỗ lực hoàn thành công việc chung mà không kể công... tất cả đều là những mảnh ghép của sự tử tế thầm lặng. Khép lại những trang viết, tôi chợt nhớ đến hình ảnh những hạt cát nhỏ bé âm thầm bồi đắp nên những bờ sa mạc rộng. Sự hi sinh thầm lặng ấy chính là nguồn mạch ngầm chảy mãi, tưới mát cho tâm hồn con người giữa sa mạc của sự vô cảm. Hãy sống sao cho xứng đáng với những gì ta đang được nhận từ sự hi sinh của người khác, và cũng hãy tự gieo cho mình một hạt mầm của sự cho đi không tính toán.
Câu 1
- Văn bản trên thuộc thể loại : Truyện thơ Nôm
Câu 2
- Văn bản là ngôn ngữ của người kể chuyện - tác giả
Câu 3
Sau khi đi chịu tang chú trở về, Kim Trọng vội vã tìm đến vườn Thúy nhưng bàng hoàng trước cảnh cũ hoang tàn, vắng bóng người xưa. lời hỏi thăm láng giềng, chàng đau đớn hay tin gia đình Kiều gặp biến cố: cha bị tù tội, Kiều phải bán mình cứu cha, còn gia đình phải dời đến nơi ở tồi tàn, sống cảnh làm thuê mướn. Kim Trọng tìm đến tận nơi, gặp lại gia đình họ Vương và được nghe kể lại chi tiết việc Kiều trước khi đi đã dặn dò, nhờ Thúy Vân thay mình trả nghĩa cho chàng. Thấu hiểu tấm lòng và sự hy sinh của người yêu, Kim Trọng đau đớn tột cùng, vật mình khóc lóc thảm thiết trong nỗi xót xa vô hạn.
Câu 4
Em hiểu câu thơ trên là :
- Tác giả sử dụng bút pháp đối lập để diễn tả nỗi đau xót trước cảnh cũ còn đó mà người xưa đã vắng bóng. Trong khi thiên nhiên vẫn vẹn nguyên, hoa đào vẫn rạng rỡ "cười" đón gió xuân theo quy luật tuần hoàn, thì cuộc đời con người lại gặp biến cố dâu bể, khiến Thúy Kiều phải lìa xa. Hình ảnh này không chỉ tô đậm sự trống trải, hoang tàn của vườn Thúy mà còn thể hiện tâm trạng bàng hoàng, hụt hẫng tột độ của Kim Trọng khi nhận ra hạnh phúc lứa đôi đã tan vỡ. Qua đó, Nguyễn Du đã khéo léo mượn cái tĩnh hữu hạn của cảnh vật để khắc họa cái bi kịch vô hạn của thân phận con người.
Câu 5
Tác dụng của biện pháp tu từ tả cảnh ngụ tình trong đoạn trích là : - Tác giả đã tả cảnh " én liệng " , " cỏ man " , " rêu phong " , " gái góc " - Tác dụng : Giúp cho câu thơ thêm sinh động hấp dẫn , lôi cuốn người đọc .Khắc họa sự hoang phế, tiêu điều của cảnh vật sau 15 năm lưu lạc, từ đó bộc lộ nỗi xót xa, hụt hẫng và tâm trạng đau đớn của Thúy Kiều khi đối diện với thực tại. Qua đó tác giả bày tỏ lòng xót thương, đồng cảm cho số phận bi thương của Thúy Kiều. [Sửa]
Tác dụng của biện pháp tu từ tả cảnh ngụ tình trong đoạn trích là :
- Tác giả đã tả cảnh " én liệng " , " cỏ man " , " rêu phong " , " gái góc "
- Tác dụng : Giúp cho câu thơ thêm sinh động hấp dẫn , lôi cuốn người đọc .Khắc họa sự hoang phế, tiêu điều của cảnh vật sau 15 năm lưu lạc, từ đó bộc lộ nỗi xót xa, hụt hẫng và tâm trạng đau đớn của Thúy Kiều khi đối diện với thực tại. Qua đó tác giả bày tỏ lòng xót thương, đồng cảm cho số phận bi thương của Thúy Kiều.
Bài làm
Câu 2 :
Trong nhịp sống hối hả của thế kỷ XXI , khi những giá trị vật chất và sự hào nhoáng lên ngôi, có những vẻ đẹp vẫn bền bỉ tỏa sáng mà không cần đến ánh đèn sân khấu. Đó chính là sự hi sinh thầm lặng – một "nốt trầm" xao xuyến giữa bản nhạc cuộc đời ồn ã.
Trước hết ta phải hiểu " sự hy sinh thầm lặng" là gì. " Hy sinh thầm lặng " là những điều bản thân ta cho đi mà không cần nhận lại , không cần ồn ào. " Hy sinh " chính là sự lựa chọn từ bỏ lợi ích, sự thoải mái hoặc danh tiếng cá nhân một cách tự nguyện để mang lại hạnh phúc cho người khác."Thầm lặng" là bởi vì nó không đi kèm với tiếng loa phát thanh, không cần những lời tung hô trên mạng xã hội.
Trong thực tế ta có thể bắt gặp vẻ đẹp ấy ngay trong nếp nhà thân thuộc. Đó là bóng dáng người cha gầy guộc, thức khuya dậy sớm, nén lại những cơn đau khớp để lo cho con cái được học hành bằng bạn bằng bè. Đó là người mẹ gác lại những giấc mơ thời trẻ, dành trọn quỹ thời gian để vun vén từng bữa cơm, manh áo cho gia đình. Họ coi niềm vui của con cái là phần thưởng lớn nhất, mà quên bẵng đi những thiệt thòi của bản thân.Hay cả hình ảnh những y bác sĩ xuyên đêm trong phòng cấp cứu, những chiến sĩ biên phòng canh giữ biên cương nơi rừng sâu nước độc. Họ giống như những rễ cây đâm sâu vào lòng đất cằn cỗi để nuôi dưỡng những đóa hoa thơm cho đời.
Vậy tại sao chúng ta cần sự hi sinh thầm lặng? Bởi nó là sợi dây liên kết vô hình giữ cho xã hội không bị rạn nứt bởi sự vô tâm , vị kị . Nó tạo ra một "hệ sinh thái" của lòng nhân ái, nơi niềm tin và tình yêu thương được nảy nở. Nó dạy chúng ta biết trân trọng những giá trị cốt lõi hơn là những phù phiếm bên ngoài. Nó còn thức tỉnh mỗi người về lối sống , hành động và trở thành kim chỉ nam cho một cuộc sống tốt đẹp. Từ đó giúp cho xã hội trở nên văn minh, lành mạnh , tràn ngập tình yêu thương giữa con người với con người.
Tuy nhiên, trong xã hội ngày nay vẫn còn hiện hữu một số thành phần có lối sống vô cảm, chỉ biết sống cho lợi ích của chính mình và coi nhẹ sự hy sinh của người khác. Những người như vậy sẽ bị gia đình, bạn bè, xã hội xa lánh , không có được sự yêu quý từ mọi người.
Mỗi chúng ta không nhất thiết phải làm những điều vĩ đại để gọi là hi sinh. Một chút nhường nhịn trong giao thông, một lần lắng nghe nỗi đau của bạn bè, hay việc nỗ lực hoàn thành công việc chung mà không kể công... tất cả đều là những mảnh ghép của sự tử tế thầm lặng.
Khép lại những trang viết, tôi chợt nhớ đến hình ảnh những hạt cát nhỏ bé âm thầm bồi đắp nên những bờ sa mạc rộng. Sự hi sinh thầm lặng ấy chính là nguồn mạch ngầm chảy mãi, tưới mát cho tâm hồn con người giữa sa mạc của sự vô cảm. Hãy sống sao cho xứng đáng với những gì ta đang được nhận từ sự hi sinh của người khác, và cũng hãy tự gieo cho mình một hạt mầm của sự cho đi không tính toán.