Dương Đức Bình
Giới thiệu về bản thân
Câu1:
Bài làm
Nguyễn Du từng khẳng định: ‘Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài’ – bởi văn chương chân chính trước hết phải cất lên từ trái tim yêu thương con người.” Thật vậy, trong đoạn trích ở phần đọc hiểu, tác giả đã khắc họa sâu sắc nỗi đau của Kim Trọng khi trở lại tìm Thúy Kiều sau nửa năm xa cách. Mang theo niềm mong ngóng đoàn viên, chàng vội sang vườn Thúy nhưng chỉ thấy cảnh hoang tàn: “cỏ lan mặt đất, rêu phong dấu giày”, “gai góc mọc đầy”. Nghệ thuật tả cảnh ngụ tình đặc sắc đã khiến cảnh vật trở thành tiếng nói của tâm trạng, phản chiếu nỗi bàng hoàng, hụt hẫng và xót xa trong lòng người trở lại. Đặc biệt, hình ảnh “hoa đào năm ngoái còn cười gió đông” gợi sự đối lập giữa cảnh và người: hoa vẫn nở như xưa mà tình duyên đã chia lìa, càng làm nổi bật bi kịch của mối tình Kim – Kiều. Qua đó, Nguyễn Du không chỉ thể hiện tài năng miêu tả tâm lí tinh tế mà còn bày tỏ niềm thương cảm sâu sắc trước số phận con người trong xã hội bất công.Nguyên Ngọc quan niệm:”Mỗi thi phẩm đều như tượng đài bất tử”.Và “truyện kiều chính là một tác phẩm như vậy .
Câu2:
Bài làm
Mandela từng khẳng định: “Lịch sử không phải là những bài học từ quá khứ, mà là nền tảng để xây dựng tương lai”.Và để tạo nên nền tảng ấy, không thể thiếu những con người âm thầm hi sinh phía sau ánh sáng của thành công.Thật vậy, trong cuộc sống hiện nay, giữa nhịp sống hối hả và đề cao cái tôi cá nhân, sự hi sinh thầm lặng vẫn lặng lẽ tồn tại như một giá trị bền vững, góp phần làm nên chiều sâu nhân văn của xã hội.
Hi sinh thầm lặng là sự tự nguyện cho đi, chấp nhận phần thiệt về mình vì lợi ích của người khác mà không mong được ghi nhận hay đáp đền. Đó không phải là những hành động lớn lao, vang dội, mà thường xuất phát từ những việc làm giản dị, âm thầm diễn ra mỗi ngày. Ta có thể bắt gặp sự hi sinh ấy nơi người mẹ thức khuya dậy sớm lo cho con từng bữa ăn giấc ngủ; nơi người cha lặng lẽ gánh vác nhọc nhằn để gia đình đủ đầy; hay những con người ngoài xã hội như thầy cô, bác sĩ, công nhân vệ sinh… vẫn ngày ngày cống hiến mà không cần ánh hào quang. Chính những biểu hiện bình dị ấy đã tạo nên nền tảng vững chắc cho gia đình và cộng đồng. Có thể khẳng định rằng, sự hi sinh thầm lặng không chỉ là biểu hiện của tình yêu thương và trách nhiệm, mà còn là một trong những giá trị nhân văn cao đẹp cần được trân trọng và phát huy trong xã hội hiện đại.
Sự hi sinh thầm lặng mang nhiều ý nghĩa sâu sắc đối với cá nhân và xã hội. Trước hết, nó nuôi dưỡng và lan tỏa tình yêu thương giữa con người với con người. Khi cha mẹ âm thầm làm việc vất vả để con được học hành đầy đủ, sự hi sinh ấy không chỉ giúp con trưởng thành mà còn gieo vào lòng con bài học về lòng biết ơn và trách nhiệm. Thứ hai, sự hi sinh thầm lặng góp phần tạo nên sự ổn định và phát triển của xã hội. Trong đại dịch Covid-19, biết bao y bác sĩ chấp nhận xa gia đình, làm việc kiệt sức nơi tuyến đầu chống dịch; họ không màng danh lợi, chỉ mong cứu chữa người bệnh. Chính sự hi sinh ấy đã giúp cộng đồng vượt qua giai đoạn khó khăn. Như vậy, mỗi sự hi sinh âm thầm, dù nhỏ bé, đều góp phần làm cho cuộc sống trở nên nhân ái và bền vững hơn.
Tuy nhiên, bên cạnh những giá trị đáng trân trọng, vẫn có không ít người sống thờ ơ, ích kỉ, chỉ biết nghĩ đến lợi ích cá nhân mà quên đi trách nhiệm với người khác. Họ ngại hi sinh vì sợ thiệt thòi, sợ mất mát, luôn đặt cái tôi lên trên tập thể. Thậm chí, có người coi sự hi sinh của người khác là điều hiển nhiên để rồi vô tâm hưởng thụ mà không biết ơn hay đền đáp. Lối sống ấy khiến các mối quan hệ trở nên lạnh nhạt, xã hội thiếu đi sự gắn kết và sẻ chia. Bên cạnh đó, cũng cần nhìn nhận rằng hi sinh không đồng nghĩa với mù quáng hay chấp nhận đánh mất bản thân. Nếu sự hi sinh không xuất phát từ nhận thức đúng đắn mà chỉ là cam chịu, nhẫn nhịn vô điều kiện, nó có thể khiến con người trở nên bị động và đánh mất giá trị cá nhân. Vì vậy, mỗi người cần biết cân bằng giữa cho đi và giữ gìn phẩm giá, để sự hi sinh thực sự trở thành hành động cao đẹp chứ không phải sự hi sinh thiếu suy nghĩ.
Từ đó, mỗi chúng ta cần học cách trân trọng và biết ơn những hi sinh thầm lặng trong cuộc sống, đặc biệt là của cha mẹ, thầy cô và những người âm thầm cống hiến. Đồng thời, hãy tập sống vị tha, biết sẻ chia và sẵn sàng cho đi từ những điều nhỏ bé nhất trong khả năng của mình.
Nhà thơ Tố Hữu từng nói: “Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình.” Quả thật, sự hi sinh thầm lặng chính là biểu hiện đẹp đẽ của một trái tim nhân ái.
Câu1:
Văn bản trên thuộc thể loại truyện thơ Nôm.
Câu2:
Văn bản là ngôn ngữ của người kể chuyện(tác giả) kết hợp lời nhân vật trong đoạn đối thoại
Câu3:
-Sau nửa năm trở lại Liêu Dương, Kim Trọng vội sang vườn Thúy tìm Kiều.
-Cảnh cũ hoang tàn, vắng vẻ, không còn bóng người.
-Kim Trọng hỏi thăm láng giềng và biết tin gia đình Kiều sa sút, Kiều đã bán mình chuộc cha.
-Kim Trọng tìm đến nhà Vương ông, nghe ông bà kể lại sự tình, càng đau đớn, xót xa trước biến cố của Kiều.
Câu4:
Hình ảnh này gợi lại kỉ niệm đẹp của năm trước khi Kim Trọng và Thúy Kiều gặp gỡ, tình cảm đang độ tươi thắm.
-“Hoa đào còn cười gió đông” → hoa vẫn nở, vẫn tươi như cũ.
Nhưng con người thì đã đổi thay, tan tác, chia lìa.
→ Hình ảnh vừa gợi sự đối lập giữa cảnh và người, vừa thể hiện nỗi bâng khuâng, tiếc nuối, đau xót của Kim Trọng khi cảnh cũ còn mà người xưa đã vắng bóng.
Câu5:
-Hình ảnh “lầu không” → gợi sự trống vắng.
-Hình ảnh “cỏ lan mặt đất, rêu phong dấu giày” → cảnh hoang phế, lâu ngày không người qua lại.
-Hình ảnh “gai góc mọc đầy” → sự tàn lụi, đổ nát.
-Cụm từ “những lối này năm xưa” → gợi kỉ niệm quá khứ.
Tác dụng:
-thể hiện tâm trạng bàng hoàng, xót xa, tiếc nuối của Kim Trọng khi trở lại mà không còn gặp Kiều.
-Làm tăng giá trị biểu cảm cho đoạn thơ, giúp cảm xúc nhân vật trở nên sâu sắc và thấm thía hơn.
-Thể hiện tài năng nghệ thuật của Nguyễn Du trong việc dùng cảnh để nói tình.