Đặng Thủy Tiên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Thủy Tiên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1 : văn bản trên thuộc thể loại truyện thơ nôm


câu 2: văn bản là ngôn ngữ của người kể chuyện


câu 3 :


Sau nửa năm, Kim Trọng trở lại vườn Thúy.Cảnh cũ thay đổi, hoang vắng, không còn bóng người.Hỏi thăm mới biết gia đình Kiều đã gặp biến cố.Kiều bán mình chuộc cha, gia đình ly tán.Kim Trọng đau đớn, xót xa khi nghe tin.


câu 4 : Hình ảnh “Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông” gợi sự đối lập giữa quá khứ và hiện tại.


Hoa đào vẫn như xưa thiên nhiên không đổi.Con người đã thay đổi, cảnh xưa không còn.

Làm nổi bật nỗi tiếc nuối, đau xót, bàng hoàng trước sự đổi thay.


câu 5 :


Sập sè én liệng lầu không,


Cỏ lan mặt đất, rêu phong dấu giày.


Cuối tường gai góc mọc đầy,


Đi về này những lối này năm xưa!


Cảnh vật được miêu tả hoang tàn, tiêu điều, lạnh lẽo.Lầu vắng, cỏ mọc, rêu phong gợi sự bỏ hoang, tan tác.


Cảnh vật trở thành tấm gương phản chiếu tâm trạng nhân vật.


Làm cho câu thơ thêm sinh động hấp dẫn và gợi hình gợi cảm và chiều sâu trữ tình cho đoạn thơ.


Qua đó thể hiện tâm trạng cô đơn, hụt hẫng, đau đớn của Kim Trọng khi trở lại nơi hẹn ước.

Câu 1

Đoạn trích ở phần Đọc hiểu đã gợi lên trong lòng người đọc nhiều suy ngẫm sâu sắc về giá trị của quá khứ và những “lỗi lầm năm xưa”. Những sai lầm không chỉ là điều đáng trách mà còn là dấu mốc quan trọng trên hành trình trưởng thành của mỗi con người. Qua cách diễn đạt giàu cảm xúc và hình ảnh gợi tả, tác giả cho thấy quá khứ dù có vụng dại, nông nổi vẫn là một phần không thể tách rời của hiện tại. Chính những vấp ngã ấy giúp con người nhận ra giới hạn của bản thân, biết suy nghĩ chín chắn hơn và sống có trách nhiệm hơn. Đoạn trích đồng thời nhắn nhủ chúng ta cần biết nhìn lại quá khứ bằng thái độ bao dung, không tự dằn vặt mà nên xem đó là bài học quý giá. Bởi lẽ, ai cũng từng có những “lỗi lầm năm xưa”, điều quan trọng là sau mỗi sai lầm, ta biết sửa chữa và hoàn thiện mình. Nhờ vậy, con người mới thực sự trưởng thành và sống ý nghĩa hơn.

Câu2:

Trong cuộc sống hôm nay, khi con người ngày càng đề cao sự thành công và danh tiếng, những hi sinh thầm lặng lại càng trở nên đáng trân trọng. Không ồn ào, không phô trương, sự hi sinh ấy diễn ra âm thầm mỗi ngày nhưng góp phần làm cho cuộc sống trở nên ấm áp và tốt đẹp hơn.


Hi sinh thầm lặng là sự tự nguyện chịu thiệt thòi, vất vả về mình để đem lại lợi ích cho người khác mà không mong được đền đáp. Đó có thể là hình ảnh người mẹ tảo tần, chắt chiu từng đồng để con được học hành đầy đủ; người cha lặng lẽ làm việc vất vả, giấu đi nỗi nhọc nhằn sau nụ cười hiền. Trong nhà trường, thầy cô kiên nhẫn dạy dỗ, dành thời gian quan tâm từng học sinh. Ngoài xã hội, ta bắt gặp những công nhân quét rác làm việc từ tinh mơ, những bác sĩ trực đêm cứu chữa bệnh nhân. Họ đều âm thầm cống hiến mà không cần ai ca ngợi.


Sự hi sinh thầm lặng có ý nghĩa to lớn đối với mỗi gia đình và toàn xã hội. Nhờ có sự hi sinh của cha mẹ, con cái được trưởng thành trong tình yêu thương và điều kiện tốt hơn. Nhờ có những con người tận tụy với công việc, xã hội vận hành ổn định và phát triển. Những hành động ấy góp phần lan tỏa tinh thần trách nhiệm, lòng nhân ái và sự sẻ chia giữa người với người. Chính những điều giản dị ấy tạo nên nền tảng vững chắc cho một cộng đồng văn minh.


Tuy nhiên, trong thực tế, vẫn có những người thờ ơ, sống ích kỉ, chỉ biết nghĩ đến lợi ích cá nhân mà quên đi trách nhiệm với gia đình và xã hội. Điều đó làm cho các mối quan hệ trở nên lạnh nhạt, thiếu gắn kết. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết trân trọng những hi sinh thầm lặng quanh mình, đồng thời học cách sống có trách nhiệm hơn. Sự hi sinh không nhất thiết phải là điều gì quá lớn lao; đôi khi chỉ là sự nhường nhịn, giúp đỡ người khác hay hoàn thành tốt bổn phận của mình.