Đặng Thị Thùy Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Thị Thùy Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Dấu hiệu để xác định ngôi kể trong đoạn trích là cách sử dụng đại từ nhân xưng. Trong đoạn văn, nhân vật "Tôi" xuất hiện với những cảm xúc, suy nghĩ cá nhân. Việc sử dụng đại từ "tôi" cho thấy đây là ngôi kể thứ nhất, từ góc nhìn và trải nghiệm của nhân vật chính.

Câu 2:Các chi tiết cho thấy sự thay đổi của làng quê nơi nhân vật "Tôi" sống có thể bao gồm:

- Sự xuất hiện của nhà cao tầng, công trình hiện đại thay thế cho những ngôi nhà truyền thống.

- Biến đổi trong các hoạt động sản xuất nông nghiệp, chuyển từ nông nghiệp truyền thống sang các hình thức canh tác hiện đại.

- Sự thay đổi trong văn hóa và lối sống của người dân: hòa nhập với nhịp sống đô thị.

- Ký ức về những cảnh sắc thiên nhiên, di sản văn hóa xưa đã bị lãng quên hoặc mất đi.

Câu 3: Trong hai câu văn: "Tháng năm có thể khiến con người ta tiểu tụy đi, yếu mòn đi. Nhưng tháng năm lại khiến ý chí của con người ta can trường và bền bỉ" sử dụng biện pháp tu từ đối lập. Tác dụng của biện pháp này là làm nổi bật sự mâu thuẫn trong cảm nhận của con người về thời gian. Thời gian có thể mang lại những điều không tốt, nhưng đồng thời cũng nuôi dưỡng và khơi dậy sức mạnh tiềm tàng trong mỗi người. Điều này thể hiện sự kiên cường và bản lĩnh của con người trong cuộc sống.

Câu 4: Điểm nhìn trần thuật ở ngôi thứ nhất giúp nhân vật "Tôi" truyền tải những cảm xúc và suy nghĩ sâu sắc về quê hương và những thay đổi của nó. Việc sử dụng cái nhìn này tạo ra một sự gần gũi, đồng cảm với người đọc, khiến cho chủ đề về nỗi nhớ quê và sự tiếc nuối trước những biến chuyển của làng quê trở nên rõ nét và mạnh mẽ hơn. Điều này góp phần làm nổi bật những giá trị văn hóa và lòng gắn bó với quê hương.

Câu 5:Cuộc sống ở nhiều vùng nông thôn hiện nay đang diễn ra những thay đổi mạnh mẽ, tương tự như vùng quê của nhân vật "Tôi". Sự phát triển của kinh tế, đô thị hóa mang lại nhiều cơ hội mới cho người dân, nhưng cũng khiến cho những giá trị truyền thống bị mai một. Việc mất đi phong tục, tập quán xưa có thể khiến cho xã hội trở nên xa cách hơn. Tuy nhiên, bên cạnh sự đổi mới, vẫn cần gìn giữ bản sắc văn hóa, phong cách sống độc đáo của nông thôn, bởi đó là những điều làm nên một phần không thể thiếu trong văn hóa dân tộc. Việc kết hợp giữa phát triển kinh tế và bảo tồn giá trị văn hóa sẽ tạo nên một cuộc sống hài hòa và bền vững cho các làng quê.



Câu 1

Đoạn trích Thổn thức gió đồng đã khắc họa sinh động diễn biến tâm trạng tinh tế, đầy xúc cảm của nhân vật “tôi” – một người con gắn bó sâu nặng với làng quê và gia đình. Mở đầu đoạn trích, “tôi” trở lại với làng quê trong nỗi bâng khuâng khi chứng kiến sự đổi thay của cảnh vật và con người. Tiếng nhạc băng, còi xe thay cho tiếng ru con ngày nào đã gợi lên trong “tôi” một nỗi bất an, hụt hẫng . Dẫu cuộc sống có phần khấm khá hơn, nhưng cảm giác mất mát những giá trị xưa cũ khiến “tôi” trăn trở . Tình yêu thương với mẹ hiện lên qua sự quan sát đôi bàn tay “gầy rặt những xương” hình ảnh ấy là hiện thân của những nhọc nhằn lam lũ vất vả và thấm đẫm mùi rơm rạ – một hình ảnh dung dị mà sâu sắc, thể hiện lòng biết ơn và sự xót xa. Tâm trạng “tôi” chuyển sang ngỡ ngàng, xúc động khi gặp lại dì Lam – người dì thân thiết từng ôm “tôi” đọc truyện thuở nhỏ. Cuộc hội ngộ khiến “tôi” thảng thốt, rồi lặng lẽ dõi theo những thay đổi trong ánh mắt, lời nói của dì – từ bình thản đến an yên. Khi chứng kiến mẹ bật khóc vì xúc động, tâm trạng “tôi” trở nên rối bời và nghẹn ngào . Nhưng sau cùng, ánh nhìn đầy cảm thông và sự chiêm nghiệm sâu sắc của “tôi” đã hé mở một tâm thế trưởng thành.Diễn biến tâm lí của nhân vật có ý nghĩa như thế nào với nhân vật: biết chấp nhận mất mát, thấu hiểu nỗi đau và tìm thấy sự an lành trong tâm hồn. Diễn biến tâm lí của nhân vật” tôi” đã được khắc họa thông qua ngôn ngữ biểu cảm, tài năng phân tích tâm lí của nhà văn … Qua đó, nhân vật “tôi” hiện lên là một người con giàu tình cảm, sâu sắc và luôn trân trọng những giá trị nhân văn trong đời sống gia đình, làng quê. Nhân vật “tôi” không chỉ giúp nhà văn khẳng định và tôn vình những giá trị văn hóa tốt đẹp của dân tộc mà còn gợi nhắc mỗi bạn đọc ý thức bảo vệ và gìn giữa giá trị tốt đẹp ấy.

Câu 2

Dịp đại lễ kỷ niệm 50 năm ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/04/1975 – 30/04/2025) không chỉ là mốc son chói lọi để chúng ta tự hào về quá khứ, mà còn là tấm gương phản chiếu nếp sống, cách ứng xử của thế hệ hôm nay. Bên cạnh những hình ảnh đẹp về các bạn trẻ tình nguyện hỗ trợ du khách, dâng hương tri ân, vẫn còn đó những "vết gợn" về văn hóa ứng xử nơi công cộng. Điều này đặt ra một câu hỏi lớn về trách nhiệm và ý thức của thế hệ trẻ hiện nay.

Văn hóa ứng xử nơi công cộng là những chuẩn mực đạo đức, cách giao tiếp, hành động của cá nhân đối với mọi người xung quanh trong không gian chung.   Với thế hệ trẻ – những người được tiếp cận với giáo dục hiện đại và công nghệ, lẽ ra đây phải là nhóm tiên phong trong việc xây dựng nếp sống văn minh. Tuy nhiên, thực tế lại cho thấy một bức tranh đa sắc thái.

Một mặt, chúng ta không thể phủ nhận đại bộ phận thanh niên Việt Nam hiện nay rất văn minh. Trong những ngày lễ lớn, hình ảnh các bạn trẻ xếp hàng ngay ngắn tại các di tích lịch sử như Dinh Độc Lập hay Bảo tàng Chứng tích chiến tranh là một minh chứng. Họ biết giữ im lặng khi tham quan, biết nhường ghế cho người già trên xe buýt và tích cực tham gia các chiến dịch làm sạch môi trường. Đó là biểu hiện của một thế hệ trẻ có tri thức, biết tôn trọng cộng đồng và có lòng tự trọng.

Tuy nhiên, "con sâu làm rầu nồi canh", một bộ phận không nhỏ thanh niên vẫn đang có những hành xử thiếu văn hóa. Dễ dàng bắt gặp cảnh tượng các bạn trẻ thản nhiên vứt rác ngay dưới chân ghế đá công viên sau một buổi tụ tập, hay chen lấn, xô đẩy để có một góc chụp ảnh "check-in" đẹp bất chấp biển báo cấm. Tệ hại hơn, tại những nơi linh thiêng hay các buổi lễ kỷ niệm trang trọng, vẫn có những người ăn mặc hở hang, cười đùa oang oang hoặc có những cử chỉ thân mật quá mức gây phản cảm. Những hành vi này không chỉ làm xấu đi hình ảnh của chính họ mà còn thể hiện sự thiếu tôn trọng đối với lịch sử, với những người đã ngã xuống và đối với cộng đồng xung quanh.

Nguyên nhân của thực trạng này đến từ nhiều phía. Về khách quan, sự bùng nổ của mạng xã hội khiến một bộ phận bạn trẻ chạy theo lối sống ảo, bất chấp quy tắc công cộng để đổi lấy "like" và sự chú ý. Về chủ quan, đó là sự thiếu hụt trong giáo dục kỹ năng sống tại gia đình và nhà trường, cộng với lối sống ích kỷ, xem nhẹ giá trị chung của xã hội. Nhiều người trẻ vẫn giữ tư duy "không phải nhà mình thì không cần giữ gìn".

Hậu quả của việc thiếu văn hóa ứng xử là rất lớn. Nó gây ra sự rạn nứt trong các mối quan hệ xã hội, làm ô nhiễm môi trường sống và hạ thấp hình ảnh đất nước trong mắt bạn bè quốc tế. Một dân tộc chỉ thực sự mạnh khi có những con người có văn hóa.

Để khắc phục điều này, bản thân mỗi người trẻ cần phải tự thức tỉnh. Chúng ta cần hiểu rằng: Văn minh không nằm ở bộ quần áo hàng hiệu hay chiếc điện thoại đắt tiền, mà nằm ở cái cúi đầu chào, sự kiên nhẫn khi xếp hàng và bàn tay biết nhặt một mẩu rác không phải của mình. Nhà trường và gia đình cần phối hợp chặt chẽ hơn trong việc giáo dục đạo đức công dân, không chỉ dạy kiến thức mà còn dạy cách làm người tử tế.

Chào đón cột mốc 50 năm thống nhất đất nước, mỗi bạn trẻ hãy tự hứa với lòng mình sẽ trở thành một "đại sứ văn hóa". Hãy để niềm tự hào dân tộc không chỉ nằm ở lời nói, mà thể hiện qua từng hành động nhỏ nhất nơi công cộng. Bởi suy cho cùng, một thế hệ trẻ văn minh chính là món quà ý nghĩa nhất để tri ân thế hệ cha anh đi trước.

Câu 1:Dấu hiệu để xác định ngôi kể trong đoạn trích là cách sử dụng đại từ nhân xưng. Trong đoạn văn, nhân vật "Tôi" xuất hiện với những cảm xúc, suy nghĩ cá nhân. Việc sử dụng đại từ "tôi" cho thấy đây là ngôi kể thứ nhất, từ góc nhìn và trải nghiệm của nhân vật chính.

Câu 2:Các chi tiết cho thấy sự thay đổi của làng quê nơi nhân vật "Tôi" sống có thể bao gồm:
- Sự xuất hiện của nhà cao tầng, công trình hiện đại thay thế cho những ngôi nhà truyền thống.
- Biến đổi trong các hoạt động sản xuất nông nghiệp, chuyển từ nông nghiệp truyền thống sang các hình thức canh tác hiện đại.
- Sự thay đổi trong văn hóa và lối sống của người dân: hòa nhập với nhịp sống đô thị.
- Ký ức về những cảnh sắc thiên nhiên, di sản văn hóa xưa đã bị lãng quên hoặc mất đi.

Câu 3:Trong hai câu văn: "Tháng năm có thể khiến con người ta tiểu tụy đi, yếu mòn đi. Nhưng tháng năm lại khiến ý chí của con người ta can trường và bền bỉ" sử dụng biện pháp tu từ đối lập. Tác dụng của biện pháp này là làm nổi bật sự mâu thuẫn trong cảm nhận của con người về thời gian. Thời gian có thể mang lại những điều không tốt, nhưng đồng thời cũng nuôi dưỡng và khơi dậy sức mạnh tiềm tàng trong mỗi người. Điều này thể hiện sự kiên cường và bản lĩnh của con người trong cuộc sống.

Câu 4:Điểm nhìn trần thuật ở ngôi thứ nhất giúp nhân vật "Tôi" truyền tải những cảm xúc và suy nghĩ sâu sắc về quê hương và những thay đổi của nó. Việc sử dụng cái nhìn này tạo ra một sự gần gũi, đồng cảm với người đọc, khiến cho chủ đề về nỗi nhớ quê và sự tiếc nuối trước những biến chuyển của làng quê trở nên rõ nét và mạnh mẽ hơn. Điều này góp phần làm nổi bật những giá trị văn hóa và lòng gắn bó với quê hương.

Câu 5: Cuộc sống ở nhiều vùng nông thôn hiện nay đang diễn ra những thay đổi mạnh mẽ, tương tự như vùng quê của nhân vật "Tôi". Sự phát triển của kinh tế, đô thị hóa mang lại nhiều cơ hội mới cho người dân, nhưng cũng khiến cho những giá trị truyền thống bị mai một. Việc mất đi phong tục, tập quán xưa có thể khiến cho xã hội trở nên xa cách hơn. Tuy nhiên, bên cạnh sự đổi mới, vẫn cần gìn giữ bản sắc văn hóa, phong cách sống độc đáo của nông thôn, bởi đó là những điều làm nên một phần không thể thiếu trong văn hóa dân tộc. Việc kết hợp giữa phát triển kinh tế và bảo tồn giá trị văn hóa sẽ tạo nên một cuộc sống hài hòa và bền vững cho các làng quê.