Bùi Khánh Hà

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bùi Khánh Hà
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)


Câu 1

Nhận định về sức mạnh của thi ca, Sóng Hồng từng cho rằng: “Thơ cũng như nhạc, có thể trở thành một sức mạnh phi thường khi nó chinh phục được trái tim quần chúng nhân dân”. Đoạn trích "Kim Trọng trở lại vườn Thúy" chính là một tiếng thơ đặc sắc như thế, cất lên từ nguồn cảm hứng "bể dâu" sâu thẳm trong hồn thơ Nguyễn Du. Bằng bút pháp tả cảnh ngụ tình điêu luyện, nhà thơ mở ra một không gian hoang phế, lạnh lẽo: "Đầy vườn cỏ mọc, lau thưa", "vách mưa rã rời". Hình ảnh "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông" mượn ý thơ cổ không chỉ tô đậm sự vĩnh hằng của thiên nhiên mà còn xoáy sâu vào nỗi cô độc của con người khi "trước sau nào thấy bóng người". Đặc biệt, Nguyễn Du đã phát huy tối đa ưu thế của thể thơ lục bát với cách ngắt nhịp 2/2/2 chậm buồn như tiếng nấc nghẹn, phối hợp cùng các từ láy giàu sức gợi như "sập sè", "quạnh quẽ", "thẫn thờ" để tái hiện cú sốc tâm lý "rụng rời" của chàng Kim. Nỗi đau ấy đẩy lên cao trào khi chàng chứng kiến cảnh "nhà tranh vách đất tả tơi" và nghe tin Kiều bán mình. Những ẩn dụ qua điển tích "giọt ngọc", "hồn mai" đã mỹ lệ hóa nỗi đau, biến giọt nước mắt phàm trần thành biểu tượng của lòng thủy chung cao khiết. Qua đó, Nguyễn Du không chỉ khắc họa một mối tình thủy chung mà còn gửi gắm triết lý nhân sinh về sự đổi thay nghiệt ngã của cuộc đời. Chính sức chạm cảm xúc ấy đã giúp tác phẩm nằm ngoài quy luật của sự băng hoại, mãi xót xa cho những kiếp người trước biến động tàn nhẫn của xã hội phong kiến.

Câu 2

Bài Viết

Có một câu chuyện kể về một cậu bé tình cờ thấy một người đàn ông trung niên lặng lẽ nhặt từng mảnh thủy tinh vỡ bên lề đường rồi gói cẩn thận vào lớp giấy báo cũ. Cậu bé tò mò hỏi: "Ông ơi, sao ông lại làm thế? Chẳng ai trả công cho ông, cũng chẳng ai biết ông đã làm việc này đâu!". Người đàn ông mỉm cười hiền hậu: "Ông không cần ai biết cả, chỉ cần những đứa trẻ chạy chơi qua đây không bị đứt chân là ông vui rồi". Hành động nhỏ bé ấy chính là hiện thân của một vẻ đẹp cao quý: sự hi sinh thầm lặng. Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, chính những "dòng hải lưu" tĩnh lặng ấy đang giữ cho xã hội này không bị băng hoại.

Sự hi sinh thầm lặng không phải là những hành động đao to búa lớn. Đó là sự tự nguyện từ bỏ lợi ích cá nhân để vun vén cho hạnh phúc của người khác một cách lặng lẽ. Ta bắt gặp vẻ đẹp ấy ở những người lính cứu hỏa lao vào biển lửa khi mọi người tháo chạy ra ngoài, hay những thầy giáo vùng cao cắm bản, dành cả thanh xuân băng rừng lội suối để mang con chữ đến với trẻ em nghèo mà chẳng màng danh lợi. Họ là những "anh hùng không choàng áo choàng", sống và cống hiến như lẽ tự nhiên của hơi thở.

Tuy nhiên, trái ngược với những tấm gương cao đẹp ấy, xã hội vẫn tồn tại những "mảng tối" của lối sống vị kỷ và thực dụng. Đó là những kẻ luôn đặt câu hỏi "Tôi được lợi gì?" trước khi bắt tay vào việc chung. Đáng buồn thay, ta vẫn thấy những kẻ hôi của ngay khi người gặp nạn vừa ngã xuống, hay những doanh nghiệp vì lợi nhuận mà sẵn xả thải trực tiếp ra môi trường, bức tử dòng sông quê hương. Đó chính là sự ích kỷ tột cùng, sẵn sàng giẫm đạp lên lợi ích cộng đồng để tư lợi.

Vì sao chúng ta cần lên án lối sống ấy? Bởi nếu ai cũng chỉ biết thu vén cho riêng mình, xã hội sẽ trở thành một sa mạc khô cằn của sự vô cảm. Một hành động hi sinh thầm lặng có thể cứu sống một cuộc đời, nhưng một sự ích kỷ nhỏ nhen có thể giết chết niềm tin của cả một thế hệ. Chúng ta cần hiểu rằng, mỗi bước chân ta đi bình yên hôm nay đều được đánh đổi bằng mồ hôi và cả máu của những người đang âm thầm gác súng nơi biên thùy hay trực chiến trong các bệnh viện.

Trong nhịp sống hối hả ngày nay, để những giá trị của sự hy sinh thầm lặng không bị mai một, chúng ta cần một hệ thống giải pháp đồng bộ từ nhận thức đến hành động. Trước hết, giáo dục đóng vai trò then chốt; gia đình và nhà trường cần gieo mầm lòng trắc ẩn, dạy cho thế hệ trẻ rằng hạnh phúc không chỉ nằm ở việc thụ hưởng mà còn ở sự cống hiến quên mình. Song song đó, các hoạt động tuyên truyền cần được đổi mới, thay vì những bài giảng khô khan, hãy tôn vinh những tấm gương "người tốt, việc tốt" đang âm thầm cống hiến qua các chương trình nghệ thuật hay mạng xã hội để lan tỏa năng lượng tích cực. Tuy nhiên, mọi giải pháp sẽ chỉ dừng lại ở lý thuyết nếu thiếu đi sự chủ động của mỗi cá nhân. Việc tham gia vào các hoạt động thiện nguyện, hay đơn giản là sẵn sàng giúp đỡ một người lạ trên đường mà không cần sự đền đáp, chính là cách thiết thực nhất để nuôi dưỡng "mạch ngầm" vị tha, giúp xã hội trở nên ấm áp và nhân văn hơn.

Tôi tin rằng, hy sinh không nhất thiết phải là những điều lớn lao, vĩ đại, mà đôi khi chỉ là việc gạt bỏ cái tôi ích kỷ để ưu tiên cho lợi ích chung. Từ những suy ngẫm đó, tôi rút ra bài học sâu sắc cho chính mình: Sống là để cho đâu chỉ nhận riêng mình. Tôi tự nhủ sẽ bắt đầu từ những việc nhỏ nhất, học cách lắng nghe, chia sẻ và bao dung hơn với những người xung quanh. Bản thân tôi hiểu rằng, khi mình thầm lặng trao đi yêu thương, cái nhận lại không phải là danh tiếng, mà là sự thanh thản trong tâm hồn và một cuộc đời thực sự có ý nghĩa. Sự hy sinh thầm lặng, dù không được khắc tên trên bảng vàng, nhưng chắc chắn sẽ luôn được ghi dấu trong lòng người và hơi ấm của thời gian.

Mỗi chúng ta không nhất thiết phải làm những việc phi thường. Hãy bắt đầu từ việc bớt đi một giờ chơi game để giúp cha mẹ, hay lặng lẽ nhặt một nhành gai trên lối đi chung. Sự hi sinh thầm lặng giống như những đóa hoa nhài, không rực rỡ sắc màu nhưng hương thơm lại dịu nhẹ và thấm sâu. Hãy biết ơn những người đang âm thầm hi sinh vì chúng ta, và chính chúng ta cũng hãy học cách sống đẹp như thế. Bởi suy cho cùng, "Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình".

Câu 1: Văn bản thuộc thể loại: Truyện thơ Nôm (viết theo thể thơ Lục bát).

Câu 2: Ngôn ngữ văn bản

Văn bản là sự kết hợp giữa ngôn ngữ người kể chuyện (lời dẫn dắt của tác giả Nguyễn Du) và ngôn ngữ nhân vật (lời đối thoại của Vương ông bà và suy nghĩ của Kim Trọng).

Câu 3.

Tóm tắt các sự kiện chính

-Sự kiện 1: Sau nửa năm về quê hộ tang chú, Kim Trọng quay trở lại nơi trọ cũ và bất ngờ khi thấy phong cảnh tiêu điều.

– Sự kiện 2: Gặp người láng giềng sang chơi, Kim Trọng hỏi han sự tình mới biết cảnh ngộ của gia đình Thúy Kiều.

– Sự kiện 3: Tìm đến nhà Vương Ông hiện tại, được nghe kể rõ ngọn ngành câu chuyện, biết tin Kiều trao duyên mình cho Thúy Vân, chàng đau đớn, khóc than. 

Câu 4

Tôi hiểu câu'' hoa đào năm ngoái còn cười gió đông'' là :Ccảnh vật xưa cũ vẫn còn đó những người giờ đây đã không còn nữa.Câu thơ tạo ra sự đối lập giữa quá khứ và hiện tại ,cảnh thì còn mà hoa đào thì mất. Trong khi hoa đào vẫn rạng rỡ, tươi tắn đón gió xuân như không có chuyện gì xảy ra, thì con người lại phải đối mặt với cảnh ngộ tan tác, chia li. Hình ảnh này làm nổi bật sự hụt hẫng, trống trải của Kim Trọng khi đối diện với thực tại "cảnh còn người mất",từ đó nhấn mạnh sự đau đớn , hụt hẫng của kim trọng khi trở về chốn xưa

Câu 5

Nguyễn Du đã vận dụng biện pháp tu từ tả cảnh ngụ tình qua các hình ảnh:
“sập sè én liệng lầu không”,
“cỏ lan mặt đất, rêu phong dấu giày”,
“cuối tường gai góc mọc đầy”,
“đi về nay những lối này năm xưa”.

Tác Dụng
- góp phần làm cho bức tranh thiên nhiên trở nên giàu hình ảnh, giàu cảm xúc, tăng sức gợi và sức biểu cảm cho câu thơ, thu hút người đọc.

-Nhấn mạnh cảnh vườn xưa hoang phế, lạnh lẽo, đìu hiu, tác giả ngầm gửi gắm nỗi đau xót, cô đơn và sự chia lìa, tan tác của gia đình Kiều, đồng thời thể hiện tâm trạng buồn thương, tiếc nuối của Kim Trọng.
-Qua đó, làm nổi bật tài năng nghệ thuật tinh tế, bậc thầy của Nguyễn Du trong việc miêu tả cảnh vật gắn liền với tâm trạng con người.