Phạm Ánh Dương
Giới thiệu về bản thân
Quê hương em là Vịnh Hạ Long, nơi những hòn đảo đá vôi kỳ vĩ như những chiến binh khổng lồ đứng gác, mặt nước trong xanh êm đềm như tấm lụa ngọc bích, phản chiếu bầu trời xanh ngắt, thuyền bè lướt nhẹ trên mặt nước như những cánh chim hải âu đang chao lượn, mỗi sớm mai, sương mờ ảo bao phủ, Vịnh hiện lên huyền ảo như cõi tiên, những hòn đảo đá nhấp nhô trông như đàn rồng con đang vui đùa, khi hoàng hôn buông xuống, mặt trời đỏ rực như quả trứng khổng lồ lăn xuống biển, nhuộm hồng cả mặt nước, những con thuyền đánh cá trở về, tiếng cười nói vang vọng, tạo nên bản giao hưởng quê hương, đêm về, vịnh lung linh huyền ảo, trăng vàng như chiếc đèn lồng treo lơ lửng, nước biển lấp lánh ánh bạc, tiếng sóng vỗ bờ như lời ru êm ái, Vịnh Hạ Long mãi là niềm tự hào, là bức tranh tuyệt mỹ, là trái tim yêu thương của em, mỗi hòn đảo, mỗi con thuyền đều là một phần tâm hồn của em, đẹp như một giấc mơ cổ tích.
câu 7: Nhân vật Phương là người sống tình cảm, giàu lòng yêu thương, trân trọng kỉ niệm, rất quý cây lá đỏ vì đó là kỉ vật gắn với người bạn thân là chị Duyên đã hi sinh. Chị cũng là người biết nhớ ơn, thủy chung với quá khứ.
câu 8: Cặp kết từ trong câu là: “tuy … nhưng …”
• Tác dụng: biểu thị quan hệ tương phản giữa hai ý (cây không ăn được nhưng vẫn rất quý), làm nổi bật tình cảm yêu quý của chị Phương đối với cây lá đỏ.
Câu 9: Dấy gạch ngang có tác dụng đánh dấu phần chú thích , giải thích