Trần Gia Như

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Gia Như
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Cơ năng của vật:

E = 37.5 (J)

Ở độ cao h = 3m, ta có:

Wt = 15(J)


Thế năng của vật:

Wt = mgh

15 = m × 10 × 3

m = 0.5 (kg)


Động năng của vật:

W₫ = 1.5 × 15 = 22.5 (J)

v = (m/s)


Vậy, khối lượng của vật là 0,5 kg và vận tốc của vật ở độ cao 3 m là khoảng 9,49 m/s.

Cơ năng của vật:

E = 37.5 (J)

Ở độ cao h = 3m, ta có:

Wt = 15(J)


Thế năng của vật:

Wt = mgh

15 = m × 10 × 3

m = 0.5 (kg)


Động năng của vật:

W₫ = 1.5 × 15 = 22.5 (J)

v = (m/s)


Vậy, khối lượng của vật là 0,5 kg và vận tốc của vật ở độ cao 3 m là khoảng 9,49 m/s.

Lực kéo của động cơ:

F = ma = 2000 × 0.4 = 800 (N)


Công của động cơ:

A = Fs

Trong đó, s là quãng đường xe đi được trong 15 giây:

s = 45(m)

A = 800 × 45 = 36000 (J) = 36 (kJ)

Công suất của động cơ:

P = 2400 (W)

Câu 1:

Trong đoạn trích, nhà văn Nguyễn Quang Sáng đã tái hiện chân thực hình ảnh tuổi thơ hồn nhiên, trong sáng nhưng cũng đầy day dứt và ân hận. Qua hình ảnh cậu bé Bảo cùng thằng Quyên săn chim, ta cảm nhận được nét tính cách ham vui, gan dạ nhưng cũng đầy tình cảm của nhân vật. Đặc biệt, khoảnh khắc Bảo rơi xuống nước và không với tới bàn tay cứu giúp đã cho thấy sự tuyệt vọng, nỗi đau cùng cảm giác mất mát lớn lao. Chi tiết này gợi nhắc cho người đọc về sự mong manh của tuổi thơ trước những biến cố của cuộc đời. Tác giả đã gửi gắm vào đó tình yêu thương sâu sắc đối với trẻ thơ, đồng thời thể hiện niềm xót xa, trân trọng những cảm xúc chân thành, ngây thơ của con người khi còn nhỏ. Qua đó, đoạn trích đã để lại dư âm cảm động trong lòng người đọc, nhắc nhở chúng ta cần trân trọng tuổi thơ và biết quan tâm, yêu thương những mầm non của cuộc sống.

Câu 2 :

Trong cuộc sống muôn màu, tình yêu thương chính là sợi dây vô hình nhưng bền chặt, gắn kết con người với nhau. Đó là một trong những giá trị tinh thần thiêng liêng nhất mà mỗi chúng ta cần trân trọng và nuôi dưỡng.

Tình yêu thương là sự sẻ chia, cảm thông giữa con người với con người. Đó có thể là những hành động nhỏ bé như một ánh mắt động viên, một lời hỏi thăm, hay những việc làm lớn lao hơn như sẵn sàng giúp đỡ người khác vượt qua khó khăn. Tình yêu thương không phân biệt tuổi tác, địa vị, hoàn cảnh mà đến từ sự đồng cảm chân thành giữa những tấm lòng nhân hậu.

Tình yêu thương có ý nghĩa to lớn trong cuộc sống. Nó làm cho thế giới này trở nên ấm áp hơn, giúp con người sống gần gũi, đoàn kết và nhân ái hơn. Trong gia đình, tình yêu thương là chất keo gắn kết cha mẹ, con cái, anh chị em với nhau, tạo nên mái ấm vững chắc. Ngoài xã hội, tình yêu thương là nền tảng cho sự phát triển bền vững, là sức mạnh giúp con người cùng nhau vượt qua thiên tai, dịch bệnh và những khó khăn, thử thách. Một người biết yêu thương sẽ luôn mở lòng, sẵn sàng giúp đỡ người khác mà không toan tính, ích kỷ.

Thực tế cuộc sống cho thấy, nơi nào có tình yêu thương, nơi đó có sự sống và hy vọng. Ngược lại, sự lạnh lùng, thờ ơ, ích kỷ sẽ dẫn đến sự chia rẽ, bất hạnh và những mất mát đau lòng. Không ai có thể sống cô lập giữa thế giới này, bởi vậy, yêu thương không chỉ là cho đi mà còn là nhận lại. Khi trao đi yêu thương, ta cũng nhận về niềm vui, sự thanh thản trong tâm hồn và sự kính trọng từ những người xung quanh.

Tuy nhiên, yêu thương cần phải đúng cách. Yêu thương không có nghĩa là nuông chiều mù quáng hay che giấu sai lầm cho người khác. Yêu thương chân thành là biết khuyên bảo, định hướng cho người mình yêu thương đi đúng đường, sống tốt đẹp hơn.

Mỗi người trong chúng ta cần ý thức được vai trò của tình yêu thương trong cuộc sống. Hãy bắt đầu từ những hành động nhỏ bé: giúp đỡ người già qua đường, chia sẻ với bạn bè khi họ buồn, hay đơn giản là biết lắng nghe và thấu hiểu người thân yêu trong gia đình. Khi mỗi người đều biết sống yêu thương, cuộc đời này sẽ tràn ngập tiếng cười, niềm vui và hy vọng.

Tình yêu thương là ánh sáng xua tan bóng tối của cô đơn, lạnh giá; là nguồn sức mạnh kỳ diệu giúp con người vượt lên mọi nghịch cảnh. Hãy trân trọng và lan tỏa yêu thương mỗi ngày, để cuộc sống này mãi mãi là một hành trình hạnh phúc và ý nghĩa.


Câu 1 :

Phương thức biểu đạt chính là tự sự





Câu 2:

Tình huống truyện là việc Bảo và thằng Quyên cùng nhau bắt con chim vàng dẫn đến hành động quyết liệt, rồi thất bại đau đớn, gợi lên tình yêu thương, sự day dứt và ân hận.

Câu 3 :

- Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba.

- Tác dụng: Ngôi kể thứ ba giúp người kể chuyện linh hoạt trong việc miêu tả diễn biến câu chuyện, cảm xúc của nhân vật một cách khách quan, sinh động; đồng thời giúp người đọc dễ dàng cảm nhận được tâm trạng của các nhân vật, đặc biệt là sự hồn nhiên và ân hận của cậu bé Bảo.

Câu 4 :

- Chi tiết trên diễn tả cảm giác tuyệt vọng, đau đớn, bất lực của Bảo khi rơi vào tình huống nguy hiểm và không thể tự cứu mình.

- “Bàn tay mẹ thằng Quyên” tượng trưng cho niềm hy vọng, cho sự cứu giúp, cho tình mẫu tử, nhưng cậu bé lại “không với tới được” — thể hiện sự hụt hẫng, lạc lõng và mất mát lớn lao.

- Qua đó, tác giả làm nổi bật sự khắc nghiệt của hiện thực và nỗi đau đớn tinh thần của nhân vật.

Câu 5:

- Cậu bé Bảo là người hồn nhiên, vô tư, ham vui, nhưng cũng rất gan dạ, giàu tình cảm và dễ ân hận.

- Khi đối mặt với hiểm nguy và thất bại, Bảo nhận ra lỗi lầm, nỗi đau và sự ân hận sâu sắc.

- Qua đó, tác giả gửi gắm tình yêu thương, sự trân trọng đối với tuổi thơ trong sáng nhưng cũng dễ bị tổn thương, đồng thời bày tỏ niềm xót xa trước những mất mát, đau thương trong cuộc sống.

Câu 1

Câu nói của Mark Twain đã chạm đến một khía cạnh sâu sắc trong cuộc sống: sự hối tiếc về những điều chưa dám thực hiện thường lớn hơn nhiều so với những sai lầm đã mắc phải. "Bến đỗ an toàn" mà ông nhắc đến tượng trưng cho sự ổn định, quen thuộc, nơi chúng ta cảm thấy thoải mái nhưng cũng đầy rẫy những giới hạn vô hình. Việc "tháo dây, nhổ neo" chính là lời kêu gọi mỗi người hãy mạnh dạn bước ra khỏi vùng an toàn, dám đối diện với những thử thách và khám phá những điều mới mẻ.

Cuộc sống vốn dĩ là một hành trình không ngừng vận động và thay đổi. Nếu chúng ta mãi e dè, sợ hãi những điều chưa biết, chúng ta sẽ bỏ lỡ vô vàn cơ hội để trưởng thành, để trải nghiệm những điều thú vị và khám phá tiềm năng của bản thân. Đến khi nhìn lại, những hối tiếc về những điều "đã không làm" có thể trở thành gánh nặng day dứt khôn nguôi.

Ngược lại, dù có vấp ngã hay thất bại trên con đường dám thử thách, chúng ta vẫn thu được những bài học quý giá, những kinh nghiệm sống phong phú. Chính những trải nghiệm đó sẽ làm nên con người chúng ta, giúp chúng ta mạnh mẽ và trưởng thành hơn. Vì vậy, thay vì lo sợ những rủi ro tiềm ẩn, hãy can đảm "tháo dây, nhổ neo", khám phá những chân trời mới và sống một cuộc đời trọn vẹn, không hối tiếc.

Câu 2

Đoạn trích khắc họa hình ảnh người mẹ với những phẩm chất cao đẹp, thể hiện tình yêu thương con sâu sắc và sự hy sinh thầm lặng. Dù xa con biền biệt, bà vẫn luôn dõi theo từng bước chân của con, gửi gắm sự quan tâm qua những lá thư. Sự mong ngóng, khắc khoải của người mẹ được thể hiện rõ khi Tâm trở về nhà: "Khi đến gần nhà, Tâm thấy bốn bề yên lặng, không có bóng người. Cái nhà cũ vẫn như trước, không thay đổi, chỉ có sụp thấp hơn một chút và mái gianh xơ xác hơn." Sự tĩnh lặng đến nao lòng ấy càng làm nổi bật sự cô đơn và nỗi nhớ con da diết của người mẹ.

Khi Tâm cất tiếng gọi, người mẹ "bước qua sân rồi đẩy cái liếp bước vào". Hành động vội vã ấy cho thấy niềm vui sướng, xúc động nghẹn ngào khi gặp lại đứa con xa cách. Những chi tiết như "vẫn cái tiếng quốc ngữ ấy, thon thả và chậm hơn trước, rồi mẹ Tâm bước vào. Bà cụ đã già đi nhiều, nhưng vẫn mặc cái bộ áo cũ kỹ như mấy năm về trước" vừa thể hiện sự thay đổi của thời gian, vừa gợi lên sự tần tảo, giản dị và tình cảm của người mẹ dành cho con. Dù tuổi cao sức yếu, bà vẫn giữ những thói quen xưa, những kỷ niệm về con.

Câu hỏi nghẹn ngào "Con đã về đấy ư?" cùng với hành động "Vâng, chính tôi đây, bà vẫn bước mạnh khỏe đấy chứ?" cho thấy sự quan tâm, lo lắng của người mẹ dành cho con trai. Bà muốn biết con mình có khỏe mạnh sau bao năm xa cách. Câu nói "Bà ở đây mình thôi à?" của Tâm lại càng làm nổi bật sự cô đơn, hiu quạnh của người mẹ khi sống một mình, chờ đợi con trở về.

Đặc biệt, chi tiết "Bà cụ cảm động đến nỗi không nói được. Một lát bà mới ôm chầm lấy Tâm và khóc." là đỉnh điểm của sự xúc động. Giọt nước mắt của người mẹ chứa đựng bao nhiêu nhớ thương, bao nhiêu vất vả và bao nhiêu hạnh phúc khi con trai trở về. Đó là giọt nước mắt của sự đoàn tụ, của tình mẫu tử thiêng liêng và bất diệt.

Qua đoạn trích ,hình ảnh người mẹ hiện lên thật cảm động và sâu sắc. Bà là biểu tượng cho tình yêu thương bao la, sự hy sinh thầm lặng và nỗi nhớ con da diết của những người mẹ Việt Nam. Tình cảm ấy là một trong những giá trị nhân văn cao đẹp, góp phần làm nên vẻ đẹp tâm hồn của dân tộc.



Câu 1. Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là miêu tả kết hợp với biểu cảm.

Câu 2. Hai lối sống mà con người đã từng đối diện qua tác giả gợi ra trong đoạn trích là:

— Lối sống thụ động, tù túng, nhỏ hẹp: Được gợi lên qua hình ảnh dòng sông "chưa ra biển rộng đã lịm trong đầm lầy?", "muộn phiền quanh vách núi", "như chính cái đầm lầy?". Lối sống này tượng trưng cho sự bó buộc, thiếu khát vọng và không có sự phát triển.

— Lối sống chủ động, hướng tới tương lai, rộng lớn: Được gợi lên qua hình ảnh "Như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng". Lối sống này tượng trưng cho sự vươn lên, khát khao khám phá và đạt được những mục tiêu lớn lao.

Câu 3. Phép tu từ đặc sắc được sử dụng trong đoạn: "Sông như đời người. Và sông phải chảy. Như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng. Còn gì buồn hơn khi ta sớm phải làm một dòng sông muộn phiền." là phép so sánh

- Biện pháp tu từ so sánh làm cho câu văn thêm sinh động hấp dẫn gợi hình gợi cảm giàu giá trị biểu đạt

- So sánh: "Sông như đời người", "Như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng". Tác giả so sánh dòng sông với cuộc đời con người và tuổi trẻ để làm nổi bật những đặc điểm tương đồng.

Câu 4.

Câu này diễn tả một sự thúc giục, một động lực nội tại thôi thúc con người phải tiến về phía trước, không ngừng vận động và phát triển, giống như dòng sông không ngừng chảy. "Tiếng gọi chảy đi sông ơi" không phải là một âm thanh thực tế mà là một tiếng gọi ẩn dụ, xuất phát từ bên trong mỗi người, khơi dậy khát vọng vượt qua những giới hạn, hướng tới những điều tốt đẹp hơn. Việc "bước đi như nghe trong mình tiếng gọi chảy đi sông ơi" cho thấy sự hòa hợp giữa nhịp điệu cuộc sống của con người và quy luật vận động của tự nhiên, một sự thôi thúc tự nhiên và mạnh mẽ.

Câu 5.

Từ nội dung văn bản, tôi rút ra được bài học về ý chí vươn lên, khát vọng vượt qua những khó khăn, thử thách trong cuộc sống. Giống như dòng sông luôn chảy về biển lớn, con người cũng cần có mục tiêu, không ngừng nỗ lực và vượt qua những "đầm lầy", "vách núi" của cuộc đời để đạt được những thành công và có một cuộc sống ý nghĩa hơn. Bên cạnh đó, đoạn trích cũng gợi cho chúng ta suy ngẫm về quy luật vận động không ngừng của cuộc sống và sự cần thiết phải chủ động, tích cực để không bị tụt lại phía sau.