Lý Phương Thảo
Giới thiệu về bản thân
Wc = 37,5 J
z = 3m
Wđ = 1,5 Wt
g = 10 m/s^2
m =?
v=?
Giải
Chọn mốc thế năng tại mặt đất
Tại độ cao 3m, ta có: Wđ=1,5Wt
Do đó:
W=Wđ+Wt=1,5Wt+Wt=2,5Wt
= 37,5J
thế năng tại độ cao 3m là:
Wt = 37,5 / 2,5 = 15J
=> Wt = mgh
15 = m . 10 . 3
=> m= 15 / 30 = 0,5kg
Ta có
Wđ = 1,5 Wt =1,5 × 15 = 22,5J
=> Wđ = 1 / 2 .mv^2
22,5J = 1 / 2 × 0,5 ×v^2
=> v^2 = 2 × 22,5 / 0,5 = 90m^2 /s^2
=> v = 9,49 m/s
Wc = 37,5 J
z = 3m
Wđ = 1,5 Wt
g = 10 m/s^2
m =?
v=?
Giải
Chọn mốc thế năng tại mặt đất
Tại độ cao 3m, ta có: Wđ=1,5Wt
Do đó:
W=Wđ+Wt=1,5Wt+Wt=2,5Wt
= 37,5J
thế năng tại độ cao 3m là:
Wt = 37,5 / 2,5 = 15J
=> Wt = mgh
15 = m . 10 . 3
=> m= 15 / 30 = 0,5kg
Ta có
Wđ = 1,5 Wt =1,5 × 15 = 22,5J
=> Wđ = 1 / 2 .mv^2
22,5J = 1 / 2 × 0,5 ×v^2
=> v^2 = 2 × 22,5 / 0,5 = 90m^2 /s^2
=> v = 9,49 m/s
Câu 1:
Truyện ngắn của Nguyễn Quang Sáng đã khắc họa sâu sắc số phận đau thương của những đứa trẻ nghèo trong xã hội cũ. Thông qua hình ảnh nhân vật Bào – một cậu bé 12 tuổi phải làm thuê để trả nợ, tác giả thể hiện sự bất công, tàn nhẫn mà trẻ em nghèo phải gánh chịu. Bào bị ép bắt con chim vàng cho cậu chủ Quyên, chịu đựng đánh đập, mắng nhiếc, thậm chí phải mạo hiểm tính mạng. Hình ảnh Bào cố gắng bắt chim, ngã xuống đất đẫm máu, nhưng vẫn không nhận được sự quan tâm nào đã khiến người đọc xót xa. Đặc biệt, chi tiết Bào với tay trong vô vọng càng làm nổi bật sự cô đơn tuyệt đối của cậu bé. Qua câu chuyện, Nguyễn Quang Sáng không chỉ bày tỏ lòng thương cảm với số phận trẻ em nghèo, mà còn phê phán sâu sắc sự thờ ơ, vô cảm của con người trong xã hội. Tác phẩm như một lời nhắc nhở về giá trị của lòng nhân ái và quyền được sống, được yêu thương của mỗi con người, nhất là trẻ em.
Câu2: Bài làm
“Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy.
Ta có thêm ngày mới để yêu thương”
Thật vậy, cuộc sống như một bát nước chứa đấy những giọt nước của yêu thương; nếu con người ta biết cách yêu thương và chia sẻ đi tình yêu thương thì bát nước ấy cứ thế sẽ đong đầy lên bằng những niềm vui và hạnh phúc . Nhưng sẽ khô cạn dần nếu con người không chịu mở cửa trái tim để trao gửi yêu thương . Chính vì vậy mà tình yêu thương trong cuộc sống là sợi dây giúp gắn kết người với người .
Vậy tình yêu thương là gì? Đó là sự quan tâm, chia sẻ, đồng cảm chân thành mà con người dành cho nhau trong cuộc sống. Nó xuất phát từ lòng nhân ái, mong muốn mang đến niềm vui và xoa dịu nỗi đau cho người khác .
Là người đang được sống trong tình yêu thương, tôi nhận thấy rằng “tình yêu thương không chỉ là cảm xúc tự nhiên, mà còn là trách nhiệm , tấm lòng và đạo đức cần thiết của mỗi người. Trong xã hội ngày nay, con người dễ bị rơi vào tình trạng ích kỉ, vô cảm thì tình yêu thương lại càng quý giá. Khi chúng ta biết yêu thương người khác thì cuộc sống sẽ dần trở nên yên bình, ý nghĩa hơn , bản thân cũng trưởng thành và có nhiều lòng tin vào cuộc sống hơn. Vậy nên yêu thương là cách đơn giản nhất để làm cho thế giới xung quanh mình trở nên tốt đẹp hơn.
Chắc hẳn trong cuộc sống chúng ta có thể thấy rất nhiều những sự yêu thương được trao đi. Ai ở đây cũng từng nghĩ rằng gia đình mới là tình yêu thương đầu tiên, đúng vậy trong gia đình chúng ta luôn được cha mẹ yêu thương, quan tâm, chăm sóc , dạy dỗ bằng sự kiên nhẫn và bao dung . Những người hùng ấy luôn theo dõi, sát cánh bên chúng t, động viên sau những lần khó khăn . Và mỗi chúng ta cũng cần đáp lại tình yêu thương đấy bằng cách đối xử thật tốt với ông bà, cha mẹ. Sau đấy là trong môi trường học tập , chúng ta luôn nhận được sự yêu thương từ thầy cô, tận tâm giảng dạy không chỉ là kiến thức mà còn những bài học làm người. Chúng ta còn nhận được sự quan tâm, chia sẻ từ bạn bè, luôn nhận được sự giúp đỡ , và tâm sự của những người bạn quanh ta. Bên cạnh những điều trên thì chúng ta còn thấy sự têu thương bên ngoài xã hội. Những hành động thiết thực như tham gia tình nguyện, hiến máu nhân đạo , cứu trợ thiên tai. Hay bắt gặp những khoảnh khắc chứa đầy sự yêu thương như giúp đỡ người già khi qua đường , bê vạc vật nặng, nhường đường cho người già . Chính những điều ấy đã làm nổi bật lên tấm lòng yêu thương, từ bi trong tâm của mỗi người.
Tình yêu thương như một ngọn lửa ấm áp trong lòng mỗi con người, mang đến ánh sáng và sự an ủi trong những lúc gặp khó khăn. Tình yêu thương dạy ta cách tha thứ, biết bao dung và quan tâm đến những người xung quanh . Khi ta yêu thương ta không chỉ cảm thấy ấm áp mà còn giúp tạo nên những mối quan hệ tốt đẹp, bền chặt. Tình yêu thương có thể đơn giản là một cái ôm ấm áp , một lời động viên chân thành . Nó không phân biệt giàu nghèo, địa vị hay sắc tộc xã hội, bởi vì tình yêu thương chính là sự thấu hiểu và cảm thông sâu sắc nhất mà con người có thể trao cho nhau. Hơn thế nữa tình yêu thương còn là một sức mạnh vô hình giúp con người có thể tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ bé , tìm thấy sự bình yên giữa bộn bề lo toan của cuộc sống . Tình yêu thương không phải là một điều gì đó xa vời , mà là món quà mà mỗi chúng ta có thể trao cho nhau mỗi ngày.
Có lẽ chúng ta ai cũng biết tới cái tên Nhà giáo Nguyễn Xuân Khang - “ông nội của 22 đứa trẻ Làng Nủ” . Đây là hành động cao cả thể hiện tình yêu thương vô bờ bến của ông đối với những mảnh đời bất hạnh . Việc nhận nuôi một số lượng trẻ lớn như vậy không chỉ là sự hy sinh lớn lao mà còn là minh chứng cho tấm lòng rộng mở và trách nhiệm xã hội của ông. Hành động này của Nguyễn Xuân Khang không chỉ thể hiện trách nhiệm của một người thầy mà còn là tấm gương sáng về lòng nhân đạo, sự quan tâm đến những số phận kém may mắn trong xã hội. Nó góp phần khơi dậy lòng nhân ái trong cộng đồng, nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với xã hội và đối với những trẻ em cần sự chăm sóc, bảo vệ.
Mặc dù tình yêu thương mang lại niềm vui và kết nối, nhưng đôi khi nó cũng có thể gây ra những hệ quả tiêu cực. Tình yêu thương quá mức có thể tạo ra sự lệ thuộc, làm mờ lý trí và khiến chúng ta dễ dàng tha thứ cho những sai lầm, hành vi không đúng. Đôi khi, tình yêu thương có thể dẫn đến sự thiên vị, làm cho chúng ta đối xử không công bằng với người khác. Hơn nữa, khi tình yêu thương không được đáp lại, nó có thể tạo ra sự đau khổ và mất mát, khiến chúng ta phải chịu đựng những cảm xúc tiêu cực khó tránh khỏi.
Bài học rút ra từ tình yêu thương là tình yêu không chỉ đơn thuần là cảm xúc, mà còn là sự hy sinh, chia sẻ và tôn trọng. Tình yêu thương thật sự không có điều kiện và không tìm kiếm lợi ích cá nhân, mà luôn hướng đến sự phát triển và hạnh phúc của người khác. Tuy nhiên, tình yêu thương cũng cần được duy trì một cách hài hòa, không quá mù quáng hay bao bọc, để mỗi người có thể tự lập và trưởng thành. Đôi khi, tình yêu thương đích thực là biết buông tay khi cần thiết, để người ta có thể tự do đi trên con đường của mình. Tình yêu thương là sức mạnh to lớn, nhưng cũng cần được trao đi đúng lúc, đúng cách để phát huy hiệu quả tốt nhất.
Có một câu nói thế này: “ Tình yêu thương là ngôn ngữ mà người điếc có thể nghe, người mù có thể thấy” khi chúng ta vấp váp chỉ cần một cười , một lời động viên chân thành , một cái nắm tay ấm áp thì mọi chuyện đã ổn hơn rất nhiều. Ai trong chúng ta cũng cần được yêu thương , vì lẽ đó mà việc trao đi yêu thương không chỉ là sự tự nguyện mà còn là trách nhiệm của mỗi người. Tình yêu thương sẽ giúp ta kết nối với mọi người , tạo ra những mối quan hệ tốt đẹp và một cộng đồng ấm áp.
Câu 1:
Truyện ngắn của Nguyễn Quang Sáng đã khắc họa sâu sắc số phận đau thương của những đứa trẻ nghèo trong xã hội cũ. Thông qua hình ảnh nhân vật Bào – một cậu bé 12 tuổi phải làm thuê để trả nợ, tác giả thể hiện sự bất công, tàn nhẫn mà trẻ em nghèo phải gánh chịu. Bào bị ép bắt con chim vàng cho cậu chủ Quyên, chịu đựng đánh đập, mắng nhiếc, thậm chí phải mạo hiểm tính mạng. Hình ảnh Bào cố gắng bắt chim, ngã xuống đất đẫm máu, nhưng vẫn không nhận được sự quan tâm nào đã khiến người đọc xót xa. Đặc biệt, chi tiết Bào với tay trong vô vọng càng làm nổi bật sự cô đơn tuyệt đối của cậu bé. Qua câu chuyện, Nguyễn Quang Sáng không chỉ bày tỏ lòng thương cảm với số phận trẻ em nghèo, mà còn phê phán sâu sắc sự thờ ơ, vô cảm của con người trong xã hội. Tác phẩm như một lời nhắc nhở về giá trị của lòng nhân ái và quyền được sống, được yêu thương của mỗi con người, nhất là trẻ em.
Câu2: Bài làm
“Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy.
Ta có thêm ngày mới để yêu thương”
Thật vậy, cuộc sống như một bát nước chứa đấy những giọt nước của yêu thương; nếu con người ta biết cách yêu thương và chia sẻ đi tình yêu thương thì bát nước ấy cứ thế sẽ đong đầy lên bằng những niềm vui và hạnh phúc . Nhưng sẽ khô cạn dần nếu con người không chịu mở cửa trái tim để trao gửi yêu thương . Chính vì vậy mà tình yêu thương trong cuộc sống là sợi dây giúp gắn kết người với người .
Vậy tình yêu thương là gì? Đó là sự quan tâm, chia sẻ, đồng cảm chân thành mà con người dành cho nhau trong cuộc sống. Nó xuất phát từ lòng nhân ái, mong muốn mang đến niềm vui và xoa dịu nỗi đau cho người khác .
Là người đang được sống trong tình yêu thương, tôi nhận thấy rằng “tình yêu thương không chỉ là cảm xúc tự nhiên, mà còn là trách nhiệm , tấm lòng và đạo đức cần thiết của mỗi người. Trong xã hội ngày nay, con người dễ bị rơi vào tình trạng ích kỉ, vô cảm thì tình yêu thương lại càng quý giá. Khi chúng ta biết yêu thương người khác thì cuộc sống sẽ dần trở nên yên bình, ý nghĩa hơn , bản thân cũng trưởng thành và có nhiều lòng tin vào cuộc sống hơn. Vậy nên yêu thương là cách đơn giản nhất để làm cho thế giới xung quanh mình trở nên tốt đẹp hơn.
Chắc hẳn trong cuộc sống chúng ta có thể thấy rất nhiều những sự yêu thương được trao đi. Ai ở đây cũng từng nghĩ rằng gia đình mới là tình yêu thương đầu tiên, đúng vậy trong gia đình chúng ta luôn được cha mẹ yêu thương, quan tâm, chăm sóc , dạy dỗ bằng sự kiên nhẫn và bao dung . Những người hùng ấy luôn theo dõi, sát cánh bên chúng t, động viên sau những lần khó khăn . Và mỗi chúng ta cũng cần đáp lại tình yêu thương đấy bằng cách đối xử thật tốt với ông bà, cha mẹ. Sau đấy là trong môi trường học tập , chúng ta luôn nhận được sự yêu thương từ thầy cô, tận tâm giảng dạy không chỉ là kiến thức mà còn những bài học làm người. Chúng ta còn nhận được sự quan tâm, chia sẻ từ bạn bè, luôn nhận được sự giúp đỡ , và tâm sự của những người bạn quanh ta. Bên cạnh những điều trên thì chúng ta còn thấy sự têu thương bên ngoài xã hội. Những hành động thiết thực như tham gia tình nguyện, hiến máu nhân đạo , cứu trợ thiên tai. Hay bắt gặp những khoảnh khắc chứa đầy sự yêu thương như giúp đỡ người già khi qua đường , bê vạc vật nặng, nhường đường cho người già . Chính những điều ấy đã làm nổi bật lên tấm lòng yêu thương, từ bi trong tâm của mỗi người.
Tình yêu thương như một ngọn lửa ấm áp trong lòng mỗi con người, mang đến ánh sáng và sự an ủi trong những lúc gặp khó khăn. Tình yêu thương dạy ta cách tha thứ, biết bao dung và quan tâm đến những người xung quanh . Khi ta yêu thương ta không chỉ cảm thấy ấm áp mà còn giúp tạo nên những mối quan hệ tốt đẹp, bền chặt. Tình yêu thương có thể đơn giản là một cái ôm ấm áp , một lời động viên chân thành . Nó không phân biệt giàu nghèo, địa vị hay sắc tộc xã hội, bởi vì tình yêu thương chính là sự thấu hiểu và cảm thông sâu sắc nhất mà con người có thể trao cho nhau. Hơn thế nữa tình yêu thương còn là một sức mạnh vô hình giúp con người có thể tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ bé , tìm thấy sự bình yên giữa bộn bề lo toan của cuộc sống . Tình yêu thương không phải là một điều gì đó xa vời , mà là món quà mà mỗi chúng ta có thể trao cho nhau mỗi ngày.
Có lẽ chúng ta ai cũng biết tới cái tên Nhà giáo Nguyễn Xuân Khang - “ông nội của 22 đứa trẻ Làng Nủ” . Đây là hành động cao cả thể hiện tình yêu thương vô bờ bến của ông đối với những mảnh đời bất hạnh . Việc nhận nuôi một số lượng trẻ lớn như vậy không chỉ là sự hy sinh lớn lao mà còn là minh chứng cho tấm lòng rộng mở và trách nhiệm xã hội của ông. Hành động này của Nguyễn Xuân Khang không chỉ thể hiện trách nhiệm của một người thầy mà còn là tấm gương sáng về lòng nhân đạo, sự quan tâm đến những số phận kém may mắn trong xã hội. Nó góp phần khơi dậy lòng nhân ái trong cộng đồng, nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với xã hội và đối với những trẻ em cần sự chăm sóc, bảo vệ.
Mặc dù tình yêu thương mang lại niềm vui và kết nối, nhưng đôi khi nó cũng có thể gây ra những hệ quả tiêu cực. Tình yêu thương quá mức có thể tạo ra sự lệ thuộc, làm mờ lý trí và khiến chúng ta dễ dàng tha thứ cho những sai lầm, hành vi không đúng. Đôi khi, tình yêu thương có thể dẫn đến sự thiên vị, làm cho chúng ta đối xử không công bằng với người khác. Hơn nữa, khi tình yêu thương không được đáp lại, nó có thể tạo ra sự đau khổ và mất mát, khiến chúng ta phải chịu đựng những cảm xúc tiêu cực khó tránh khỏi.
Bài học rút ra từ tình yêu thương là tình yêu không chỉ đơn thuần là cảm xúc, mà còn là sự hy sinh, chia sẻ và tôn trọng. Tình yêu thương thật sự không có điều kiện và không tìm kiếm lợi ích cá nhân, mà luôn hướng đến sự phát triển và hạnh phúc của người khác. Tuy nhiên, tình yêu thương cũng cần được duy trì một cách hài hòa, không quá mù quáng hay bao bọc, để mỗi người có thể tự lập và trưởng thành. Đôi khi, tình yêu thương đích thực là biết buông tay khi cần thiết, để người ta có thể tự do đi trên con đường của mình. Tình yêu thương là sức mạnh to lớn, nhưng cũng cần được trao đi đúng lúc, đúng cách để phát huy hiệu quả tốt nhất.
Có một câu nói thế này: “ Tình yêu thương là ngôn ngữ mà người điếc có thể nghe, người mù có thể thấy” khi chúng ta vấp váp chỉ cần một cười , một lời động viên chân thành , một cái nắm tay ấm áp thì mọi chuyện đã ổn hơn rất nhiều. Ai trong chúng ta cũng cần được yêu thương , vì lẽ đó mà việc trao đi yêu thương không chỉ là sự tự nguyện mà còn là trách nhiệm của mỗi người. Tình yêu thương sẽ giúp ta kết nối với mọi người , tạo ra những mối quan hệ tốt đẹp và một cộng đồng ấm áp.
câu 1:
phương thức biểu đạt chính : tự sự
Câu 2:
Tình huống truyện: Bào vì muốn làm vừa lòng câu chủ Quyên và để tránh bị đánh đập nên liều mình trèo lên cây bắt con chim vàng, nhưng không may bị ngã xuống trọng thương.
Câu 3:
- Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba.
-Tác dụng: Giúp câu chuyện khách quan hơn, thể hiện rõ số phận tội nghiệp của nhân vật Bào và thái độ vô cảm của mẹ con nhà Quyên .
Câu 4: “Mắt Bào chập chờn thấy bàn tay mẹ thằng Quyên thò xuống. Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai.”.
Ý nghĩa: Hình ảnh Bào cố với tay nhưng không thể với tới ai cho thấy sự tuyệt vọng, đơn độc, cần sự giúp đỡ từ mẹ con nhà thằng Quyên trong lúc nguy kịch. Nhưng thứ nhận được lại là sự vô cảm của bà chủ.
Câu 5:
Bé Bào là một đứatrẻ.nghèo,chăm chỉ, nhưng phải chịu nhiều khổ cực và áp bức, vì vậy bé luôn khao khát được yêu thương .
-Qua đó, tác giả gửi gắm tới người đọc tình cảm và thái độ sâu sắc: xót xa , cho số phận bất hạnh của trẻ em nghèo, và phải lên án sự bất công tàn nhẫn trong xã hội.
câu 1. bài làm
Mark twain đã từng nói:“ Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn không làm ,hơn là những gì bạn đã làm . Vậy nên hãy tháo dây, nổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn .” Câu nói như là một lời thức tỉnh nhắc nhở chúng ta đừng sống trong do dự hay rụt rè . Cuộc sống là hành trình chỉ có một lần không bao giờ quay lại, và tuổi trẻ là điều tuyệt vời nhất ở con người để có thể trải nghiệm , vấp ngã và trưởng thành. Nếu cứ sống trong vùng an toàn chúng ta sẽ mất đi vô vàn cơ hội. Nếu ngày hôm đó chúng ta chọn đi một con đường đúng đắn cho bản thân thì không phải hối hận. Và nếu chúng ta biết chọn cách giải quyết khéo léo thì sẽ không có những bài học đáng nhớ như ngày hôm nay . Những điều ta chưa từng thử sẽ mãi là dấu hỏi chấm , và đôi khi chúng ta sẽ cảm thấy day dứt vì những điều mình chưa làm. Vậy nên hãy nhớ , người mình gặp hôm nay có thể sai. Chuyện chúng ta làm hôm nay cũng có thể chẳng đúng . Nhưng ít ra trong khoảnh khắc đó , chúng ta dám làm, dám đối diện để biết được mình cần gì. Rồi chúng ta sẽ mạnh mẽ bước đi trên con đường khác , thay vì không dám lựa chọn mà đến lúc ta phải thốt lên hai từ” giá như” . Tuổi trẻ càng cần phải cố gắng hơn nữa để làm hết tất cả những gì mình mong muốn , dẫu có sai nhưng ít ra chúng ta đã trải nghiệm và theo đuổi nó.
câu 2 bài làm
Thạch Lam là cây bút xuất sắc của nhóm Tự lực văn đoàn. Với phong cách viết trữ tình hướng nội, khơi sâu vào đời sống bên trong với những rung động và cảm giác tế vi . Ông thường viết về cuộc sống bình dị, tình cảnh của những con người nhỏ bé trong xã hội , đặc biệt là những người phụ nữ . Truyện ngắn “ Trở về” là một tác phảm tiêu biểu trong phong cách ấy , tái hiện một cách chân thực và cảm động trước hình ảnh người mẹ nông thôn nghèo khổ, tần tảo yêu con vô điều kiện dù con có vô tâm, xa cách. Qua nhân vật người mẹ, Thạch Lam đã khắc hoạ một biểu tượng mạnh mẽ về tình mẫu tử thiêng liêng.
Tác phẩm “ Trở về” kể về nhân vật Tâm - người con trai được mẹ nuôi nấng vất vả . Tuy nhiên sau khi lên tỉnh học tập và làm việc trong suốt sau năm, anh không hề quan tâm về người mẹ già ở quê . Khi bất đắc dĩ phải về , cuộc gặp gỡ giữa hai mẹ con lại diễn ra trong khung cảnh xa lạ . Truyện ngắn đã khắc hoạ sâu sắc tình mẫu tử thiêng liêng và sự đối lập ấy lại là hành động lạnh nhạt, thờ ơ với mẹ .
Tâm trở về nhà sau sáu năm xa cách , thấy ngôi nhà vẫn cũ kĩ từ thuở nhỏ và gặp người mẹ đã già yếu đi nhiều. Khi gặp lại con trai bà rưng rưng nước mắt và hỏi han , quan tâm đến con trai giọng run run đầy xúc động. Nhưng người con lại hững hờ không để í đến người mẹ . Dù vậy bà vẫn ân cần kể chuyện cho anh về làng quê , về người con gái tên trinh chờ đợi anh suốt thời gian qua. Mặc cho bà nói, suy nghĩ của Tâm chỉ muốn dời đi và không một chút luyến tiếc. Trước khi đi anh đưa cho mẹ ít tiền như chỉ để “ trả nghĩa” rồi vội vã bỏ đi , bà cụ chỉ biết run run đỡ lấy còn anh thì coi như đã xong bổn phận của mình. Những sự kiện đó cho thấy hình ảnh người mẹ Việt Nam rất nẫn nại, hy sinh cho con bằng tất cả những gì mình có. Qua nhân vật người mẹ Thạch Lam không chỉ muốn lên án những lối sống vô tâm, không có trách nhiệm với tình mẫu tử hay phớt lờ quên đi cội nguồn của mình. Khơi gợi lòng trân trọng của mình với người sinh ra. Và như một lời nhắc nhở : ” hãy biết yêu thương và trở về với những gì thiêng liêng nhất - đó là vòng tay của mẹ ”.
Thạch Lam đã đối chiếu hai hình ảnh đó là người mẹ già lam lũ đầy yêu thương và người con trai vô tâm tên Tâm , để đặt ra câu hỏi lớn lao về thái độ sống của con người trong thời hiện đại. Trước hết là nhân vật mẹ- một người phụ nữ tần tảo hết lòng hy sinh vì con. Bà đã một mình nuôi tâm khôn lớn lo cho anh ăn học thành tài. Dù tuổi cao , sức yếu bà vẫn sống trong ngôi nhà xơ xác, mặc bộ quần áo cũ kỹ từ nhiều năm trước. Nhưng sự nghèo đói về vật chất cũng không làm lu mờ vẻ đẹp trong tâm hồn bà người mẹ bao dung và nhân hậu. Sau sáu năm xa cách được gặp lại con trai, bà cụ không hề trách móc. Câu nói “con đã về đấy ư” cho thấy sự xúc động , nghẹn ngào như chứa cả một bầu trời mong nhớ. Bà cụ cảm động không nói nên lời , ứa nước mắt vừa vui vì con trở về , vừa buồn tủi vì bị con lãng quên suốt bao năm dài. . Dù vậy bà vẫn cố gắng bình tĩnh lại để hỏi han, quan tâm đến con trai. Và kể chuyện về cô chinh - người đã gắn bó, chăm sóc cho bà trong quãng thời gian anh lên thành phố, cũng là người chờ anh suốt mấy năm trời- nhưng Tâm lại dửng dưng bà thờ ơ những lời bà cụ kể chuyện . Nhưng bà vẫn âu yếm nhìn con và tiếc nuối vì lần con ốm bà khôn lên thăm được, tự trách mình nhà quê không biết trên thành phố họ làm những gì .
khoảnh khắc mà khiến cho bà thấy nghẹn ngào nhất đó là khi Tâm vội vã đưa tiền cho bà để trở lên thành phố, bà chỉ đành đỡ lấy , tay “run run” ,“ mắt rơm rớm nước” mà không trasch giận , không đòi hỏi. . Điều đó có lẽ làm bà cũng rất hối hận vì không dạy con hiểu thế nào là phải biết ơn tình mẫu tử và quê hương thân thương . Vậy mà người mẹ ấy vẫn bao dung và luôn đón nhận đứa con mình sinh ra dù nó có quay lưng với mình.
Nhân vật Tâm- người con tra được mẹ nuôi nấng, lớn lên trong tình yêu thương và sự chăm sóc tận tuỵ của người mẹ. Thế nhưng, Khi ra thành phố học tập và làm việc , vì những sự cải tiến của xã hội và sự vô tâm của chính bản thân anh đã lãng quên đi người mẹ già và quê hương thân thương của mình. Trong sáu năm dài, Tâm chỉ gửi tiền về mà không một lời hỏi han , hay đoái hoài đến những bức thư từ mẹ. Điều đó cho thấy, anh là người con vô cảm, và dần trở nên xa cách với cội nguồn . Khi buộc phải về quê, anh mang theo mình cảm giác xa lạ, dửng dưng. Nhìn khung cảnh cũ kỹ anh không cảm thấy một tuổi thơ nào ùa về trong tâm trí anh mà thay vào đó là những đống xơ xác . Đứng trước mặt người mẹ già nua anh không thèm để í tới sự hỏi han của bà hay ôm bà một cái , mà còn hững hờ trả lời bà cụ cho có lệ. Khi mẹ anh kể chuyện về cô trinh - người gắn bó với bà- thầm đợi anh Tâm - nhưng anh chỉ nhún vai thờ ơ. Anh cảm thấy rằng làng quê giờ đây là một nơi “ không có liên lạc gì” đối với anh. Câu truyện dần trở nên nhạt dần , những câu hỏi và sự săn sóc của bà cụ dành anh chỉ làm anh khó chịu. Nhưng để không thể hiện ra là người con bất hiếu anh vẫn trả lời nhưng chỉ nói qua loa lấy lệ. Anh vì vợ, không để í đến người mẹ già đang cần sự quan tâm từ con , anh đứng vội dậy để về , bà ngăn cản anh không chút tiếc nuối ở với mẹ thêm một lúc mà trả lời xa cách“ thôi ,bà để tôi về ” . Rồi Tâm mở ví lấy ra bốn tấm giấy bạc 5 đồng đưa cho mẹ như một sự “ trả ơn” , rồi nhẹ nhõm bước đi , tự cho là “ đã làm xong bổn phận củ mình ”. Cách hành xử ấy cho thấy sự khô cứng trong tâm hồn anh, một sự tha hoá từ trong cảm xúc. Tuy nhiên, Tâm không hoàn toàn là kẻ vô cảm . Sự bối rối khi gặp mẹ, câu hỏi lúng túng, ánh mắt lảng tránh cho thấy trong sâu thẳm , anh vẫn còn chút lương tri, chút xao động. Nhưng cái “ tôi” ích kỷ và cuộc sống đầy cám dỗ ngoài xã hội đã khiến anh lảng tránh trách nhiệm tình cảm , bỏ quên điều thiêng liêng nhất - đó là tình mẹ .
Tình mẫu tử và sự phai nhạt tình thân trong xã hội hiện đại là chủ đề sâu sắc mà Thạch Lam đặt ra. Câu chuyện không chỉ là lời nhắc nhở về lòng hiếu thảo mà còn là sự thức tỉnh nhẹ nhàng dành cho những người con đang dần quên đi cội nguồn yêu thương . Người mẹ già trong truyện là biểu tượng cho tình yêu thương vô điều kiện cho sự hy sinh thầm lặng và lòng bao dung vô bờ của những người mẹ Việt Nam . Ngược lại, Tâm là đại diện cho một lớp người trẻ đang bị cuốn theo guồng quay danh vọng, vật chất, dần đánh mất đi giá trị thiêng liêng.
Từ hai nhân vật ấy, đã khiến cho người đọc không khỏi băn khoăn mà tự hỏi: liệu ta đã dành đủ thời gian để lắng nghe hay quan tâm đến những người thân thương bên cạnh mình chưa?. Và qua câu chuyện của Tâm với mẹ đã nhắc nhở chúng ta phải biết thấu hiểu luôn luôn nhớ về cội nguồn , nhớ về tình mẫu tử thiêng liêng duy nhất trong cuộc đời.
Truyện ngắn Trở về không khép lại bằng một kết thúc kịch tính, mà lặng lẽ gieo vào lòng người một cảm xúc xót xa, day dứt để từ đó mỗi người biết sống chậm lại, yêu thương nhiều hơn và không bao giờ quên mái nhà, nơi có một người luôn chờ đợi ta bằng cả trái tim.♥️
câu1:
- phương thức biểu đạt là biểu cảm kết với miêu tả và tự sự
câu2:
hai hối sống mà con người đã từng đôi lần trải qua là:
- lối sống thu mình , bất động , tìm sự an toàn trong ngoan ngoãn, bỏ quên những khát khao , khước từ trải nghiệm
- lối sống hướng ra phía trước, chủ động vận động, không ngừng bước đi theo tiếng gọi của đam mê và hướng ra biển rộng
câu 3
- biện pháp tu từ được sử dụng là so sánh “Sông như đời người. Như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng
- tác dụng: Gợi ra hình ảnh ẩn dụ đầy cảm xúc cho thấy cuộc đời con người- nhất là tuổi trẻ cũng cần phải có sự vận động , trải nghiệm và mơ ước khát khao đến những điều trong tương lai .
câu 4:
- tiếng gọi”chảy đi sông ơi” là tiếng gọi nội tâm , vừa là ẩn dụ cho sự nhắc nhở con người không ngừng vận động , dấn thân biết tiến tới và vươn lên những giá trị tốt đẹp . Cũng như sông luôn chảy siết và không bao giờ dừng lại.
câu 5:
-từ nội dung văn bản bài học ý nghĩa nhất đối với em đó là hãy tự vươn lên, không ngừng học hỏi, hay khát khao về những điều to lớn trong cuộc sống. Sống phải biết chủ động, có ích cho xã hội. Vì con người- đặc biệt là tuổi trẻ - cũng giống như dòng sông không chảy sẽ lụi tàn, sẽ không được trải nghiệm những điều kì diệu hơn nữa trong tương lai