LÝ THỊ MAI ANH
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Thể thơ: Thơ bảy chữ
Câu 2
Nhịp thơ chậm rãi, trầm buồn, có lúc ngắt quãng như tiếng thở dài hay sự suy tư, trăn trở về những nghịch lý trong tình yêu. Nó góp phần tạo nên giọng điệu suy tưởng, đượm buồn cho toàn bài thơ.
Câu 3
Đề tài: Tình yêu lứa đôi. Chủ đề: Bài thơ thể hiện quan niệm về sự hy sinh, nỗi cô đơn và những tổn thương tất yếu khi yêu. Tình yêu không chỉ có ngọt ngào mà còn đi kèm với sự hụt hẫng, thiệt thòi ("cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu").
Câu 4
Hình ảnh tượng trưng: sa mạc cô liêu
Ý nghĩa: Hình ảnh "sa mạc cô liêu" tượng trưng cho sự khô cằn, trống trải và cô độc tuyệt đối của tâm hồn con người khi không tìm thấy sự đồng điệu trong tình yêu.
Câu 1
Văn bản thông tin
Câu 2
Vạn Lý Trường Thành
Câu 3
Dữ liệu thứ cấp.Vì tác giả tổng hợp từ nguồn khác.
Câu 4
Việc sử dụng phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ trong văn bản giúp nội dung trở nên sinh động, trực quan và dễ hiểu hơn đối với người đọc. Hình ảnh về Vạn Lý Trường Thành không chỉ minh họa cụ thể cho những thông tin được trình bày mà còn tạo hứng thú, thu hút sự chú ý, từ đó giúp người đọc dễ hình dung và ghi nhớ sâu sắc hơn. Đồng thời, hình ảnh còn góp phần tăng tính chân thực và độ tin cậy cho thông tin trong văn bản.
Câu 1. Văn bản được kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2.
Đề tài của văn bản là:Tình cảm cha con, đặc biệt là bi kịch của người cha yêu con hết lòng nhưng bị con bỏ rơi.
Câu 3.
Lời nói của lão Goriot gợi lên nhiều cảm xúc sâu sắc: Nỗi đau đớn, tuyệt vọng: ông sắp chết mà không được gặp con, cảm thấy như bị bỏ rơi hoàn toàn. Tình yêu thương con vô bờ: dù bị đối xử tệ, ông vẫn khao khát được gặp con, vẫn nghĩ đến con. Bi kịch của người cha: yêu con hết mình nhưng không được đáp lại.
Câu 4.
Dù tức giận, oán trách, nhưng ông vẫn là một người cha Tình yêu con quá lớn, không thể dứt bỏ Trong giây phút cận kề cái chết, ông chỉ khao khát được gặp con lần cuối
Câu 1:
Tình huống kịch trong văn bản là cuộc đối thoại giữa Ác - pa - gông và Va - le - rơ . Trong đó , Va - le - rơ đang nịnh hót và tán đồng quan điểm của ông chủ về việc gả con gái đi.
Câu 2:
Lời độc thoại có trong văn bản là lời thoại Vơ - le - rơ lặp lại " không của hồi môn "
Câu 3:
Mục đích giao tiếp của Va-le-rơ là nịnh hót và tán thành quan điểm của Ác-pa-gông để lấy lòng và được lão tin tưởng. Anh chàng đã nắm bắt được tâm lí keo kiệt của lão nên liên tục ca ngợi quyết định cưới vợ không hồi môn là sáng suốt và lí lẽ này "đủ bịt mồm thiên hạ". Anh chàng còn nâng quan điểm lên thành "tiền là quý hơn hết" và việc không cần của hồi môn có thể thay thế cho mọi giá trị tốt đẹp khác như sắc đẹp, tuổi trẻ, dòng dõi.... Mục đích cuối cùng của Va-le-rơ là để ở lại trong nhà Ác-pa-gông và theo đuổi con gái lão một cách bí mật.
Câu 4:
Việc lặp lại chi tiết "Không của hồi môn" thể hiện rõ nét tính cách keo kiệt, hà tiện đã trở thành bản chất của Ác-pa-gông.Sự lặp lại nhấn mạnh sự ám ảnh của lão đối với tiền bạc, làm nổi bật bản chất của một kẻ hà tiện và tạo ra tiếng cười châm biếm, phê phán của hài kịch.
Câu 5:
Nội dung của văn bản khắc họa sự đối lập gay gắt giữa tính cách hà tiện, mê muội tiền bạc của Ác-pa-gông với sự dối trá, lợi dụng của người hầu Va-le-rơ.