LỶ NGỌC DIỆP
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Phân tích đoạn trích "Chén thuốc độc"
Đoạn trích trong vở kịch "Chén thuốc độc" của Vũ Đình Long là một lát cắt đầy bi kịch, khắc họa sự thức tỉnh muộn màng và nỗi bế tắc tột cùng của nhân vật Thông Thu. Qua những dòng độc thoại nội tâm, tác giả đã tái hiện thành công sự sụp đổ của một gia đình trung lưu cũ trước làn sóng ăn chơi trác táng. Ở Hồi thứ Hai, tâm trạng Thông Thu bao trùm bởi sự bàng hoàng khi đối diện với những con số nợ nần thực tế. Anh ta tự sỉ vả bản thân là kẻ "điên rồ", làm "nhơ nhuốc" danh dự một "tu mi nam tử" khi để gia tài khánh kiệt chỉ trong vài năm. Sự ân hận ấy dâng cao nhưng bất lực bởi "biết hối thì đã không kịp". Sang Hồi thứ Ba, bi kịch được đẩy lên đỉnh điểm khi Thông Thu đứng trước lựa chọn sinh tử. Nỗi sợ hãi cảnh tù đày "áo số cơm hầm" và mặc cảm tội lỗi với gia đình đã đẩy anh đến quyết định tìm cái chết bằng thuốc phiện và dấm thanh. Hình ảnh nhân vật "nâng cốc lên lại đặt xuống" cho thấy sự giằng xé dữ dội giữa bản năng sống và ý muốn buông xuôi. Đoạn trích không chỉ là lời cảnh tỉnh về lối sống hưởng thụ, thiếu trách nhiệm mà còn đặt ra vấn đề về sự yếu đuối của con người khi đối mặt với nghịch cảnh do chính mình tạo ra.
Câu 2. Nghị luận về thói quen tiêu xài thiếu kiểm soát của giới trẻ
Trong vở kịch "Chén thuốc độc", nhân vật Thông Thu đã phải thốt lên cay đắng: "Nghĩ ra thì mình thường điên rồ ném tiền qua cửa sổ". Câu chuyện về một công tử hào nhoáng bỗng chốc khánh kiệt không chỉ là bi kịch trên sân khấu những năm đầu thế kỷ XX mà còn là lời cảnh báo đắt giá cho thực trạng tiêu xài thiếu kiểm soát của một bộ phận giới trẻ trong xã hội hiện đại ngày nay.
Thân bài
Ngày nay, không khó để bắt gặp những bạn trẻ sẵn sàng dành cả tháng lương hoặc xin trợ cấp từ cha mẹ chỉ để sở hữu một chiếc điện thoại đời mới nhất, những bộ trang phục hàng hiệu hay những chuyến du lịch sang chảnh để "check-in" mạng xã hội. Thói quen này thể hiện qua việc mua sắm theo cảm hứng, chạy theo xu hướng (trend) mà không tính đến nhu cầu thực tế hay khả năng tài chính của bản thân.
Nhiều bạn trẻ coi vật chất là thước đo giá trị bản thân, muốn khẳng định đẳng cấp qua những món đồ xa xỉ.Những quảng cáo hào nhoáng, các chương trình giảm giá liên tục và lối sống ảo khiến người trẻ dễ rơi vào bẫy tiêu dùng.Phần lớn học sinh, sinh viên chưa được giáo dục bài bản về cách chi tiêu, tiết kiệm và đầu tư dẫn đến việc tiêu xài hoang phí.
Giống như Thông Thu, việc "tích tiểu thành đại" của những khoản chi sai lầm sẽ dẫn đến sự "bại hoại gia tài".Dễ rơi vào cảnh nợ nần, lệ thuộc vào thẻ tín dụng hoặc các dịch vụ vay nặng lãi.Khi nguồn lực cạn kiệt, con người dễ rơi vào trạng thái khủng hoảng, stress, thậm chí là làm liều, vi phạm pháp luật để có tiền tiêu xài. Thói quen hưởng thụ làm mòn ý chí phấn đấu, biến người trẻ thành những "con mọt" của xã hội, chỉ biết nhận lấy mà không biết tạo ra giá trị.
Để không đi vào vết xe đổ của nhân vật trong kịch, giới trẻ cần học cách làm chủ đồng tiền. Chúng ta nên thiết lập một kế hoạch tài chính rõ ràng, phân biệt giữa "thứ mình cần" và "thứ mình muốn". Các cơ sở giáo dục và gia đình cũng cần chú trọng hơn vào việc dạy trẻ về giá trị của lao động và kỹ năng quản lý chi tiêu. Hãy nhớ rằng, sự tự tin thực sự đến từ tri thức và bản lĩnh, chứ không nằm ở nhãn mác của bộ đồ bạn đang mặc.
Kết bài
Cái kết của Thông Thu trong "Chén thuốc độc" là một bài học đắt giá về việc tiêu xài hoang phí. Đồng tiền chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó phục vụ cho sự phát triển bền vững và hạnh phúc chân chính. Tuổi trẻ hãy biết trân trọng giá trị lao động, học cách tích lũy thay vì tiêu hoang, để tương lai không bao giờ phải đối mặt với "chén thuốc độc" của sự tuyệt vọng và khánh kiệt.
Câu 1. Xác định thể loại
Văn bản "Chén thuốc độc" thuộc thể loại: Bi kịch
Câu 2. Hình thức ngôn ngữ chủ yếu
Đoạn trích chủ yếu được triển khai bằng hình thức: Độc thoại và độc thoại nội tâm. Nhân vật Thông Thu tự nói với chính mình, tự đấu tranh tư tưởng mà không có sự tương tác lời thoại với nhân vật khác trong các phân đoạn này.
Câu 3. Chỉ dẫn sân khấu và vai trò
-Một số lời chỉ dẫn sân khấu:
-Bóp trán nghĩ ngợi
-Một lát
-Đứng dậy lấy chai dấm thanh giấu ở dưới gầm tủ, rót vào cốc. Thò tay vào tủ lấy hộp thuốc phiện.
-Cầm cốc nâng lên sắp uống lại đặt xuống
-Vai trò:
-Đối với hành động: Giúp cụ thể hóa các động tác của nhân vật trên sân khấu, làm cho cảnh kịch trở nên sinh động, chân thực.
-Đối với tâm lí: Thể hiện sự bế tắc, do dự, dằn vặt và trạng thái khủng hoảng tinh thần cực độ của nhân vật. Việc "nâng lên lại đặt xuống" cho thấy bản năng sống vẫn đang đấu tranh gay gắt với ý định tự sát.
Câu 4. Diễn biến tâm lí của thầy Thông Thu
Tâm lí của nhân vật có sự chuyển biến rõ rệt từ nhận thức đến hành động tuyệt vọng:
- Ở Hồi thứ Hai: Sự bàng hoàng và hối hận: Thông Thu bắt đầu tỉnh ngộ khi nhìn vào con số nợ nần. Anh ta nhận ra sự "điên rồ" của bản thân khi "ném tiền qua cửa sổ".
-Sự nhục nhã: Anh ta tự sỉ vả mình là kẻ "nhơ nhuốc", cảm thấy tội lỗi khi không làm được gì "ích quốc lợi dân" mà lại phá sạch gia sản cha ông. Tuy nhiên, lúc này tâm lí chủ yếu vẫn là sự dằn vặt về danh dự.
-Ở Hồi thứ Ba:
-Sự bế tắc, hoảng loạn: Khi đối mặt với viễn cảnh ở tù ("ăn cơm hầm, mặc áo số"), nỗi sợ hãi sự khổ cực đã lấn át ý chí.
-Quyết định cực đoan: Để trốn tránh hiện thực nghiệt ngã và bảo toàn chút "danh dự" cuối cùng, anh ta chọn cái chết.
-Sự giằng xé: Dù đã chuẩn bị thuốc độc, nhưng tâm lí Thông Thu vẫn dao động. Anh ta đưa ra các lý do về trách nhiệm với mẹ, vợ, em để trì hoãn cái chết, cho thấy sự yếu đuối và bản chất nhân hậu vẫn còn sót lại trong một tâm hồn đã sa ngã.
Câu 5. Quan điểm về quyết định tìm đến cái chết của thầy Thông Thu
Em không đồng tình với quyết định tìm đến cái chết của thầy Thông Thu.
Vì:
- Cái chết trong hoàn cảnh này là một sự trốn tránh trách nhiệm. Thông Thu gây ra nợ nần nhưng lại chọn cách ra đi, để lại gánh nặng và nỗi đau cho mẹ già, vợ dại.
- Chết không phải là cách để chuộc lỗi hay giữ gìn danh dự "sạch trong" mà chỉ là sự hèn nhát trước nghịch cảnh. Thay vì chọn cái chết vô ích, anh ta nên sống để lao động cải tạo, trả nợ và làm lại cuộc đời. Hành động tự sát là sự đầu hàng số phận, đánh mất cơ hội để sửa chữa những sai lầm mà mình đã gây ra.