ĐẶNG THỊ HÀ ANH
Giới thiệu về bản thân
Câu1 : Đoạn trích "Chén thuốc độc" của Vũ Đình Long là một trong những trang viết đặc sắc của kịch nói Việt Nam đầu thế kỷ XX, tập trung khắc họa bi kịch tinh thần của thầy Thông Thu – một trí thức sa ngã. Qua hình thức độc thoại nội tâm, tác giả đã phơi bày sâu sắc quá trình giằng xé dữ dội trong tâm hồn nhân vật. Từ sự tỉnh táo tính toán, hối hận muộn màng ở hồi thứ Hai ("Ta càng nghĩ bao nhiêu, càng thấy mình làm nhơ, làm nhuốc"), Thông Thu rơi vào tuyệt vọng tột cùng khi đối diện với cảnh tù tội và bần hàn ở hồi thứ Ba. Điều đáng chú ý là dù quyết tâm tìm đến cái chết, nhân vật vẫn nhiều lần "nâng cốc lên lại đặt xuống". Chi tiết này cho thấy sự giằng co giữa ý muốn buông xuôi và trách nhiệm với gia đình, giữa khát vọng giải thoát cá nhân và lương tâm làm người. Cái chết được Thông Thu biện minh bằng triết lý "đời là giấc mộng", nhưng thực chất đó là hành động trốn tránh của một kẻ bạc nhược trước sai lầm của chính mình. Bằng ngôn ngữ kịch giàu kịch tính và các chỉ dẫn sân khấu tinh tế, Vũ Đình Long không chỉ phê phán lối sống ăn chơi trác táng mà còn đặt ra những trăn trở về nhân cách, trách nhiệm và ý nghĩa đích thực của kiếp người. Câu 2: Trong vở kịch "Chén thuốc độc", hình ảnh thầy Thông Thu ngồi bóp trán tính toán số tiền "hai nghìn rưỡi một năm, hai trăm đồng một tháng" đã tiêu tan chỉ vì "Hàng Giấy, cao lâu thua bạc, cho gái, bạn lừa" để rồi dẫn đến cảnh khánh kiệt, đường cùng phải tìm đến cái chết, quả là một lời cảnh tỉnh đau đớn. Hơn một thế kỷ trôi qua, câu chuyện tưởng chừng chỉ gói gọn trong sân khấu kịch ấy vẫn còn nguyên giá trị thời sự khi nhìn vào thực trạng tiêu xài thiếu kiểm soát của một bộ phận giới trẻ ngày nay. Trước hết, phải thừa nhận rằng bối cảnh kinh tế – xã hội hiện đại đã tạo ra nhiều cám dỗ và áp lực lên chi tiêu của người trẻ. Thu nhập bình quân được cải thiện, sự bùng nổ của thương mại điện tử, mạng xã hội và văn hóa "flex" (khoe mẽ) đã vô tình đẩy nhiều bạn trẻ vào vòng xoáy chi tiêu vượt quá khả năng. Không khó để bắt gặp hình ảnh những sinh viên sẵn sàng chi nửa tháng tiền trọ cho một bữa ăn sang trọng chỉ để "sống ảo", hay những người trẻ mới đi làm đã chạy đua mua sắm hàng hiệu đắt đỏ bằng thẻ tín dụng. Họ tiêu tiền một cách dễ dãi, coi việc "ném tiền qua cửa sổ" như thầy Thông Thu là một cách khẳng định đẳng cấp và tận hưởng cuộc sống. Nguyên nhân của thói quen này đến từ nhiều phía. Đó là sự thiếu hụt kỹ năng quản lý tài chính cá nhân khi nhà trường và gia đình chưa thực sự trang bị đầy đủ cho các em về giá trị của đồng tiền. Đó còn là tâm lý đám đông, nỗi sợ bị bỏ rơi trong guồng quay của xu hướng tiêu dùng mới. Đặc biệt, khi sống trong vòng tay bao bọc quá mức của gia đình, nhiều người trẻ không thấu hiểu được những giọt mồ hôi lao động của cha mẹ để rồi "tích tiểu thành đại, bại hoại gia tài" như lời nhân vật Thông Thu đã thốt lên trong hối hận. Hậu quả của việc tiêu xài thiếu kiểm soát không chỉ dừng lại ở những con số âm trong tài khoản ngân hàng. Nó tạo ra một gánh nặng tài chính đè nén lên chính bản thân người trẻ và gia đình. Tệ hơn, nó có thể đẩy con người vào những quyết định sai lầm, thậm chí là vòng lao lý như nỗi ám ảnh về nhà tù của thầy Thông Thu. Về lâu dài, lối sống hưởng thụ, thực dụng sẽ bào mòn ý chí phấn đấu, làm lu mờ những giá trị sống đích thực như tri thức, lòng nhân ái và sự cống hiến. Tuy nhiên, không nên nhìn nhận thói quen này một cách bi quan hay quy chụp cho toàn bộ giới trẻ. Vẫn còn đó rất nhiều bạn trẻ biết chi tiêu hợp lý, có ý thức tiết kiệm và đầu tư cho tương lai. Vấn đề là mỗi cá nhân cần tự rèn luyện cho mình "trí tuệ tài chính", học cách phân biệt giữa nhu cầu thực tế và ham muốn nhất thời. Gia đình và nhà trường cần sớm giáo dục cho thế hệ trẻ về sự vất vả khi làm ra đồng tiền và tầm quan trọng của việc tự chủ kinh tế. Câu chuyện buồn của thầy Thông Thu trong "Chén thuốc độc" là một tấm gương phản chiếu gai góc cho những ai đang "vung tay quá trán". Biết kiểm soát chi tiêu không phải là sống keo kiệt, hà tiện mà chính là cách bảo vệ nhân cách, tự do và tương lai của chính mình. Đừng để đến khi "chén thuốc độc" của sự bần cùng và tuyệt vọng kề môi mới nhận ra giá trị của sự chừng mực và lao động chân chính.
Câu 1. Thể loại của văn bản Chén thuốc độc là bi kịch. Câu 2. Đoạn trích chủ yếu được triển khai bằng hình thức ngôn ngữ đối thoại và độc thoại nội tâm (chủ yếu là lời độc thoại của nhân vật thầy Thông Thu). Câu 3. - Một số lời chỉ dẫn sân khấu: (Bóp trán nghĩ ngợi), (Một lát), (Một mình, thở dài), (Đứng dậy lấy chai dấm thanh giấu ở dưới gầm tủ, rót vào cốc...), (Nâng cốc nâng lên sắp uống lại đặt xuống). -Vai trò: Các chỉ dẫn này giúp người đọc và diễn viên hình dung rõ hành động, cử chỉ và trạng thái cảm xúc của nhân vật. Chúng góp phần khắc họa sâu sắc sự giằng xé, đau đớn và tuyệt vọng trong nội tâm thầy Thông Thu khi đứng trước bi kịch phá sản và quyết định tự tử. Câu 4. Diễn biến và sự thay đổi tâm lý của thầy Thông Thu: - Hồi thứ Hai: Nhân vật ở trạng thái tỉnh táo, hối hận và tự kiểm điểm. Sau khi tính toán tài sản tiêu tán, Thông Thu nhận thức rõ sự sa sút của gia đình, tự trách mình "điên rồ ném tiền qua cửa sổ" và cảm thấy "nhơ nhuốc" vì không nghe lời can ngăn của bạn. Đây là tâm lý của kẻ ăn năn muộn màng khi nhìn thẳng vào thất bại của bản thân. - Hồi thứ Ba: Tâm lý chuyển sang trạng thái cực đoan, tuyệt vọng và dao động dữ dội. Trước áp lực phải đi tù và cảnh bần hàn, Thông Thu cho rằng "vô kế khả thi" và tìm đến cái chết như một lối thoát danh dự ("thác trong còn hơn sống đục"). Tuy nhiên, hành động nâng cốc lên rồi lại đặt xuống nhiều lần cho thấy sự giằng co quyết liệt giữa ý muốn buông xuôi và trách nhiệm với gia đình (mẹ, vợ, em trai). Cuối cùng, dù vẫn quyết chết, việc nghĩ đến việc viết thư cho em cho thấy trong tuyệt vọng, nhân vật vẫn còn vương vấn bổn phận làm người. Câu 5. Em không đồng tình với quyết định tìm đến cái chết của thầy Thông Thu. Bởi lẽ, cái chết là sự trốn tránh trách nhiệm cuối cùng và hèn nhát. Dù Thông Thu mắc sai lầm nghiêm trọng, nhưng việc tự tử sẽ đẩy mẹ già và vợ con vào cảnh khốn cùng, mất đi chỗ dựa tinh thần lẫn vật chất. "Sống đục" không phải là giải pháp, nhưng chết trong tư thế kẻ thất bại lại càng vô nghĩa. Giá trị đích thực của "tu mi nam tử" là dám đối diện với lỗi lầm và làm lại từ đầu, dù con đường phía trước có là lao tù hay nghèo khổ.