ĐÀM THANH HIỀN
Giới thiệu về bản thân
Câu 2:
Trong dòng chảy hối hả của thế kỷ XXI, khi những giá trị vật chất và công nghệ đang chiếm lĩnh mọi ngóc ngách của đời sống, chúng ta bỗng nhận ra một nghịch lý xót xa: thế giới càng kết nối phẳng thì khoảng cách giữa những người thân thuộc nhất đôi khi lại càng xa vời. Sự xa cách giữa cha mẹ và con cái trong xã hội hiện đại đã trở thành một "vết nứt" âm thầm nhưng đầy nguy hiểm, đe dọa hạnh phúc của nền tảng gia đình. Sự xa cách này trước hết biểu hiện ở sự thiếu hụt thời gian dành cho nhau. Trong một gia đình hiện đại, hình ảnh thường thấy là mỗi thành viên sở hữu một thế giới riêng qua màn hình smartphone ngay cả khi đang ngồi chung mâm cơm. Cha mẹ quay cuồng với áp lực mưu sinh, con cái chìm đắm trong lịch học dày đặc và mạng xã hội. Chúng ta nói chuyện với người lạ trên Internet nhiều hơn là tâm sự với người thân trong nhà. Từ đó, những cuộc đối thoại cứ thế thưa dần, thay thế bằng những câu hỏi han chiếu lệ, hời hợt. Nguyên nhân sâu xa của hiện trạng này nằm ở "khoảng cách thế hệ". Cha mẹ vốn trưởng thành trong thời kỳ khó khăn, thường mang tư duy định hướng, áp đặt và trọng thành tích. Ngược lại, thế hệ trẻ ngày nay đề cao cái tôi cá nhân, sự tự do và những giá trị mới mẻ. Khi không tìm được tiếng nói chung, sự im lặng trở thành cách để tránh xung đột, nhưng cũng chính sự im lặng ấy đã xây nên những bức tường ngăn cách vô hình. Bên cạnh đó, sự bùng nổ công nghệ cũng khiến con người dần đánh mất kỹ năng giao tiếp trực tiếp, biến ngôi nhà trở thành "nhà trọ" nơi mọi người chỉ ghé chân để ngủ thay vì là tổ ấm để chia sẻ. Hậu quả của sự xa cách này là vô cùng to lớn. Khi thiếu đi sự thấu hiểu, con cái dễ rơi vào trạng thái cô độc ngay trong chính ngôi nhà của mình, dẫn đến các vấn đề tâm lý như trầm cảm hay xu hướng tìm kiếm sự an ủi từ những mối quan hệ độc hại bên ngoài. Gia đình — vốn là thành trì cuối cùng của mỗi cá nhân — nếu bị rạn nứt sẽ khiến con người mất đi điểm tựa niềm tin, làm xói mòn các giá trị đạo đức truyền thống. Để hàn gắn vết nứt này, giải pháp quan trọng nhất chính là sự "lắng nghe bằng trái tim". Cha mẹ cần học cách làm bạn cùng con, tôn trọng sự khác biệt và bớt đi những kỳ vọng nặng nề. Đồng thời, những người con cũng cần thấu hiểu cho nỗi vất vả và tình yêu thương đôi khi vụng về của đấng sinh thành. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất: tắt điện thoại trong bữa ăn, dành cho nhau 15 phút mỗi ngày để kể về một niềm vui hay một nỗi buồn. Tóm lại, sự xa cách giữa cha mẹ và con cái không phải là một định mệnh của xã hội hiện đại, mà là một hệ quả của sự thiếu quan tâm. Đừng để đến khi "muốn nói mà không còn người nghe" mới thấy hối tiếc. Hãy trân trọng từng giây phút bên gia đình, bởi suy cho cùng, tình yêu thương mới là sợi dây bền chặt nhất giúp chúng ta vượt qua mọi bão giông của cuộc đời.
Câu 1: Ngôi kể được sử dụng trong văn bản là ngôi thứ 3
Câu 2:Đề tài trong văn bản là tình phụ tử
Câu 3:
Cảm nhận: Sự đau đớn, xót xa đến cùng cực của một người cha sắp lìa đời nhưng vẫn khao khát tình yêu thương từ con cái.
Suy nghĩ: Lời khuyên "Con phải yêu quý cha mẹ con" là một bài học đạo đức sâu sắc, rút ra từ chính nỗi đau bị bỏ rơi của lão. Hình ảnh "siết chặt bàn tay yếu ớt" cho thấy sự bấu víu tuyệt vọng vào chút hơi ấm tình người cuối cùng. Sự so sánh việc gặp con như "khát nhưng không bao giờ được uống" khắc họa một bi kịch tinh thần dai dẳng và ám ảnh.
Câu 4:
Bởi vì tình yêu của lão dành cho con là một tình cảm mù quáng, bản năng và vô điều kiện. Sự nguyền rủa chỉ là bộc phát trong lúc quá đau đớn vì bị bỏ rơi, nhưng ngay sau đó, bản chất của một người cha "thờ phụng" con cái lại trỗi dậy. Lão không thể hận chúng lâu vì chúng là lẽ sống duy nhất của lão; niềm khao khát được nhìn thấy con lần cuối lớn hơn mọi nỗi uất hận.
Câu 5:Tình cảnh lúc cuối đời của lão Goriot.Bi kịch và cô độc lão chết trong sự ghẻ lạnh, thiếu vắng những đứa con mà lão đã hy sinh cả gia tài để nuôi dưỡng.