Nguyễn Văn Diệu Hân
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 Bài làm:
Trong khổ thơ cuối của bài thơ Tương tư, tác giả đã mượn hình ảnh “giầu ” và “cau” để gợi tả tình yêu da diết và sự mong đợi của đôi lứa. Trong văn hóa truyền thống của người Việt, giầu và cau là hình ảnh đặc trưng, xuất hiện nhiều trong các lễ cưới hỏi, là vật chứng cho lời thề nguyện, sự gắn bó bền chặt của đôi lứa trong tình cảm vợ chồng. Với văn phong của Nguyễn Bính, “giầu” và “cau” thể hiện rõ nỗi khát khao về tình yêu- thứ tình yêu đích thực, cao cả và mãnh liệt của chàng trai “anh”: mong tình yêu đơn phương được đáp lại, mong hai tâm hồn tương tư được hoà hợp, thành duyên vợ chồng với nhân vật “em”- người mà chàng trai yêu đơn phương bấy lâu nay. Hình ảnh “giầu” và “cau” còn gợi lên vẻ đẹp mộc mạc, chân thành nhưng không kém phần thắm đẳm hồn quê. Hơn nữa, “giầu” và “cau” còn góp phần làm mềm đi nỗi khắc khoải, thêm vào đó là niềm tin vào hạnh phúc lứa đôi. Qua đó, Nguyễn Bính không chỉ khắc hoạ một mối tình thôn quê mộc mạc mà còn gửi gắm triết lý nhân sinh giản dị mà sâu xa về tình yêu chân thành như giầu với cau, dẫu thời gian có phôi pha vẫn mãi son sắt thiết tha mặn nồng.
Câu 2 Bài làm:
Có một câu nói nổi tiếng rằng: “Chúng ta không thừa hưởng Trái Đất từ tổ tiên, mà chỉ mượn nó từ con cháu.”Quả thật, giữa vũ trụ bao la với vô vàn vì sao, con người chỉ có duy nhất một mái nhà mang tên Trái Đất – nơi cho ta sự sống, hơi thở, ánh sáng và hi vọng. Thế nhưng, ngôi nhà ấy đang bị tổn thương từng ngày bởi chính bàn tay con người. Bởi vậy, lời nhắn gửi của Leonardo DiCaprio: “Hành tinh của chúng ta là nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống, chúng ta cần bảo vệ nó”không chỉ là một phát biểu đơn thuần, mà là lời cảnh tỉnh đầy tính nhân văn dành cho toàn nhân loại.
Trước hết, câu nói trên khẳng định một chân lý hiển nhiên nhưng thường bị con người lãng quên: “Trái Đất là ngôi nhà duy nhất của sự sống.” Trong hàng tỷ thiên thể ngoài kia, chưa có hành tinh nào có được khí quyển, nguồn nước, ánh sáng và sự cân bằng tuyệt vời như Trái Đất. Không có nơi nào khác có thể cho con người sự sống, niềm vui và những điều kỳ diệu như hành tinh xanh này. Thế nhưng, trong khi Trái Đất không ngừng nuôi dưỡng chúng ta, con người lại vô tình – hoặc cố tình – tàn phá nó bằng ô nhiễm, khai thác cạn kiệt tài nguyên và thờ ơ trước những vết thương ngày càng lớn mà thiên nhiên đang gánh chịu.
Mỗi năm, hàng triệu hecta rừng bị đốn hạ; hàng nghìn loài sinh vật biến mất mãi mãi; băng tan, nước biển dâng, thiên tai trở nên cực đoan – đó không còn là viễn cảnh xa xôi, mà là hiện thực chúng ta đang đối mặt. Sự phát triển thiếu bền vững đang khiến con người phải trả giá. Từ những cơn mưa axit, những dòng sông đen đặc rác thải cho tới những trận bão, trận lũ bất thường, tất cả như lời nhắc nhở rằng thiên nhiên đã chịu đựng đủ rồi. “Nếu chúng ta tiếp tục thờ ơ, ngày Trái Đất “hóa đá” sẽ chẳng còn xa.”
Tuy nhiên, thông điệp của Leonardo DiCaprio không mang màu sắc tuyệt vọng mà chứa đựng niềm tin vào khả năng thức tỉnh của con người. Bảo vệ Trái Đất không phải là những việc vĩ đại ngoài tầm tay, mà là từ những hành động giản dị hằng ngày: tắt điện khi không sử dụng, trồng một cây xanh, hạn chế túi ni-lông, phân loại rác thải, đi xe đạp thay vì xe máy... Mỗi hành động nhỏ, nếu xuất phát từ ý thức và lòng yêu thương, sẽ góp phần tạo nên thay đổi lớn lao. Và hơn hết, đó là cách ta thể hiện trách nhiệm với bản thân, với cộng đồng và với thế hệ tương lai – những người sẽ tiếp tục sống trên hành tinh này sau chúng ta.
Trái Đất không cần con người để tồn tại, nhưng con người thì không thể sống thiếu Trái Đất. Nếu hôm nay ta còn thở trong bầu không khí trong lành, còn nhìn thấy bầu trời xanh thẳm và nghe tiếng chim hót mỗi sáng, thì đó là phúc lành mà ta cần gìn giữ. Hãy sống như những người “chủ nhà” tử tế, biết trân trọng từng nhành cây, giọt nước, vì chính trong sự cân bằng ấy, sự sống của chúng ta được duy trì.
Khi màn đêm buông xuống, nhìn Trái Đất lấp lánh giữa vũ trụ, ta chợt hiểu: “mỗi người chỉ có một quê hương duy nhất – đó là hành tinh này.” Bảo vệ nó không chỉ là nghĩa vụ, mà là biểu hiện của tình yêu, của lòng biết ơn với sự sống. Và có lẽ, chỉ khi biết yêu thương Trái Đất, con người mới thực sự biết yêu thương chính mình.
Câu 1 :Thể thơ của văn bản là thể thơ lục bát
Câu 2: Cụm từ “chín nhớ mười mong” diễn tả nỗi nhớ sâu sắc, da diết về nỗi nhớ mong, thương yêu của mình với đối phương. Thể hiện sự khắc khoải,hi vọng, mong chờ một cách tột cùng của người ôm nỗi tương tư.
Câu 3
Biện pháp tu từ được sử dụng trong câu “Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông.”: Nhân hoá
Tác dụng của biện pháp tu từ nhân hoá là:
+ Tăng sức gợi hình, gợi cảm, giúp câu thơ trở nên hấp dẫn, thu hút người đọc hơn
+ Việc biến những sự vật “ thôn Đoài ” , thôn Đông là những sự vật vô tri, không có cảm xúc mà lai chứa nỗi nhớ mong, có tâm trạng đã làm nổi bật lên tình cảm đôi lứa thắm thiết, đồng hành. Đồng thời giúp diễn tả nỗi nhớ , tương tư của con người trở nên gần gũi.
Câu 4:
Em có cảm nhận về hai câu thơ trên là:
Ở câu “Bao giờ bến mới gặp đò ?” là một câu hỏi diễn tả sự chờ đợi- chờ đợi mòn mỏi, thậm chí không biết ngày tương phùng người thương. Đối với câu “Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau?” lại cho thấy nỗi mong thành đôi của hai thân phận khác nhau. Tóm lại, hai câu thơ thể hiện sự chia ly và nỗi mong ngóng, nhớ nhung, khát khao được đoàn tụ, được nên duyên giữa hai số phận khác nhau.
Câu 5: Bài làm:
Theo em, tình yêu là thứ cảm xúc tất yếu và quan trọng đối với con người, là “chất xúc tác” giúp ta sống trọn vẹn hơn trong vòng đời hữu hạn này. Tình yêu không chỉ là cảm xúc cá nhân mà còn là động lực, là niềm tin để đưa con người ra khỏi bóng tối. Tình yêu chính là sự đồng điệu, thấu hiểu và hi vọng mãnh liệt vào tương lai. Nó xoa dịu những tổn thương, những đổ vỡ bên trong tâm hồn, chữa lành những vết sẹo về cả thể chất và tinh thần.Ngoài ra, tình yêu còn là nguồn cảm hứng vô bờ đối với công cuộc sáng tác nghệ thuật, giúp nghệ thuật trở nên đậm chất trữ tình hơn. Và có lẽ, tình yêu đích thực sẽ giúp đời ta không trở nên nhạt nhòa trước xã hội ngày càng vô cảm này.