Nguyễn Ngọc Huyền
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Bài làm:
Đoạn thơ cuối bài Tương tư của Nguyễn Bính khắc họa thành công nỗi niềm chia cách bằng hình ảnh ẩn dụ đầy tính dân gian: “giầu” và “cau”. Hai hình ảnh này vốn là biểu tượng truyền thống, bất hủ của tình yêu, hôn nhân và sự gắn kết son sắt trong văn hóa Việt Nam. Người Việt có câu “miếng trầu là đầu câu chuyện”, dùng trầu cau để ngỏ lời, dựng vợ gả chồng. Sự kết hợp của giầu và cau tạo nên hương vị cay nồng, đượm thắm, không thể thiếu một trong hai. Tuy nhiên, trong khổ thơ này, nhà thơ lại vẽ nên bi kịch của sự phân ly: “Giầu không cau cũng khô giầu, / Cau không giầu cũng rạc cau”. Đây là sự đánh giá sâu sắc và thấm thía về mối quan hệ “tương tư” giữa người ở thôn Đoài và người ở thôn Đông. Giống như hai loại cây cần nương tựa vào nhau để tồn tại và phát triển hương vị, những người yêu nhau cũng cần có nhau. Việc giầu “khô” và cau “rạc” chính là ẩn dụ trực quan nhất cho sự hao mòn, héo hon của tâm hồn vì xa cách, vì nỗi nhớ nhung khắc khoải không được đáp lại. Sức nặng của hình ảnh này không chỉ dừng lại ở nỗi buồn cá nhân, mà còn nâng tầm Tương tư lên thành một triết lý trữ tình về sự cô đơn, rằng trong tình yêu, sự chia lìa vật chất hay tinh thần đều dẫn đến sự tàn phai, héo úa của cả hai phía. Bằng ngôn ngữ mộc mạc, đậm chất ca dao, Nguyễn Bính đã biến hai thứ cây quen thuộc ở làng quê thành bản cáo trạng buồn bã nhất cho tình yêu lỡ làng, khiến người đọc cảm nhận được sự tuyệt vọng của sự đợi chờ đến “cuối đầu cũng héo hon,” bất chấp những nỗ lực hàn gắn hay những con đò ngang trên sông.
Câu 2: Bài làm:
Nhà hoạt động môi trường và diễn viên nổi tiếng Leonardo DiCaprio từng phát biểu một chân lý đơn giản nhưng có sức nặng vĩnh cửu: “Hành tinh của chúng ta là nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống, chúng ta cần bảo vệ nó.” Câu nói này không chỉ là một lời kêu gọi cảm tính, mà là một bản tuyên ngôn dựa trên thực tế sinh học, vật lý và đạo đức. Quan điểm này hoàn toàn chính xác, bởi lẽ sự độc đáo của Trái Đất, mối quan hệ phụ thuộc không thể chối cãi giữa con người và tự nhiên, cùng với trách nhiệm đối với tương lai, đều hợp thành một sứ mệnh chung: bảo vệ ngôi nhà xanh này.
Quả thực, khẳng định về “nơi duy nhất” mà nhân loại có thể dung thân không hề là một sự cường điệu. Giữa thinh không vũ trụ vô tận, Trái Đất nổi bật như một ốc đảo sinh thái độc tôn, nằm gọn trong "Vùng Goldilocks" lý tưởng với những điều kiện vật lý hiếm hoi: nhiệt độ hài hòa, khí quyển che chắn và mạch nguồn nước lỏng duy trì sự sống. Hành tinh này không chỉ là bệ đỡ vật chất, mà còn là một cỗ máy tự điều chỉnh vĩ đại, kiến tạo nên sự cân bằng khí hậu và cung ứng vô tận những nhu yếu phẩm thiết yếu. Mối quan hệ giữa con người và tự nhiên là mối giao hòa cộng sinh không thể chối bỏ; chúng ta không chỉ tồn tại trên bề mặt Trái Đất, mà còn được nuôi dưỡng từ chính sự phong phú của nó. Đa dạng sinh học là tài sản vô giá, kiến tạo chuỗi thức ăn, chu trình dinh dưỡng và các dịch vụ hệ sinh thái (như lọc nước, thụ phấn, điều hòa carbon) mà mọi công nghệ tối tân đều không thể sao chép. Bởi lẽ đó, khi rừng xanh bị tàn phá, đại dương bị hủy hoại hay băng vĩnh cửu tan chảy vì biến đổi khí hậu, chính chúng ta là kẻ phải gánh chịu những tổn thất trực tiếp và không thể vãn hồi.
Hơn thế nữa là sự cần thiết phải "bảo vệ nó" trở thành một mệnh lệnh mang tính thời đại, một lời cảnh báo khẩn thiết trước những hiểm họa đang hiển hiện. Quá trình công nghiệp hóa cấp tốc, thiếu đi sự kiểm soát nhân văn, đã đẩy hệ sinh thái toàn cầu vào tình trạng khủng hoảng trầm trọng. Biến đổi khí hậu không còn là dự báo xa xôi mà đã hóa thành hiện thực tàn khốc: những đợt hạn hán khô khốc, những trận lũ lụt nhấn chìm lịch sử, hay các cơn bão cuồng phong dữ dội đang đe dọa sinh mạng và sinh kế của mọi cộng đồng. Bề mặt hành tinh đang bị đầu độc bởi chất thải nhựa và hóa chất công nghiệp, chúng thâm nhập vào đại dương, nguồn nước và chuỗi thức ăn, hủy hoại sức khỏe con người từ bên trong. Sự suy giảm đa dạng sinh học không chỉ là mất mát về số lượng loài, mà còn là sự bất ổn của toàn bộ mạng lưới sự sống. Quan sát thảm cảnh này, ta nhận ra rằng: hành động thiếu ý thức của chúng ta chẳng khác nào việc tự tay đục thủng chiếc tàu vũ trụ duy nhất đang chở nhân loại. Do đó, bảo vệ Trái Đất chính là hành vi tự vệ tối cao, là bảo đảm cho sự tiếp diễn của nền văn minh nhân loại.
Sau cùng, việc bảo vệ Trái Đất còn mang ý nghĩa của trách nhiệm đạo đức. Chúng ta là thế hệ được thừa hưởng một hành tinh tươi đẹp, giàu có, nhưng cũng là thế hệ phải chứng kiến và gây ra những tổn thất lớn nhất. Bảo vệ môi trường là hành động thể hiện sự quan tâm đến "công bằng giữa các thế hệ"—đảm bảo rằng con cháu chúng ta sẽ không phải sống trong một thế giới bị tàn phá, khan hiếm tài nguyên và tràn ngập hiểm họa. Hành động bảo vệ không chỉ là việc của chính phủ hay các tổ chức lớn, mà là tổng hòa của những thay đổi nhỏ bé, bền vững từ mỗi cá nhân: chuyển sang năng lượng tái tạo, thực hành lối sống tiêu dùng có trách nhiệm (Giảm thiểu - Tái sử dụng - Tái chế), ủng hộ các chính sách xanh, và quan trọng nhất là nâng cao nhận thức.
Ý kiến của Leonardo DiCaprio không chỉ là một lời tuyên bố về môi trường, mà là tiếng chuông cảnh tỉnh về số phận của nhân loại. Giữa mênh mông vũ trụ, hành tinh xanh này vẫn là bản giao hưởng sự sống độc nhất, là di sản vô giá mà chúng ta đang nắm giữ. Khi mọi bằng chứng khoa học và đạo đức đều chỉ ra sự phụ thuộc không thể đảo ngược, việc bảo vệ Trái Đất không còn là lựa chọn mà đã trở thành trách nhiệm tối thượng, một triết lý hành động vĩnh cửu. Sứ mệnh của mỗi cá nhân, mỗi quốc gia, là biến nhận thức thành hành động tập thể, quyết liệt để đảm bảo rằng Trái Đất, ngôi nhà duy nhất của chúng ta, sẽ luôn là nơi tốt nhất cho mọi thế hệ tương lai.
Câu 1:Thể thơ của văn bản trên là:Thể thơ Lục Bát
Câu 2:Cụm từ"Chín nhớ mười mong"được diễn tả nỗi nhớ như thế nào là:
-Cụm từ"Chín nhớ mười mong" diễn tả một nỗi nhớ nhung da diết,và không nguôi,khơi gợi lên sự khắc khoải,bồn chồn vì trông đợi hình bóng của người thương .Tác giả sử dụng từ"Chín nhớ" thể hiện cho tình yêu tràn đầy,khát vọng của tình yêu đôi lứa,"Mười mong"cũng chứa đựng một nỗi niềm chờ đợi,một sự chờ mong khát khao người mình yêu.
Câu 3:Xác định và phân tích tác dụng của biện pháp tu từ trong câu thơ"Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông":
-Biện pháp tu từ là:Biên pháp tu từ Hoán dụ
-Biện pháp tu từ được xác định ở:''Thôn Đoài'' và ''Thôn Đông"
+Thôn Đoài:Nơi ở của chàng trai,ý chỉ chàng trai
+Thôn Đông:Nơi ở của cô gái,ý chỉ cô gái
Tác dụng của biện pháp tu từ là:Làm cho câu thơ thêm gợi hình gợi cảm,giúp cho cách biểu đạt trở nên hàm súc,không phô bày trực tiếp mà dịu dàng bộc lộ.Giúp tác giả thể hiện được tình yêu đôi lứa trong sáng,và nỗi niềm thương nhớ tương tư của chàng trai đối với cô gái qua hình ảnh quê hương bình dị,mộc mạc,gần gũi nhưng thể hiện được sự lãng mạn vừa kín đáo vừa e ấp của tình yêu.
Câu 4:Những dòng thơ Bao giờ bến mới gặp đò? / Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau? đem đến cho em cảm nhận gì là:
-Qua hai dòng thơ trên,em cảm nhận được niềm khát khao cháy bỏng về tình yêu đôi lứa trọn vẹn,hạnh phúc,vượt qua mọi thời gian.Hai dòng thơ cũng thể hiện được tâm trạng suy nghĩ về liệu khi mình yêu thì có được đáp lại hay không,liệu mình dành trọn bao nỗi nhớ thương cho người ấy thì có được gặp nhau không.Ở đây,tác giả sử dụng hai hình ảnh"Bến" và "Đò",hai hình ảnh khi nhắc đến người ta sẽ luôn hình dung dù đò có đi đến đâu cũng sẽ trở về với bến,bến và đò luôn là biểu tượng cho tình yêu đôi lứa,hay là hình ảnh tương ngộ như những mối tình lãng mạn của lãng khách giang hồ cùng tiểu thư khuê các.Hai câu thơ này,hơn hết sẽ bộc lộ được một chút hờn dỗi,đôi phần buồn bực vì khi người ta yêu,ta sẽ luôn mang một tâm trạng tương tư mà bắt tay lên trán tự hỏi chính mình,hỏi ông trời,và lắng nghe nhịp đập con tim để tự hỏi bao giờ mới được nhìn thấy người mình thương yêu.
Câu 5:Từ tâm trạng tương tư tha thiết trong bài thơ,em có suy nghĩ gì về giá trị của tình yêu trong cuộc sống là:
-Từ tâm tạng tương tư tha thiết trong bài thơ,em nghĩ rằng tình yêu là một trong những thứ cảm xúc thiêng liêng được ấp ủ trong trong lòng của mỗi người.Tình yêu có một giá trị thiêng liêng hơn bao loại cảm xúc khác,tình yêu giúp ta soi sáng được tâm hồn,nuôi dưỡng con người bên trong trở nên tốt đẹp hơn.Khi có tình yêu,ta trở nên khát khao cảm giác yêu và được yêu,ta khát khao hạnh phúc.Tình yêu cũng là một sợi dây gắn kết,se duyên hai con người xa lạ đến với nhau bằng tất cả những chân thành.Cho ta cảm giác tương tư,nhớ mong một người nào đó kia chia xa.Mọi khó khăn,thử thách gì ta cũng sẽ vượt qua được nếu như trong ta có tình yêu và nung nấu một tình yêu trong sáng,và mãnh liệt.Và vì lẽ ấy,tình yêu sẽ tia nắng ấm áp chíu sáng nơi tâm hồn ta,và sưởi ấm trái tim dẫu là một hay hai lần,giá trị của tình yêu trong cuộc sống vẫn luôn thiêng liêng và đặc biệt khiến ta trở nên tươi đẹp hơn bao giờ hết.