Nguyễn Hoài Giang
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Khổ thơ cuối của bài Tương tư là bức tranh khép lại nhưng mở ra bao dư âm ngọt ngào của một mối tình quê mộc mạc. Hình ảnh “giàn giầu” và “hàng cau” hiện lên vừa thân thuộc, vừa mang ý nghĩa biểu tượng sâu xa. Từ bao đời, cau và giầu luôn đi đôi trong phong tục cưới hỏi của người Việt, là biểu tượng của tình nghĩa vợ chồng son sắt. Khi Nguyễn Bính viết:
“Nhà em có một giàn giầu,
Nhà anh có một hàng cau liên phòng.”
Ta cảm nhận được ẩn sâu trong những câu thơ ấy là niềm khát khao được sánh duyên, được kết đôi trọn vẹn giữa chàng trai và cô gái. Nhưng xen trong khát vọng ấy lại là một khoảng cách mong manh mà day dứt – khoảng cách của “thôn Đoài” và “thôn Đông”, của hai tâm hồn cùng nhớ nhưng chưa thể đến gần. Câu hỏi “Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?” nghe vừa hóm hỉnh, vừa chan chứa nỗi niềm thương nhớ. Hình ảnh cau giầu không chỉ nói chuyện cây lá, mà là ẩn dụ tinh tế cho tình yêu thôn quê, mộc mạc, chân thật mà sâu nặng. Bằng thứ ngôn ngữ dân dã, Nguyễn Bính đã làm cho tình yêu trở nên dung dị mà thấm thía, như hương cau, vị giầu lan nhẹ trong gió, mộc mạc nhưng đượm tình, như chính tâm hồn người dân quê Việt.
Câu 2:
BÀI LÀM
Nhà văn người Pháp Antoine de Saint-Exupéry từng nói: “Chúng ta không thừa hưởng Trái Đất từ cha ông, mà chỉ vay mượn nó từ con cháu.” Câu nói ấy khiến ta phải suy ngẫm sâu sắc về trách nhiệm của con người đối với hành tinh xanh. Cùng chung tư tưởng ấy, diễn viên Leonardo DiCaprio đã khẳng định: “Hành tinh của chúng ta là nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống, chúng ta cần bảo vệ nó.” Đây là lời nhắc nhở đầy ý nghĩa, thôi thúc mỗi người nhận ra tầm quan trọng của việc gìn giữ Trái Đất – ngôi nhà duy nhất của nhân loại.
Câu nói này chứa đựng ý nghĩa giản dị mà thiết yếu. “Hành tinh của chúng ta” không đơn thuần là đất, nước, không khí, mà là nơi hội tụ của tất cả điều kiện duy trì sự sống: đất đai màu mỡ, biển cả mênh mông, rừng xanh ngút ngàn, bầu trời trong vắt. “Nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống” nhấn mạnh tính độc nhất và không thể thay thế của Trái Đất. “Chúng ta cần bảo vệ nó” chính là lời nhắn nhủ trực tiếp về trách nhiệm không thể chối bỏ: bảo vệ thiên nhiên, bảo vệ sự sống, bảo vệ chính tương lai của chúng ta. Nghĩa bóng của câu nói còn sâu hơn: con người và thiên nhiên không tách rời; khi thiên nhiên bị tổn thương, con người là nạn nhân đầu tiên.
Thế nhưng, không phải ai cũng biết trân trọng hành tinh xanh. Vẫn có những người coi Trái Đất như nguồn tài nguyên vô tận, vô tư xả rác, khai thác rừng trái phép, thải hóa chất ra sông biển. Họ tưởng rằng sự sống sẽ luôn tồn tại vô điều kiện, nhưng thực tế lại phũ phàng: hạn hán kéo dài, bão lũ dữ dội, cháy rừng khủng khiếp… Chẳng hạn, vụ cháy rừng ở Australia năm 2020 đã thiêu rụi hơn 18 triệu hecta rừng và cướp đi sinh mạng hàng tỷ động vật; hay ô nhiễm không khí tại Hà Nội, Bắc Kinh và New Delhi khiến hàng triệu người mắc các bệnh về hô hấp. Những hành vi thiếu trách nhiệm ấy không chỉ phá hoại thiên nhiên mà còn trực tiếp đe dọa sự sống của con người.
Ngược lại, vẫn có không ít người biết trân trọng và gìn giữ hành tinh. Họ tham gia các chiến dịch “Giờ Trái Đất”, “Ngày Chủ nhật xanh”, phong trào “nói không với rác thải nhựa”, trồng cây xanh và sống xanh trong đời sống thường nhật. Ở Việt Nam, nhiều bạn trẻ đã chọn lối sống thân thiện với môi trường: mang bình nước cá nhân, phân loại rác, tiết kiệm điện nước, trồng cây gây rừng. Những hành động nhỏ bé ấy, như hạt mưa rơi xuống đất, tích tụ dần thành biển lớn, góp phần tạo nên môi trường sống lành mạnh, cân bằng sinh thái và lan tỏa tinh thần bảo vệ Trái Đất đến cộng đồng.
Văn học và lịch sử cũng nhiều lần nhắc nhở con người về mối quan hệ giữa thiên nhiên và sự sống. Các nền văn minh từng suy vong, như nền văn minh Maya, một phần do khai thác rừng quá mức và cạn kiệt tài nguyên. Trong văn học hiện đại, Gabriel García Márquez trong “Trăm năm cô đơn” cũng đã khắc họa mối liên hệ chặt chẽ giữa con người và thiên nhiên, đồng thời cảnh báo hậu quả của sự vô trách nhiệm.
Một số người lại lầm tưởng rằng khoa học và công nghệ sẽ giúp con người sinh sống trên sao Hỏa hoặc những hành tinh khác, nên việc bảo vệ Trái Đất không quan trọng. Đây là quan niệm sai lầm. Dù khoa học có tiến bộ, không hành tinh nào hiện nay có thể thay thế Trái Đất – nơi duy nhất chứa đựng không khí, nước và hệ sinh thái phong
Từ thực tế trên, bản thân tôi nhận ra rằng, mỗi người đều có trách nhiệm bảo vệ hành tinh, bắt đầu từ những việc làm nhỏ nhất. Tôi quyết tâm thay đổi thói quen cá nhân: tiết kiệm điện, nước, hạn chế đồ nhựa, phân loại rác và khuyến khích bạn bè, người thân cùng tham gia. Khi mỗi cá nhân ý thức và hành động, từng việc làm nhỏ sẽ cộng hưởng thành thay đổi lớn, góp phần bảo vệ Trái Đất – ngôi nhà duy nhất của nhân loại. Đây là bài học sâu sắc mà tôi rút ra từ lời nhắc nhở của Leonardo DiCaprio: nhận thức thôi chưa đủ, phải biến thành hành động cụ thể để có tác động thực tế.
Trái Đất không chỉ là khối đất, biển cả và bầu trời, mà còn là nơi lưu giữ nhịp thở của muôn loài, là mái nhà duy nhất của con người. Leonardo DiCaprio đã nhắc nhở chúng ta một chân lý giản dị nhưng sâu sắc: bảo vệ hành tinh chính là bảo vệ sự sống và tương lai của chính mình. Mỗi hành động dù nhỏ – tiết kiệm từng giọt nước, trồng một cây, hay chỉ đơn giản là không xả rác bừa bãi – đều góp phần xây dựng một ngôi nhà chung xanh tươi, lành mạnh và bền vững. Khi mỗi cá nhân biết hành động và lan tỏa tinh thần yêu quý Trái Đất, chúng ta sẽ giữ được hành tinh xanh – nơi con người và thiên nhiên hòa quyện, nơi các thế hệ mai sau vẫn được hít thở bầu không khí trong lành và ngắm nhìn vẻ đẹp diệu kỳ của ngôi nhà chung này. Bởi bảo vệ Trái Đất chính là trao cho tương lai một cơ hội sống, và trao cho chính chúng ta cơ hội để sống trọn vẹn, ý nghĩa.
Câu 1: Thể thơ lục bát
Câu 2: Cụm từ "chín nhớ mười mong" là cách nói cường điệu giàu hình ảnh, diễn tả nỗi nhớ trọn vẹn, dâng đầy và không phút giây nguôi ngoai. “Chín” và “mười” là những con số đạt đến độ viên mãn, cho thấy tình cảm của chàng trai đã chín muồi, nỗi nhớ đã lên đến cực điểm. Qua đó, Nguyễn Bính thể hiện một tấm lòng thủy chung, khát khao và tha thiết trong tình yêu – nỗi nhớ không chỉ là cảm xúc nhất thời mà là một niềm thương sâu nặng, đắm say đến khắc khoải.
Câu 3: Câu thơ sử dụng biện pháp nhân hoá, hoán dụ
Tác dụng:
-Tác dụng về nội dung:
Thể hiện nỗi nhớ da diết, chân thành của chàng trai đối với cô gái, đồng thời gợi ra không khí thôn quê bình dị, nơi tình yêu nảy nở và thấm đượm chất dân dã, trữ tình đặc trưng trong thơ Nguyễn Bính.
-Tác dụng về nghệ thuật:
Giúp làm cho hình ảnh, cảm xúc trở nên sinh động, gợi hình, gợi cảm, đồng thời nhấn mạnh, làm nổi bật tình cảm của chàng trai dành cho cô gái
Câu 4: Hai dòng thơ:
Bao giờ bến mới gặp đò?
Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau
đem đến cho em cảm nhận:
Gợi cảm giác xa cách, khát khao gặp gỡ của đôi lứa yêu nhau nhưng chưa thể đến gần.
Hình ảnh “bến – đò”, “hoa – bướm” vừa ẩn dụ, vừa mang sắc thái dân gian, thể hiện ước mong về sự hoà hợp, gắn bó trong tình yêu và nỗi buồn man mác của kẻ chờ đợi.
Câu 5:
Từ nỗi tương tư tha thiết trong bài thơ, em cảm nhận được rằng tình yêu là sợi dây vô hình nhưng bền chặt gắn kết hai trái tim. Khi yêu, người ta biết nhớ, biết mong, biết lo cho nhau dù chỉ cách một lối đình hay một dòng sông nhỏ. Tình yêu khiến con người trở nên dịu dàng hơn, biết chờ đợi và trân trọng những phút giây được gần bên nhau. Dẫu có lúc xa cách, nhưng chính nhớ thương ấy lại làm tình yêu thêm sâu nặng, chân thành và đẹp đẽ hơn trong cuộc đời.