Vàng A Mùa
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Truyện ngắn "Bởi yêu thương" của Nguyễn Ngọc Tư là một bản nhạc nhẹ nhàng nhưng đầy ám ảnh về tình người nơi đất mũi Cà Mau. Nét đặc sắc nhất về nội dung chính là sự tôn vinh vẻ đẹp của lòng nhân hậu và sự hy sinh thầm lặng. Qua ngòi bút đậm chất Nam Bộ, tác giả đã khắc họa những con người bình dị, dù cuộc sống còn nhiều nhọc nhằn, thiếu thốn nhưng tâm hồn họ luôn lấp lánh ánh sáng của sự sẻ chia. Tình yêu thương trong tác phẩm không phải là điều gì đao to búa lớn mà hiện hữu qua những cử chỉ quan tâm nhỏ bé, sự thấu cảm giữa những số phận trôi dạt. Chính cái "tình" ấy đã trở thành sợi dây gắn kết, giúp họ vượt qua nghịch cảnh và sưởi ấm những mảnh đời cô độc. Truyện nhắc nhở chúng ta rằng: trong thế giới này, chỉ có tình yêu thương chân thành mới có thể hàn gắn mọi vết thương và làm cho cuộc sống trở nên đáng sống .
Câu 2
Trong nhịp sống hối hả của kỷ nguyên số, khi con người mải mê chạy theo những giá trị vật chất và sự hào nhoáng của công nghệ, có một giá trị tinh thần vẫn luôn là "ngọn lửa" sưởi ấm tâm hồn nhân loại: đó chính là tình yêu thương. Tình yêu thương không chỉ là một khái niệm trừu tượng mà là sức mạnh hiện hữu, định nghĩa nên tính nhân bản của mỗi cá nhân trong xã hội hiện đại. Tình yêu thương là sự rung động của con tim trước những hoàn cảnh khó khăn, là sự thấu hiểu, sẻ chia và sẵn sàng giúp đỡ mà không mưu cầu tư lợi. Trong thế giới ngày nay, tình yêu thương biểu hiện vô cùng đa dạng. Nó không chỉ gói gọn trong mối quan hệ gia đình, bạn bè mà còn lan tỏa rộng lớn ra cộng đồng. Đó là những "ATM gạo", "siêu thị 0 đồng" ấm lòng người trong đại dịch; là những đợt quyên góp thần tốc hướng về miền Trung mỗi mùa bão lũ; hay đơn giản là một bình luận tử tế, khích lệ trên mạng xã hội thay vì những lời công kích cay nghiệt. Vai trò của tình yêu thương trong cuộc sống hiện đại là vô cùng to lớn. Nó giống như một "chất dung môi" làm mềm đi những góc cạnh xù xì của cuộc đời, giúp xoa dịu nỗi đau và mang lại niềm hy vọng cho những mảnh đời bất hạnh. Khi chúng ta trao đi yêu thương, chúng ta không chỉ giúp người khác mà còn đang nuôi dưỡng tâm hồn chính mình, giúp bản thân tránh xa sự vô cảm – căn bệnh đáng sợ của xã hội đương đại. Một xã hội giàu tình thương sẽ là một xã hội bền vững, nơi con người kết nối với nhau bằng sợi dây nhân ái chứ không phải bằng những toan tính thiệt hơn. Tuy nhiên, thật đáng buồn khi vẫn còn đó những người sống ích kỷ, "đèn nhà ai nhà nấy rạng", hoặc những kẻ lợi dụng danh nghĩa từ thiện để trục lợi cá nhân. Đó là những mảng tối cần bị lên án và loại bỏ. Chúng ta cần hiểu rằng, yêu thương đích thực phải xuất phát từ sự chân thành, từ cái tâm trong sáng nhất. Tóm lại, tình yêu thương chính là chìa khóa mở ra cánh cửa hạnh phúc. Mỗi chúng ta, đặc biệt là thế hệ trẻ, hãy học cách lắng nghe, thấu hiểu và mở lòng mình ra với thế giới. Đừng để công nghệ làm nguội lạnh trái tim, hãy dùng nó như một công cụ để lan tỏa hơi ấm tình thân, bởi đúng như nhà văn Nam Cao từng viết: "Cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương rồi. Nhưng cẩu thả trong sự văn chương thì thật là đê tiện", và sống thiếu yêu thương chính là một sự "cẩu thả" với chính cuộc đời mình. Hãy sống để yêu thương và được yêu thương.
Câu 1:
Thể loại truyện ngắn
Câu 2:
Người kể chuyện trong văn bản là người kể chuyện toàn tri.
Câu 3:
- Bổ sung thông tin làm rõ hơn cho ý "người mẹ nghèo hắt hủi" hay "người mẹ giàu tàn nhẫn" bằng cách so sánh với các tình tiết quen thuộc trong cải lương. - Tạo sắc thái biểu cảm thể hiện cái nhìn thực tế, có chút liên tưởng gần gũi với đời sống văn hóa của nhân vật, giúp người đọc dễ hình dung hơn về hoàn cảnh và tâm trạng của nhân vật San.
Câu 4:
- Tác dụng:
+, Khắc họa sâu sắc tâm trạng: Điểm nhìn này giúp người đọc thấu hiểu nỗi buồn man mác, sự chán chường và cả những khao khát thầm kín của San ("ngủ là khỏi thấy lòng buồn", "mơ thấy mình trở thành đào hát"). Làm nổi bật tính cách: Qua những suy nghĩ về việc không thích "tụm lại đánh bài", "bàn số đề" hay "sắm áo dây", ta thấy được San là một cô gái có tâm hồn thuần khiết, khác biệt và có phần lạc lõng giữa môi trường xô bồ xung quanh. +, Tăng tính chân thực và đồng cảm: Việc trần thuật từ suy nghĩ của nhân vật giúp câu chuyện trở nên gần gũi, khiến người đọc dễ dàng đồng cảm với thân phận "bèo bọt" và nỗi lòng của người con hiếu thảo nhưng đầy trăn trở.
Câu 5:
- Văn bản mang lại cho người đọc nhiều cung bậc cảm xúc và suy ngẫm sâu sắc:
- Sự thương cảm cho thân phận con người: Đoạn văn gợi lên nỗi xót xa cho những kiếp người nhỏ bé, trôi dạt (phận "bèo bọt"). Nhân vật San hiện lên với vẻ cam chịu nhưng vẫn giữ được sự tự trọng và những ước mơ giản dị.
Vẻ đẹp của tâm hồn trong nghịch cảnh: Dù sống trong môi trường phức tạp (quán vắng, những thói hư tật xấu xung quanh), San vẫn chọn cách "ngủ" để giữ mình sạch trong, để được sống với ước mơ làm "đào hát". Điều này cho thấy sức mạnh của những giá trị tinh thần tốt đẹp. - Tình mẫu tử: Câu hỏi tu từ "má hi sinh cho cái phận bèo bọt này chi không biết" chứa đựng cả lòng biết ơn lẫn nỗi đau xót. Nó nhắc nhở chúng ta về sự hy sinh vô điều kiện của cha mẹ và nỗi trăn trở của những đứa con khi chưa thể đáp đền.
Câu 1:Xác định phương thức biểu đạt chính
Nghị luận
Câu 2:Chủ thể bài viết là ai?
Vua Quang Trung
Câu 3: Mục đích chính và đường lối tiến cử Mục đích chính: Kêu gọi các bậc hiền tài, những người có tài đức đang ẩn dật hoặc chưa ra giúp triều đại mới, hãy ra cộng tác với nhà Tây Sơn để xây dựng và bảo vệ đất nước. Đường lối tiến cử được đề cập: Các quan viên, tầng lớp sĩ phu tự mình dâng sớ tự cử hoặc đề cử người khác. Cho phép các quan văn, quan võ được tiến cử những người có tài năng thực thụ. Những người có tài năng nhưng còn e ngại, có thể tự mình đến các cơ quan chính quyền để trình bày năng lực. Câu 4: Dẫn chứng và cách nêu dẫn chứng về việc chọn người hiền tài Dẫn chứng từ văn bản: Người viết thường dùng hình ảnh so sánh: "Người hiền ắt làm sứ giả cho thiên tử", và khẳng định rằng một triều đại mới muốn hưng thịnh thì không thể thiếu người tài, giống như bầu trời không thể thiếu các vì sao sáng. Nhận xét cách nêu dẫn chứng: Cách nêu dẫn chứng rất khách quan, giàu sức thuyết phục và đầy chân thành. Tác giả không dùng quyền uy để áp đặt mà dùng lí lẽ để giải thích sự cần thiết của nhân tài đối với vận mệnh quốc gia, tạo sự đồng cảm và tin tưởng cho người nghe. Câu 5: Nhận xét về phẩm chất của chủ thể bài viết (vua Quang Trung) Qua văn bản, có thể thấy vua Quang Trung là một vị minh quân có: Tầm nhìn xa trông rộng: Ý thức rõ vai trò quyết định của nhân tài đối với sự phát triển của đất nước. Thái độ cầu thị và khiêm nhường: Sẵn sàng lắng nghe, kêu gọi và tạo điều kiện cho người tài đóng góp, không phân biệt đối xử với những người từng làm việc cho triều đại cũ. Lòng yêu nước thương dân sâu sắc: Mọi chính sách đều hướng tới mục tiêu cuối cùng là mang lại sự ổn định và phồn vinh cho quốc gia sau thời kỳ loạn lạc.
Câu 1:
Tác giả bắt đầu bằng việc xác lập một chân lý khách quan: "người hiền ắt làm sứ giả cho thiên tử", ví người hiền như sao sáng chầu về Bắc Thần. Cách đặt vấn đề này vừa tôn vinh người tài, vừa khẳng định trách nhiệm của họ đối với đất nước.
Ngô Thì Nhậm không dùng uy quyền để ra lệnh mà dùng sự chân thành để chiêu dụ. Ông thấu hiểu tâm lý e dè của các sĩ phu triều cũ, đưa ra các câu hỏi tu từ đầy trăn trở: "Hay trẫm ít đức không đáng để phò tá chăng.
Việc sử dụng các điển tích, điển cố kết hợp với hệ thống lập luận lô-gic đã hóa giải mọi rào cản về tư tưởng, khiến người nghe cảm thấy việc ra giúp nước không chỉ là nghĩa vụ mà còn là lẽ sống cao đẹp.
Câu 2:
Thân nhân Trung đã từng khẳng định: "Hiền tài là nguyên khí của quốc gia". Một đất nước muốn hùng cường, thịnh vượng không thể thiếu những người có trí tuệ và tài năng. Thế nhưng, trong bối cảnh toàn cầu hóa hiện nay, Việt Nam đang phải đối mặt với một thách thức lớn: hiện tượng "chảy máu chất xám". Đây là vấn đề nhức nhối, đòi hỏi chúng ta phải có cái nhìn nghiêm túc và thấu đáo. "Chảy máu chất xám" là thuật ngữ dùng để chỉ sự di cư của nguồn nhân lực có trình độ học vấn cao, có chuyên môn giỏi từ quốc gia này sang quốc gia khác. Tại Việt Nam, hiện tượng này biểu hiện rõ nét nhất qua việc hàng loạt du học sinh, các nhà khoa học hay các chuyên gia kinh tế sau khi học tập tại các quốc gia phát triển đã chọn ở lại định cư và làm việc thay vì trở về cống hiến cho quê hương. Điển hình là câu chuyện về các quán quân chương trình "Đường lên đỉnh Olympia", phần lớn trong số họ đều chọn lập nghiệp tại Australia sau khi kết thúc kỳ du học. Nguyên nhân dẫn đến thực trạng này không hoàn toàn nằm ở sự "thiếu lòng yêu nước". Chúng ta cần nhìn nhận khách quan rằng, các nước phát triển sở hữu một môi trường làm việc lý tưởng với trang thiết bị hiện đại, hệ thống quản lý chuyên nghiệp và đặc biệt là chế độ đãi ngộ xứng đáng. Trong khi đó, tại nước ta, cơ chế sử dụng nhân tài đôi khi còn nặng tính hình thức, rườm rà về thủ tục hành chính, và mức lương chưa đủ để đảm bảo cuộc sống ổn định cho những người làm khoa học chân chính. Nhiều người trẻ mang khát vọng cống hiến nhưng lại rơi vào tình cảnh "có tài mà không có đất dụng võ" do thiếu hụt hạ tầng công nghệ hoặc bị kìm kẹp bởi các quy tắc cũ kỹ. Hệ lụy của việc "chảy máu chất xám" là vô cùng lớn. Đất nước không chỉ mất đi nguồn lực tri thức quý báu để bứt phá về kinh tế - kỹ thuật mà còn chịu tổn thất về ngân sách khi đã đầu tư đào tạo nền tảng ban đầu nhưng thành quả lại thuộc về quốc gia khác. Khoảng cách phát triển giữa Việt Nam và thế giới vì thế có nguy cơ ngày càng bị nới rộng. Để khắc phục tình trạng này, giải pháp căn cơ nhất không phải là dùng mệnh lệnh hành chính để giữ chân, mà phải tạo ra một "môi trường đáng sống và đáng làm việc". Nhà nước cần có những chính sách đột phá trong việc trọng dụng nhân tài, cải thiện chế độ lương thưởng và tạo không gian tự do sáng tạo cho trí thức. Bên cạnh đó, mỗi cá nhân cũng cần nuôi dưỡng tinh thần tự tôn dân tộc, nhìn thấy những cơ hội phát triển ngay trên mảnh đất quê hương mình. Tóm lại, nhân tài là tài sản quốc gia. Việc ngăn chặn "chảy máu chất xám" và thu hút "chất xám" trở về là một cuộc chiến dài hơi. Chỉ khi chúng ta thực sự trân trọng giá trị của tri thức, tạo điều kiện cho cái mới nảy nở, khi đó Việt Nam mới có thể giữ chân được những "nguyên khí" quý giá để xây dựng đất nước giàu mạnh.