Tẩn Ma Thái
Giới thiệu về bản thân
Jshssbs
Mùa rơm rạ quê mình” của Ngọc Bích là khúc nhạc đồng quê dịu dàng, gợi lại mùi rơm, mùi khói, mùi của những ngày tuổi thơ trong trẻo. Giữa cuộc sống đô thị hiện đại, những ký ức về quê hương và tuổi thơ vẫn luôn là nguồn mạch trong lành tưới tắm tâm hồn con người.
Ký ức tuổi thơ là những hình ảnh, âm thanh, mùi hương và cảm xúc gắn liền với quãng đời hồn nhiên nhất của mỗi người — thời gian mà ta sống thật nhất, yêu thương chân thành nhất. Đó có thể là buổi trưa trốn ngủ, là tiếng sáo diều, là mùi rơm rạ đồng quê… Những ký ức ấy, tưởng như vụn vặt, lại là sợi dây nối ta với cội nguồn. Chúng giúp con người không quên đi nơi mình sinh ra, không đánh mất bản chất hiền hòa, chất phác dù đang sống trong một thế giới đầy toan tính. Như nhân vật trong truyện, dù đã đi xa, sống giữa “phố thị xa hoa” vẫn “đêm đêm nhớ nhà, nhớ mùi rơm rạ mà bật khóc”. Chính ký ức đã giữ lại cho họ phần hồn quê trong trẻo, nhắc họ rằng mình đến từ đâu và vì sao phải sống tử tế. Trong nhịp sống hiện đại, ký ức tuổi thơ lại càng quý giá. Khi đối mặt với áp lực, bon chen, người ta thường tìm về quá khứ để được an ủi và cân bằng. Những kỷ niệm tuổi thơ giúp ta hồi sinh cảm xúc, khơi dậy niềm tin và lòng biết ơn đối với cha mẹ, quê hương, cuộc đời. Không phải ngẫu nhiên mà những nhà văn, nhà thơ vẫn luôn trở lại với miền ký ức trong sáng ấy — bởi đó là nơi chốn của yêu thương, của “mùa yêu thương, ước vọng và hy vọng” như cách Ngọc Bích từng viết. Tuy vậy, không ít người trẻ hôm nay đang dần quên đi tuổi thơ, quê hương, mải mê chạy theo vật chất và thành công mà đánh mất tâm hồn. Khi ấy, họ trở nên khô cứng, cô đơn và mất phương hướng. Bởi một người không còn nhớ quá khứ thì chẳng thể nào tìm thấy chính mình. Ký ức tuổi thơ là dòng suối mát trong tâm hồn, là nơi lưu giữ bản ngã trong sáng nhất của mỗi con người.