Trần Bảo Châu

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Bảo Châu
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Những năm tháng tuổi thơ được học dưới mái trường Tiểu học, em có rất nhiều bạn tốt. Bạn nào cũng dễ thương và đáng mến nhưng em thích rất là bạn Thảo. Thảo năm nay tròn mười tuổi, bằng tuổi em. Dáng người bạn nhỏ nhắn, đi đứng nhanh nhẹn. Bạn có khuôn mặt tròn trĩnh trông rất dễ thương. Đôi mắt bồ câu đen láy sáng long lanh. Đôi mắt ấy biết buồn, cười, biết thông cảm với bạn bè xung quanh. Đôi môi đỏ như son luôn nở nụ cười tươi như hoa. Mái tóc của Thảo đen nhánh và dài xuống bờ vai tròn trịa trông thật đáng yêu.Hằng ngày, Thảo đến trường với bộ đồng phục quen thuộc váy xanh, áo trắng. Chiếc khăn quàng đỏ trên vai như cánh bướm. Thảo nói năng rất nhỏ nhẹ, tính tình hiền lành, chan hòa với mọi người, luôn giúp đỡ những bạn học yếu. Có điều gì bạn bè không hiểu, Thảo đều tận tình giúp đỡ. Trong giờ học Thảo thường phát biểu ý kiến xây dựng bài. Bài làm của Thảo luôn đạt điểm cao.Ở trường, Thảo là một học sinh giỏi, về nhà, Thảo là một người con ngoan. Thảo giúp mẹ nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, hướng dẫn cho em học. Có lần Thảo tâm sự: “Cha mẹ phải làm việc vất vả để cho mình ăn học, mình phải học giỏi và ngoan ngoãn để cha mẹ vui lòng”. Thảo đã để lại trong lòng bạn bè nhiều ấn tượng tốt đẹp. Bạn là tấm gương tốt cho các bạn noi theo. Tôi sẽ cố gắng học tập tốt để xứng đáng là bạn thân của Thảo. Sống trên đời ai cũng cần phải có một người bạn thân.

Câu 7

Cô gái đại diện cho sự thông minh, khéo léo, nhanh trí và dũng cảm biết suy nghĩ, xử lí tình huống để cứu hoàng tử

Câu 8

Đây là câu đơn. Vì: Câu chỉ có một cụm chủ ngữ – vị ngữ: - Chủ ngữ: nhà vua - Vị ngữ: vừa cho người đến đặt tôi làm một tấm thảm lớn

Câu 9

- Hai câu được nối với nhau bằng dấu chấm. Vì: Đây là hai câu độc lập, mỗi câu diễn đạt một ý riêng, nên được ngăn cách bằng dấu chấm.

Dưới đây là bài văn tả phong cản Quê hương em nằm bên dòng sông nhỏ hiền hòa, quanh năm nước trong vắt soi bóng hàng tre xanh mát. Mỗi buổi sáng, khi mặt trời vừa nhô lên khỏi rặng núi xa xa, những tia nắng đầu tiên chiếu xuống làm mặt sông lấp lánh như dát bạc. Tiếng chim hót líu lo vang lên khắp vườn, gọi một ngày mới bắt đầu. Trên con đường làng, từng tốp người đi chợ sớm, tiếng nói cười rộn rã. Những cánh đồng lúa trải dài bát ngát, mùi hương lúa non thoang thoảng trong gió khiến ai đi qua cũng thấy dễ chịu. Xa xa, những chú trâu đang ung dung gặm cỏ, thỉnh thoảng lại phe phẩy chiếc đuôi đuổi ruồi. Buổi trưa, mặt trời lên cao, cả làng chìm trong nắng vàng rực rỡ. Cây cối rì rào như đang hát ru đồng quê. Đến chiều, khi hoàng hôn buông xuống, bầu trời nhuộm đỏ rực, khói bếp tỏa bay lẫn trong làn gió nhẹ, gợi cảm giác yên bình và ấm áp. Em yêu quê hương em biết bao! Dù mai này có đi xa, em vẫn sẽ nhớ mãi hình ảnh dòng sông, cánh đồng và những buổi chiều êm ả nơi đây , nơi đã nuôi dưỡng tuổi thơ em.

Câu 7:

Từ "chao liệng” có nghĩa là bay lượn, nghiêng qua nghiêng lại nhẹ nhàng trên không trung. → Trong câu, “chao liệng” gợi tả dáng bay uyển chuyển, mạnh mẽ và sinh động của những cánh diều trên bầu trời.

Câu 8:

Đại từ “mình” được dùng để chỉ bản thân người nói – tức là cô bé trong truyện. → Tác dụng: giúp bộc lộ sự tự nhận lỗi, sự ân hận và thay đổi trong suy nghĩ, hành động của nhân vật sau khi hiểu ra lỗi của mình.

Câu 9

Khi về đến nhà, tôi cứ nghĩ mãi về ánh mắt buồn của cậu bé và lời nói dịu dàng của cô bạn. Tôi quyết định làm một chiếc diều nhỏ và tìm đến bãi đất dốc. Thấy tôi mang diều tới, cậu bé ngạc nhiên, rồi mỉm cười khi tôi nói khẽ: Cho chị xin lỗi nhé! Chị tặng em chiếc diều này. Từ hôm ấy, mỗi buổi chiều, chúng tôi lại cùng nhau thả diều trên bầu trời xanh, và tôi hiểu rằng biết nhận lỗi và yêu thương mới là niềm vui thật sự của mùa hè.