Nguyễn Thị Diệu Tú
Giới thiệu về bản thân
câu 1: Bài làm
Trong văn bản ''Hai vợ chồng người thầy bói'',tác giả dân gian đã mượn hình ảnh hai nhân vật có khiếm khuyết về giác quan để phê phán thói tư duy phiến diện.Người vợ điếc chỉ thấy cờ bay liền cho là đám vui, người chồng mù chỉ nghe tiếng trống lại quyết đoán là hội hè.Bi kịch của họ không chỉ nằm ở đôi mắt hay cái tai, mà ở sự bảo thủ, chủ quan khi lấy một phần sự thật để áp đặt cho toàn thể khách quan.Cả hai đều nắm giữ một mảnh vụn của thực tế nhưng lại lầm tưởng đó là chân lý tuyệt đối,dẫn đến cuộc tranh cãi vô nghĩa.Qua hai nhân vật, câu chuyện gửi gắm một bài họ sâu sắc về nhận thức:Để hiểu đúng bản chất sự việc,con người cần có cái nhìn đa chiều,toàn diện,biết lắng nghe và quan sát từ nhiều góc độ khác nhau thay vì khăng khăng bảo vệ cái tôi nông cạn và mù quáng của chính mình.
câu 2: Bài làm
Trong kỷ nguyên số,mạng xã hội(Facebook,tiktok,Instagram,...) đã trở thành một phần không thể thiếu,hứa hẹn kết nối hàng tỷ người trên thế giới.Tuy nhiên một nghịch lý đang tồn tại:chúng ta càng có nhiều ''bạn bè''ảo,chúng lại càng thấy cô đơn.Tôi hoàn toàn tán thành với quan điểm cho rằng mạng xã hội dang khiến con người trở nên cô độc hơn trong thế giới của mình.
Trước hết,mạng xã hội tạo ra những''kết nối ảo''nhưng lại làm rạn nứt những''mối quan hệ thực''.Thay vì trò truyện trực tiếp,chúng ta dành hàng giờ để lướt bảng tin,thả tim và bình luận những câu xã giao.Sự tương tác qua màn hình thiếu đi ánh mắt,nụ cười và hơi ấm của sự thấu hiểu thực sự.Khi đối diện với khó khăn,hàng ngàn lượt''like'' cũng không thể thay thế được một cái nắm tay hay một bờ vai chia sẻ.Chính sự phụ thuộc vào thế giới ảo đã khiến con người dần quên đi cách giao tiếp trực tiếp,dẫn đến cảm giác lạc lõng khi rời xa chiếc điện thoại.
Thứ hai, mạng xã hội là nơi trưng bày những hình ảnh hoàn hảo,lung linh của người khác.Khi liên tục chứng kiến cuộc sống''sang chảnh'',hạnh phúc của bạn bè trên mạng con người dễ rơi vào tâm lý tự ti và mặc cảm.Sự so sánh ngầm này khiến chúng ta cảm thấy mình thất bại,bị bỏ lại phía sau(hội chứng FOMO).Thay vì tận hưởng cuộc sống hiện tại,chúng ta lại mải mê xây dựng một vỏ bọc hoàn hảo trên trang cá nhân để tìm kiếm sự công nhận,để rồi khi tắt màn hình,nỗi trống trải và sự cô đơn lại càng trở nên nặng nề hơn.
Cuối cùng, mạng xã hội lấy đi quỹ thời gian dành cho chính mình và gia đình.Những bữa cơm gia đình không còn tiếng cười vì ai nấy đều bận kiểm tra thông báo.Những buổi gặp gỡ bạn bè trở thành những cuộc ''họp mặt online''khi mỗi người theo đuổi một thế giới riêng trên màn hình.Sự kết nối hời hợt này không thể làm đầy tâm hồn,mà trái lại, nó tạo ra một khoảng khắc vô hình nhưng vô cùng rộng lớn giữa người với người.
Tóm lại,mạng xã hội chỉ là công cụ,nó khiến ta cô đơn hay hạnh phúc phụ thuộc vào cách ta sử dụng.Đừng để những giá trị ảo thay thế những tình cảm thực.Hãy học cách buông điện thoại xuống,nhìn vào mắt những người xung quanh và sống trọn vẹn từng khoảng khắc,bởi sự kết nối chân thành mới là liều thuốc duy nhất chữa lành nỗi cô đơn.
câu 1:
thời gian trong truyện không xác định cụ thể, mang tính chung chung(chỉ nói ''một hôm''), đây là đặc điểm thường gặp của truyện ngụ ngôn.
câu 2:
Điểm chung của hai nhân vật chính là:
Điều là người khiếm khuyết về giác quan (chồng đui ,vợ điếc) và đều nhận thức phiến diện, chủ quan, không chịu lắng nghe nhau.
câu 3:
Sự kiện chính trong truyện là:
Hai vợ chồng thầy bói gặp một đám ma rồi tranh cãi gay gắt vì mỗi người chỉ nhận biết được một phần(vợ thấy cờ, chồng nghe trống) và cho rằng mình đúng.
câu 4:
Đề tài của truyện: Phê phán cách nhìn nhận sự việc phiến diện,chủ quan của con người.
Căn cứ: truyện xoay quanh việc hai vợ chồng, do hạn chế của bản thân chỉ nhận thức một phần sự việc nhưng lại khẳng định đó là toàn bộ sự thật, từ đó dẫn đến tranh cãi vô lý
câu 5:
Em đồng ý với ý kiến trên .Trong cuộc sống, mỗi người có một góc nhìn và hiểu biết khác nhau nên nếu không biết lắng nghe, ta dễ hiểu sai sự việc.Việc tôn trọng ý kiến của người khác giúp ta có cái nhìn toàn diện và chính xác hơn.Chẳng hạn,khi làm việc nhóm,nếu chỉ khăng khăng bảo vệ ý kiến cá nhân mà không tiếp thu góp ý, công việc sẽ khó đạt kết quả tốt.Ngược lại, khi biết lắng nghe và trao đổi,mọi người sẽ tìm ra cách giải pháp hợp lý hơn. Vì vậy, lắng nghe và tôn trọng người khác là rất cần thiết