Nguyễn Lan Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Lan Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)


Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, nếu tri thức là kim chỉ nam thì kĩ năng sống chính là đôi chân vững chãi để chúng ta bước đi. Thế nhưng, hiện nay vẫn tồn tại quan điểm cho rằng: "Với học sinh, kĩ năng sống không quan trọng như tri thức". Theo tôi, đây là một cái nhìn phiến diện, lệch lạc và có thể dẫn đến những hệ lụy tiêu cực cho thế hệ trẻ. Trước hết, chúng ta cần hiểu đúng về hai khái niệm này. Tri thức là hệ thống những hiểu biết về thế giới tự nhiên, xã hội mà chúng ta tiếp thu qua sách vở, trường lớp. Trong khi đó, kĩ năng sống là khả năng thích nghi, xử lý tình huống và giao tiếp để giải quyết các vấn đề trong thực tế. Nhiều người lầm tưởng rằng chỉ cần học giỏi, có tấm bằng đẹp là đủ để thành công. Nhưng thực tế đã chứng minh điều ngược lại. Kĩ năng sống đóng vai trò là "chất xúc tác" giúp tri thức được vận dụng hiệu quả. Một học sinh có thể giải được những bài toán tích phân phức tạp nhưng lại lúng túng không biết sơ cứu khi bạn bị thương, hay không biết cách kiềm chế cơn giận dữ trong một cuộc tranh luận, thì những điểm số cao kia bỗng trở nên vô nghĩa. Tri thức cho chúng ta công cụ, nhưng kĩ năng mới dạy chúng ta cách dùng công cụ đó để tạo ra giá trị. Hơn nữa, trong thời đại 4.0, kiến thức có thể dễ dàng tìm kiếm qua Internet, nhưng kĩ năng sống như: tư duy phản biện, làm việc nhóm, quản lý cảm xúc và khả năng tự học lại là những thứ máy móc không thể thay thế. Nếu chỉ mải mê nhồi nhét lý thuyết mà bỏ quên kĩ năng, học sinh dễ trở thành những "cỗ máy biết đi", thiếu sự sáng tạo và bản lĩnh để đối mặt với những biến động của cuộc đời. Sự thiếu hụt kĩ năng giao tiếp và thấu cảm còn khiến các em trở nên cô độc, dễ rơi vào trầm cảm hoặc các tệ nạn xã hội do không biết cách bảo vệ chính mình. Tuy nhiên, phản đối quan điểm trên không có nghĩa là chúng ta hạ thấp vai trò của tri thức. Kĩ năng sống mà thiếu tri thức sẽ trở nên nông cạn, thiếu nền tảng. Điều quan trọng là sự cân bằng. Một học sinh toàn diện phải là người vừa có nền tảng học vấn vững chắc, vừa có những kĩ năng mềm linh hoạt để làm chủ cuộc đời. Tóm lại, quan niệm coi trọng tri thức hơn kĩ năng sống là một tư duy cũ kỹ, không còn phù hợp với yêu cầu của xã hội hiện đại. Để không trở thành "mọt sách" giữa đời thực, mỗi học sinh cần chủ động rèn luyện kĩ năng ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Nhà trường và gia đình cũng cần thay đổi tư duy, tạo điều kiện để các em được trải nghiệm thay vì chỉ áp đặt những con số điểm.

Câu 1

Văn bản tập trung bàn về vai trò, ý nghĩa của lòng kiên trì và cách rèn luyện phẩm chất này để đạt được thành công. Câu 2

Câu văn nêu luận điểm ở đoạn (2): "Kiên trì là cầu nối để thực hiện lí tưởng, là bến phà và là nấc thang dẫn đến thành công."

Câu 3

. • a. Phép liên kết: Phép nối (Sử dụng từ nối "Tuy nhiên").

• b. Phép liên kết: Phép thế (Cụm từ "mục tiêu của mình" ở câu sau thay thế/liên kết ý với việc thực hiện các yêu cầu của lòng kiên trì ở câu trước). Hoặc có thể xác định phép lặp từ "nỗ lực" (ngầm định trong ngữ cảnh hành động).

Câu 4.

Tác dụng: Cách mở đầu trực tiếp giúp xác định rõ vấn đề nghị luận, tạo sự tập trung cho người đọc và khẳng định ngay tầm quan trọng của lòng kiên trì trong đời sống. Câu 5.

Nhận xét về bằng chứng (Thomas Edison): Đây là dẫn chứng tiêu biểu, xác thực và giàu sức thuyết phục. Nó minh chứng cụ thể cho việc thất bại không phải là dấu chấm hết mà là bước đệm nếu con người có đủ ý chí kiên trì.

Câu 6.

Trong học tập, tôi đã từng đối mặt với nỗi sợ hãi môn Tiếng Anh khi liên tục nhận điểm kém ở các bài kiểm tra đầu năm. Đã có lúc tôi muốn buông xuôi vì thấy từ vựng và ngữ pháp quá rắc rối, nhưng lời khẳng định của tác giả về lòng kiên trì đã thôi thúc tôi thay đổi. Tôi bắt đầu đặt mục tiêu học 5 từ mới mỗi ngày và luyện nghe 15 phút trước khi đi ngủ. Dù thời gian đầu rất nản lòng, tôi vẫn tự động viên bản thân ghi nhận từng tiến bộ nhỏ nhất. Sau một học kỳ bền bỉ, tôi không chỉ vượt qua nỗi sợ mà còn đạt điểm giỏi trong kỳ thi cuối kỳ. Trải nghiệm này giúp tôi hiểu sâu sắc rằng: nếu giữ vững lòng kiên trì, mọi trở ngại đều có thể bị đẩy lùi để nhường chỗ cho thành công.

Mạng xã hội (MXH) ra đời với mục đích kết nối, nhưng nghịch lý thay, nó lại đang biến con người thành những "hòn đảo cô đơn" giữa đại dương thông tin. Tôi hoàn toàn tán thành quan điểm cho rằng: "Mạng xã hội khiến con người cô đơn hơn". Thứ nhất, MXH tạo ra những "kết nối ảo" nhưng thiếu đi "cảm xúc thật". Chúng ta có hàng ngàn bạn bè, người theo dõi, nhưng hiếm khi có một cuộc trò chuyện sâu sắc. Thay vì nhìn vào mắt nhau, cái bắt tay hay những nụ cười trực tiếp, con người chỉ giao tiếp qua những dòng tin nhắn khô khan, icon biểu cảm vô hồn. Sự tương tác nhanh, hời hợt này không thể lấp đầy khoảng trống tâm hồn, khiến con người dễ rơi vào trạng thái cô đơn ngay cả khi đang trực tuyến. Thứ hai, MXH thúc đẩy tâm lý so sánh và cảm giác "bị bỏ lại phía sau" (FOMO). Khi lướt Facebook, Instagram, chúng ta thường thấy những bức ảnh hào nhoáng, những chuyến du lịch sang chảnh của người khác, rồi quay lại nhìn cuộc sống bình thường của mình, từ đó nảy sinh cảm giác tự ti, thất vọng và thấy mình đơn độc, kém cỏi. Ta quên rằng những gì trên mạng chỉ là một lát cắt hoàn hảo đã qua chỉnh sửa, không phải toàn cảnh cuộc sống. Cuối cùng, MXH "đánh cắp" thời gian thực tế. Sự phụ thuộc vào màn hình khiến chúng ta xa rời gia đình, bạn bè thật sự. Trong những bữa ăn, quán cà phê, thay vì trò chuyện, mọi người lại dán mắt vào điện thoại. Việc "xa mặt cách lòng" trong đời thực chính là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cảm giác cô độc. Tóm lại, MXH là con dao hai lưỡi. Nếu không tỉnh táo và biết cách sử dụng hợp lý, chúng ta sẽ dần bị "cô đơn hóa" trong chính thế giới ảo mà mình tạo ra. Hãy học cách buông điện thoại, bước ra ngoài và kết nối thực sự với con người xung quanh.

Câu 1:

Thời gian trong truyện không xác định cụ thể mang tính chất chung chung ( chỉ nói "một hôm"),đây là đặc điểm thường gặp của truyện ngụ ngôn.


Câu 2:

Điểm chung của hai nhân vật chính là

- Đều là người khiếm khuyết về giác quan ( chồng đui ; vợ điếc )và điều nhận thức phiến diện , chủ quan , không chịu lắng nghe nhau .

Câu 3 :

sự kiện chính trong truyện

suy ra hai vợ chồng thầy bói gặp một đám ma rồi tranh cãi gay gắt vì mỗi người chỉ nhận biết được một phần ( vợ thấy cờ , chồng nghe trống ) và cho rằng mình đúng .

Câu 4 :

• Đề tài của truyện : Phê phán cách nhìn nhận sự việc phiến diện , chủ quan của con người

• Căn cứ : truyện xoay quanh việc hai vợ chồng đi hạn chế của bản thân chỉ nhận thức một phần sự việc nhưng lại khẳng định đó là toàn bộ sự thật từ đó dẫn đến trang cãi vô lý .

Câu 5:

Em đồng ý vs ý kiến trên , trong cuộc sống mỗi người có một góc nhìn khác nhau và sự hiểu biết khác nhau nên nếu ko biết lắng nghe , ta dễ bị hiểu nhầm , sai sự việc .Việc tôn trọng ý kiến của người khác giúp ta có cái nhìn toàn diện và chính xác hơn , chẳng hạn khi làm việc nhóm , nếu chỉ khăng khăng bảo vệ ý kiến cá nhân của mình thì . Công việc ít đạt hiệu quả hơn . Ngược lại khi biết lắng nghe và trao đổi mọi người sẽ tìm ra giải pháp giúp công việc hiệu quả hơn . Vì vậy việc lắng nghe và tôn trọng người khác là điều rất cần thiết ở mỗi người .