Nguyễn Thị Yến Ly

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Yến Ly
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a) Vi phạm nguyên tắc: Đối xử quốc gia

Cơ sở pháp lý: Điều III GATT 1994

Vì sao vi phạm:

Nguyên tắc đối xử quốc gia yêu cầu các quốc gia thành viên WTO không được phân biệt đối xử giữa hàng hóa, dịch vụ hoặc doanh nghiệp trong nước và nước ngoài sau khi hàng hóa đã nhập khẩu.

Trong trường hợp này, doanh nghiệp nước ngoài đã đầu tư tại nước Y (tức đang hoạt động hợp pháp như doanh nghiệp nội địa), nhưng không được hưởng ưu đãi như doanh nghiệp trong nước.

Điều này tạo ra sự phân biệt và vi phạm nguyên tắc đối xử bình đẳng giữa sản phẩm/dịch vụ nội địa và nước ngoài đã được đưa vào thị trường nội địa.


b) Vi phạm nguyên tắc: Tối huệ quốc

Cơ sở pháp lý: Điều I GATT 1994

Vì sao vi phạm:

Nguyên tắc tối huệ quốc yêu cầu mọi ưu đãi, lợi thế, miễn trừ… mà một quốc gia WTO dành cho hàng hóa/dịch vụ của một thành viên khác thì cũng phải dành cho tất cả các thành viên WTO khác.

Trong tình huống này, nước M đánh thuế 10% với sữa từ nước A, nhưng lại áp 20% với sữa từ nước B mà không có lý do hợp lệ (ví dụ như không áp dụng biện pháp tự vệ, chống bán phá giá, hay không thuộc khu vực mậu dịch tự do).

Điều này vi phạm nguyên tắc không phân biệt đối xử giữa các thành viên WTO.

a) Việc anh T yêu cầu chị L nghỉ việc để chăm sóc gia đình và kiểm soát toàn bộ tài chính trong nhà là hành vi vi phạm quyền bình đẳng trong hôn nhân.

Theo Điều 17 Luật Hôn nhân và Gia đình 2014, vợ chồng có quyền và nghĩa vụ ngang nhau trong mọi mặt của đời sống gia đình, bao gồm việc quyết định công việc, tài sản, chăm sóc con cái, v.v.

Việc ép buộc vợ nghỉ việc và độc quyền kiểm soát tài chính có thể xem là hành vi vi phạm quyền tự do cá nhân và quyền bình đẳng của người vợ.

Hậu quả có thể xảy ra:

Gây mất cân bằng trong quan hệ vợ chồng, ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình.

Có thể dẫn đến bạo lực kinh tế, tạo sự phụ thuộc tài chính cho người vợ.

Trong trường hợp nghiêm trọng, hành vi của anh T có thể bị xử lý theo pháp luật, ví dụ như bị xem xét khi ly hôn hoặc phân chia tài sản chung.

b) Ông M có quyền định đoạt tài sản của mình thông qua di chúc theo Bộ luật Dân sự 2015.

Tuy nhiên, việc cho rằng con nuôi không có quyền thừa kế là sai.

Theo Điều 654 Bộ luật Dân sự 2015, con nuôi và con đẻ có quyền thừa kế như nhau nếu quan hệ nuôi con hợp pháp.

Nếu ông M lập di chúc để lại toàn bộ tài sản cho con cả và cố tình tước quyền thừa kế của con nuôi mà không có lý do hợp pháp, thì hai người con nuôi vẫn có thể được hưởng phần di sản không phụ thuộc nội dung di chúc theo Điều 644, nếu họ thuộc nhóm người không thể tự lo cho bản thân (người chưa thành niên, mất năng lực hành vi dân sự…).


Hậu quả có thể xảy ra:

Có thể phát sinh tranh chấp về thừa kế.

Di chúc có thể bị tòa án tuyên vô hiệu nếu vi phạm điều kiện về người thừa kế bắt buộc hoặc có dấu hiệu phân biệt đối xử không đúng luật.