Mai Phương Thu

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Mai Phương Thu
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài làm

Thời thơ ấu dưới mái trường tiểu học.Nơi trang giấy trắng em viết lên những nét chữ đầu đời.Nơi bao người bạn vô tư nô đùa trên sân trường ồn ã.Và đâu đây trong tiềm thức em còn đọng lại một nỗi nhớ nhung, một nỗi buồn sâu thẳm về một lần em mắc lỗi với người bạn thân.Và đó là một trải nghiệm đáng nhớ của em.

Em và Lan từ nhỏ đã rất thân thiết với nhau.Hai đứa lúc nào cũng quấn quýt bên nhau và chia sẻ cho nhau tất cả.Đối với em đó là một tình bạn đẹp!

Có một hôm trong giờ học cây bút của em bị tắc mực không tài nào viết được em loay hoay mãi cũng chẳng ăn thua.Thấy vậy Lan liền đưa cho em một cây bút và bảo:

-Cậu lấy bút của mình mà dùng nhưng nhớ giữ gìn cẩn thận vì đây là cây bút mà anh Sơn tặng mình.

Em biết Sơn là anh của Lan bị tai nạn giao thông mất cách đây hai năm.Lúc còn sống anh rất thương Lần trong ngày đầu tiên Lan đi học anh đã tặng cho Lan cây bút này và khắc lên đó dòng chữ nguệch ngoạc:"Tặng em gái yêu quý của anh". Vì lẽ đó nên Lan giữ chiếc bút bên mình như một kỷ vật quý giá.Thấy em ngần ngại Lan cầm tay em và nói:

-Có gì đâu mình với cậu là bạn mà.Chỉ cần cậu giữ gìn cây bút cẩn thận là được.

Lan nhìn em cười tinh nghịch.Thế là em đã viết bằng cây bút đó suất cả buổi học.Ra về em vô tâm không trả bạn ngay.Vì bạn cũng giữ ý nên không giám đòi.Tưởng chuyện đơn giản không có gì phải bận tâm.Trên đường em mải ngó nhìn xung quanh.Thế là va phải hai bạn nhỏ đi ngược chiều, cả ba ngã xõng xoài ra đất cặp sách văng tung tóe ra ngoài.Cả ba thu dọn rồi đồ rồi cùng nhau đi về.

Sáng hôm sau Lan xin lại cây bút.Em lục tung tất cả các ngăn cặp mà không thấy chiếc bút đâu.Em chợt nhớ ra có lẽ chiếc bút đã văng đâu đó tại cuộc va chạm hôm trước.Nghe em nói Lan đăm chiêu và im lặng.Giờ ra chơi Lan hỏi rất kĩ về địa điểm em ngã hôm trước.Em thấy Lan hơi quan trọng vấn đề.Em tự nhủ:"Trưa nay mình sẽ tìm may ra còn thấy chiếc bút không thì mình sẽ đền cho bạn một chiếc bút mới thuê máy khắc tinh xảo hơn".Nhưng chưa hết giờ học trời lại mưa đột ngột, tụi học trò chúng em mỗi đứa một ngả để nhanh chóng về đến nhà.Về nhà mọi suy nghĩ ở trên lớp của em đều tan biến hết.Em vô tư ăn, học, ngủ để mai đến lớp.

Nhưng sáng hôm sau Lan không đến lớp.Chỗ ngồi của bạn trống trơn.Cô giáo bảo bạn bị ốm nên nhờ chúng em chép bài hộ bạn.Ra về em định bụng đến nhà bạn mắng cho một trận vì tội dầm mưa bị ốm.Nhưng đến nhà thấy bạn đang chìm trong giấc ngủ li bì, bước chân em chùn lại.Mẹ Lan kể cho em nghe về toàn bộ sự việc hôm trước.Hôm đó Lan về muộn người ướt sũng vào đến cửa là gục xuống.Cả nhà vội đưa Lan đi lau khô và sưởi ấm.Nhưng đến đêm nhiệt độ của Lan vẫn tăng cao cả nhà phải đưa Lan đi cấp cứu do dầm mưa lâu quá nên bạn bị cảm lạnh chuyển sang viêm phổi cấp.Nằm viên được hai ngày Lan được điều trị ngoại trú.

Giọng mẹ Lan buồn buồn ánh mắt lo âu đầy thương xót làm em cũng thấy ái ngại.Đột nhiên mẹ Lan nói tiếp:

-Từ đó đến nay tay nó vẫn nắm chặt cây bút của anh Sơn.

Em giật mình nhìn xuống tay Lan.Đó là chiếc bút với dòng chữ vụng về non nớt.Em chợt hiểu ra tất cả nước mắt ở đâu cứ theo nhau trào ra.Trong một nỗi niềm xót xa day dứt.Em tự trách mình quá vô tâm ích kỉ.Chính em là người đã làm cho bạn trở nên như vậy.Em chợt hình dung ra cảnh trong cơn mưa tầm tã Lan tìm bằng được chiếc bút cho đến khi nó hiện ra như một phép màu.

Chia tay Lan ra về, em thầm ngàn lần xin lỗi bạn.Em mong bạn mau khỏe để nói với bạn rằng:"chính bạn là người giúp mình hiểu được tình cảm của con người là tài sản thiêng liêng nhất".

Đến bây giờ em với Lan vẫn là bạn thân.Bạn đã tha thứ cho em những lỗi lầm ngày nào.Nhưng cái lần mắc lỗi ấy đã trở thành trải nghiệm đáng nhớ với em.Nó nhắc nhở em sống tốt hơn.


Bài làm

Thời thơ ấu dưới mái trường tiểu học.Nơi trang giấy trắng em viết lên những nét chữ đầu đời.Nơi bao người bạn vô tư nô đùa trên sân trường ồn ã.Và đâu đây trong tiềm thức em còn đọng lại một nỗi nhớ nhung, một nỗi buồn sâu thẳm về một lần em mắc lỗi với người bạn thân.Và đó là một trải nghiệm đáng nhớ của em.

Em và Lan từ nhỏ đã rất thân thiết với nhau.Hai đứa lúc nào cũng quấn quýt bên nhau và chia sẻ cho nhau tất cả.Đối với em đó là một tình bạn đẹp!

Có một hôm trong giờ học cây bút của em bị tắc mực không tài nào viết được em loay hoay mãi cũng chẳng ăn thua.Thấy vậy Lan liền đưa cho em một cây bút và bảo:

-Cậu lấy bút của mình mà dùng nhưng nhớ giữ gìn cẩn thận vì đây là cây bút mà anh Sơn tặng mình.

Em biết Sơn là anh của Lan bị tai nạn giao thông mất cách đây hai năm.Lúc còn sống anh rất thương Lần trong ngày đầu tiên Lan đi học anh đã tặng cho Lan cây bút này và khắc lên đó dòng chữ nguệch ngoạc:"Tặng em gái yêu quý của anh". Vì lẽ đó nên Lan giữ chiếc bút bên mình như một kỷ vật quý giá.Thấy em ngần ngại Lan cầm tay em và nói:

-Có gì đâu mình với cậu là bạn mà.Chỉ cần cậu giữ gìn cây bút cẩn thận là được.

Lan nhìn em cười tinh nghịch.Thế là em đã viết bằng cây bút đó suất cả buổi học.Ra về em vô tâm không trả bạn ngay.Vì bạn cũng giữ ý nên không giám đòi.Tưởng chuyện đơn giản không có gì phải bận tâm.Trên đường em mải ngó nhìn xung quanh.Thế là va phải hai bạn nhỏ đi ngược chiều, cả ba ngã xõng xoài ra đất cặp sách văng tung tóe ra ngoài.Cả ba thu dọn rồi đồ rồi cùng nhau đi về.

Sáng hôm sau Lan xin lại cây bút.Em lục tung tất cả các ngăn cặp mà không thấy chiếc bút đâu.Em chợt nhớ ra có lẽ chiếc bút đã văng đâu đó tại cuộc va chạm hôm trước.Nghe em nói Lan đăm chiêu và im lặng.Giờ ra chơi Lan hỏi rất kĩ về địa điểm em ngã hôm trước.Em thấy Lan hơi quan trọng vấn đề.Em tự nhủ:"Trưa nay mình sẽ tìm may ra còn thấy chiếc bút không thì mình sẽ đền cho bạn một chiếc bút mới thuê máy khắc tinh xảo hơn".Nhưng chưa hết giờ học trời lại mưa đột ngột, tụi học trò chúng em mỗi đứa một ngả để nhanh chóng về đến nhà.Về nhà mọi suy nghĩ ở trên lớp của em đều tan biến hết.Em vô tư ăn, học, ngủ để mai đến lớp.

Nhưng sáng hôm sau Lan không đến lớp.Chỗ ngồi của bạn trống trơn.Cô giáo bảo bạn bị ốm nên nhờ chúng em chép bài hộ bạn.Ra về em định bụng đến nhà bạn mắng cho một trận vì tội dầm mưa bị ốm.Nhưng đến nhà thấy bạn đang chìm trong giấc ngủ li bì, bước chân em chùn lại.Mẹ Lan kể cho em nghe về toàn bộ sự việc hôm trước.Hôm đó Lan về muộn người ướt sũng vào đến cửa là gục xuống.Cả nhà vội đưa Lan đi lau khô và sưởi ấm.Nhưng đến đêm nhiệt độ của Lan vẫn tăng cao cả nhà phải đưa Lan đi cấp cứu do dầm mưa lâu quá nên bạn bị cảm lạnh chuyển sang viêm phổi cấp.Nằm viên được hai ngày Lan được điều trị ngoại trú.

Giọng mẹ Lan buồn buồn ánh mắt lo âu đầy thương xót làm em cũng thấy ái ngại.Đột nhiên mẹ Lan nói tiếp:

-Từ đó đến nay tay nó vẫn nắm chặt cây bút của anh Sơn.

Em giật mình nhìn xuống tay Lan.Đó là chiếc bút với dòng chữ vụng về non nớt.Em chợt hiểu ra tất cả nước mắt ở đâu cứ theo nhau trào ra.Trong một nỗi niềm xót xa day dứt.Em tự trách mình quá vô tâm ích kỉ.Chính em là người đã làm cho bạn trở nên như vậy.Em chợt hình dung ra cảnh trong cơn mưa tầm tã Lan tìm bằng được chiếc bút cho đến khi nó hiện ra như một phép màu.

Chia tay Lan ra về, em thầm ngàn lần xin lỗi bạn.Em mong bạn mau khỏe để nói với bạn rằng:"chính bạn là người giúp mình hiểu được tình cảm của con người là tài sản thiêng liêng nhất".

Đến bây giờ em với Lan vẫn là bạn thân.Bạn đã tha thứ cho em những lỗi lầm ngày nào.Nhưng cái lần mắc lỗi ấy đã trở thành trải nghiệm đáng nhớ với em.Nó nhắc nhở em sống tốt hơn.


Bài làm

Thời thơ ấu dưới mái trường tiểu học.Nơi trang giấy trắng em viết lên những nét chữ đầu đời.Nơi bao người bạn vô tư nô đùa trên sân trường ồn ã.Và đâu đây trong tiềm thức em còn đọng lại một nỗi nhớ nhung, một nỗi buồn sâu thẳm về một lần em mắc lỗi với người bạn thân.Và đó là một trải nghiệm đáng nhớ của em.

Em và Lan từ nhỏ đã rất thân thiết với nhau.Hai đứa lúc nào cũng quấn quýt bên nhau và chia sẻ cho nhau tất cả.Đối với em đó là một tình bạn đẹp!

Có một hôm trong giờ học cây bút của em bị tắc mực không tài nào viết được em loay hoay mãi cũng chẳng ăn thua.Thấy vậy Lan liền đưa cho em một cây bút và bảo:

-Cậu lấy bút của mình mà dùng nhưng nhớ giữ gìn cẩn thận vì đây là cây bút mà anh Sơn tặng mình.

Em biết Sơn là anh của Lan bị tai nạn giao thông mất cách đây hai năm.Lúc còn sống anh rất thương Lần trong ngày đầu tiên Lan đi học anh đã tặng cho Lan cây bút này và khắc lên đó dòng chữ nguệch ngoạc:"Tặng em gái yêu quý của anh". Vì lẽ đó nên Lan giữ chiếc bút bên mình như một kỷ vật quý giá.Thấy em ngần ngại Lan cầm tay em và nói:

-Có gì đâu mình với cậu là bạn mà.Chỉ cần cậu giữ gìn cây bút cẩn thận là được.

Lan nhìn em cười tinh nghịch.Thế là em đã viết bằng cây bút đó suất cả buổi học.Ra về em vô tâm không trả bạn ngay.Vì bạn cũng giữ ý nên không giám đòi.Tưởng chuyện đơn giản không có gì phải bận tâm.Trên đường em mải ngó nhìn xung quanh.Thế là va phải hai bạn nhỏ đi ngược chiều, cả ba ngã xõng xoài ra đất cặp sách văng tung tóe ra ngoài.Cả ba thu dọn rồi đồ rồi cùng nhau đi về.

Sáng hôm sau Lan xin lại cây bút.Em lục tung tất cả các ngăn cặp mà không thấy chiếc bút đâu.Em chợt nhớ ra có lẽ chiếc bút đã văng đâu đó tại cuộc va chạm hôm trước.Nghe em nói Lan đăm chiêu và im lặng.Giờ ra chơi Lan hỏi rất kĩ về địa điểm em ngã hôm trước.Em thấy Lan hơi quan trọng vấn đề.Em tự nhủ:"Trưa nay mình sẽ tìm may ra còn thấy chiếc bút không thì mình sẽ đền cho bạn một chiếc bút mới thuê máy khắc tinh xảo hơn".Nhưng chưa hết giờ học trời lại mưa đột ngột, tụi học trò chúng em mỗi đứa một ngả để nhanh chóng về đến nhà.Về nhà mọi suy nghĩ ở trên lớp của em đều tan biến hết.Em vô tư ăn, học, ngủ để mai đến lớp.

Nhưng sáng hôm sau Lan không đến lớp.Chỗ ngồi của bạn trống trơn.Cô giáo bảo bạn bị ốm nên nhờ chúng em chép bài hộ bạn.Ra về em định bụng đến nhà bạn mắng cho một trận vì tội dầm mưa bị ốm.Nhưng đến nhà thấy bạn đang chìm trong giấc ngủ li bì, bước chân em chùn lại.Mẹ Lan kể cho em nghe về toàn bộ sự việc hôm trước.Hôm đó Lan về muộn người ướt sũng vào đến cửa là gục xuống.Cả nhà vội đưa Lan đi lau khô và sưởi ấm.Nhưng đến đêm nhiệt độ của Lan vẫn tăng cao cả nhà phải đưa Lan đi cấp cứu do dầm mưa lâu quá nên bạn bị cảm lạnh chuyển sang viêm phổi cấp.Nằm viên được hai ngày Lan được điều trị ngoại trú.

Giọng mẹ Lan buồn buồn ánh mắt lo âu đầy thương xót làm em cũng thấy ái ngại.Đột nhiên mẹ Lan nói tiếp:

-Từ đó đến nay tay nó vẫn nắm chặt cây bút của anh Sơn.

Em giật mình nhìn xuống tay Lan.Đó là chiếc bút với dòng chữ vụng về non nớt.Em chợt hiểu ra tất cả nước mắt ở đâu cứ theo nhau trào ra.Trong một nỗi niềm xót xa day dứt.Em tự trách mình quá vô tâm ích kỉ.Chính em là người đã làm cho bạn trở nên như vậy.Em chợt hình dung ra cảnh trong cơn mưa tầm tã Lan tìm bằng được chiếc bút cho đến khi nó hiện ra như một phép màu.

Chia tay Lan ra về, em thầm ngàn lần xin lỗi bạn.Em mong bạn mau khỏe để nói với bạn rằng:"chính bạn là người giúp mình hiểu được tình cảm của con người là tài sản thiêng liêng nhất".

Đến bây giờ em với Lan vẫn là bạn thân.Bạn đã tha thứ cho em những lỗi lầm ngày nào.Nhưng cái lần mắc lỗi ấy đã trở thành trải nghiệm đáng nhớ với em.Nó nhắc nhở em sống tốt hơn.