Đỗ Thị Phương Thúy
Giới thiệu về bản thân
Thời thơ ấu dưới mái trường tiểu học nơi em viết lên trang giấy trắng những nét chữ đầu đời, nơi bao người bạn vô tư chơi đùa trên sân trường ồn ào. Và đâu đây trong tiềm thức của em còn đọng lại một nỗi nhớ nhung, một nỗi buồn sâu thẳm về một lần mắc lỗi với cô Lan – người cô giáo mà em luôn yêu quý. Và đó cũng trở thành một trải nghiệm đáng nhớ của em! Ngày ấy em mới vào học lớp 1. Cô giáo của em có dáng người thon thả. Cô có khuôn mặt trái xoan, chiếc mũi cao càng làm cho khuôn mặt cô thêm thanh tú. Đôi môi cô đỏ thắm luôn nở nụ cười thật hiền hậu. Cô có mái tóc đen dài óng ả buông thả xuống bờ vai nhỏ. Nhưng có lẽ em ấn tượng nhất ở cô là đôi mắt. Đôi mắt cô mới dịu dàng và ấm áp làm sao! Nhưng đôi mắt ấy cũng vô cùng nghiêm khắc mỗi khi chúng em mắc lỗi. Cô Lan là người giản dị, không thích phô trương. Ngày nào cũng vậy, cô đến trường với chiếc quần Âu tối màu kết hợp cùng chiếc áo sơ mi màu sắc đơn giản: màu trắng, màu xanh thanh thanh, màu hồng nhạt… rất hợp với dáng người nhỏ nhắn và làn da trắng hồng của cô. Em còn nhớ như in hôm ấy là ngày thứ 7. Mai có một chiếc bút máy mới màu trắng sọc vàng với hàng chữ “Hồng Hà” lấp lánh và những bông hoa nhỏ xíu tinh xảo ẩn nấp kín đáo nơi duyên dáng ở cổ bút. Em nhìn cây bút một cách thèm thuồng, thầm ao ước được cầm nó trong tay… Đến giờ ra chơi, tất cả các bạn đã ùa ra sân chỉ còn một mình em ở trong lớp. Không thể cưỡng lại ý thích của mình, em liền mở cặp của Mai, ngắm nghía cây bút một lát, đặt vào chỗ cũ. Rồi chẳng hiểu vì sao em bỗng không muốn trả lại nữa. Em muốn được nhìn thấy nó hằng ngày, được tự mình sở hữu nó, được thấy nó trong cặp của chính mình… Hết giờ ra chơi, các bạn chạy vào lớp. Mai lập tức mở cặp và khóc oà lên khi thấy chiếc bút đã không cánh mà bay! Cả lớp xôn xao, bạn thì lục tung sách vở, bạn lục ngăn bàn, có bạn bò cả xuống gầm bàn ngó nghiêng xem chiếc bút có bị rơi xuống đất không… Đúng lúc đó, cô Lan vào lớp! Sau khi nghe bạn lớp trưởng báo cáo và nghe Mai kể chi tiết về chiếc bút: nào là nó màu gì, có chữ gì, có điểm gì đặc biệt, ai cho, để ở đâu, mất vào lúc nào… Cô yên lặng ngồi xuống ghế. Lớp trưởng nhanh nhảu đề nghị: – Cô cho xét cặp lớp mình đi cô ạ! Cô hình như không nghe thấy lời nó nói, chỉ chậm rãi hỏi: – Ra chơi hôm nay ai ở lại trong lớp? Cả lớp nhìn em, vài giọng nói đề nghị xét cặp của em. Những cái nhìn dò hỏi, nghi ngờ làm tay mình run bắn, mặt nóng ran như có trăm ngàn con kiến đang bò trên má. Cô giáo em nói tiếng là nghiêm khắc nhất trường. Chỉ một cái gật đầu của cô lúc này, cái cặp bé nhỏ của em sẽ được mở tung ra.Bạn bè sẽ thấy hết, sẽ chê cười , sẽ chăbgr còn ai chơi cùng em nữa.Em sợ hãi , ân hận ,xấu hỏi , bẽ bàng ... Em òa khóc , em muốn được xin lỗi vô và các bạn. Bỗng cô yêu cầu cả lớp im lặng , cô hứa thứ hai sẽ giải quyết tiếp , giờ học lặng lẽ trôi qua .
Sáng thứ hai, sau giờ chào cờ, cô bước vào lớp, gật đầu ra hiệu cho chúng em ngồi xuống.
Cô nhẹ nhàng đến bên Mai và bảo:
– Hôm thứ bảy, bác bảo vệ có đưa cho cô cây bút và nói rằng bác nhặt được khi đi đóng khóa cửa lớp mình, có phải là cây bút của em không?
Mai cầm cây bút, nó sung sướng nhận là của mình. Cô dặn dò cả lớp phải giữ gìn dụng cụ học tập cẩn thận. Giờ học trôi qua êm ả, nhẹ nhàng. Ra chơi hôm ấy, các bạn lại ríu rít bên em như muốn bù lại sự lạnh nhạt hôm trước. Chỉ riêng em là biết rõ cây bút thật của Mai hiện ở nơi đâu.
Sau đó vài ngày, cô có gặp riêng em, cô không trách móc cũng không giảng giải gì nhiều. Cô nhìn em bằng cái nhìn bao dung và thông cảm. Cô biết lỗi lầm của em chỉ là sự dại dột nhất thời nên đã có cách ứng xử riêng để giúp em không bị bạn bè khinh thường, coi rẻ.
Năm tháng qua đi, kí ức về cây bút vẫn chỉ có mình em và cô biết. Nhưng hôm nay, em tự thấy mình đã đủ can đảm kể lại câu chuyện của chính mình như là một cách thể hiện lòng biết ơn và kính trọng đối với người đã dạy em bài học về sự bao dung và cách ứng xử tế nhị trong cuộc sống.
Giờ đây em đã lớn, đã biết cân nhắc đúng sai trước mỗi việc mình làm nhưng em vẫn luôn nhớ về bài học thuở thiếu thời mà cô đã dạy: Bài học về lỗi lầm và sự bao dung. Và trải nghiệm đáng nhớ ấy luôn nhắc nhở em phải sống tốt hơn để không phụ lòng mong mỏi của cô.
Thời thơ ấu dưới mái trường tiểu học nơi em viết lên trang giấy trắng những nét chữ đầu đời, nơi bao người bạn vô tư chơi đùa trên sân trường ồn ào. Và đâu đây trong tiềm thức của em còn đọng lại một nỗi nhớ nhung, một nỗi buồn sâu thẳm về một lần mắc lỗi với cô Lan – người cô giáo mà em luôn yêu quý. Và đó cũng trở thành một trải nghiệm đáng nhớ của em! Ngày ấy em mới vào học lớp 1. Cô giáo của em có dáng người thon thả. Cô có khuôn mặt trái xoan, chiếc mũi cao càng làm cho khuôn mặt cô thêm thanh tú. Đôi môi cô đỏ thắm luôn nở nụ cười thật hiền hậu. Cô có mái tóc đen dài óng ả buông thả xuống bờ vai nhỏ. Nhưng có lẽ em ấn tượng nhất ở cô là đôi mắt. Đôi mắt cô mới dịu dàng và ấm áp làm sao! Nhưng đôi mắt ấy cũng vô cùng nghiêm khắc mỗi khi chúng em mắc lỗi. Cô Lan là người giản dị, không thích phô trương. Ngày nào cũng vậy, cô đến trường với chiếc quần Âu tối màu kết hợp cùng chiếc áo sơ mi màu sắc đơn giản: màu trắng, màu xanh thanh thanh, màu hồng nhạt… rất hợp với dáng người nhỏ nhắn và làn da trắng hồng của cô. Em còn nhớ như in hôm ấy là ngày thứ 7. Mai có một chiếc bút máy mới màu trắng sọc vàng với hàng chữ “Hồng Hà” lấp lánh và những bông hoa nhỏ xíu tinh xảo ẩn nấp kín đáo nơi duyên dáng ở cổ bút. Em nhìn cây bút một cách thèm thuồng, thầm ao ước được cầm nó trong tay… Đến giờ ra chơi, tất cả các bạn đã ùa ra sân chỉ còn một mình em ở trong lớp. Không thể cưỡng lại ý thích của mình, em liền mở cặp của Mai, ngắm nghía cây bút một lát, đặt vào chỗ cũ. Rồi chẳng hiểu vì sao em bỗng không muốn trả lại nữa. Em muốn được nhìn thấy nó hằng ngày, được tự mình sở hữu nó, được thấy nó trong cặp của chính mình… Hết giờ ra chơi, các bạn chạy vào lớp. Mai lập tức mở cặp và khóc oà lên khi thấy chiếc bút đã không cánh mà bay! Cả lớp xôn xao, bạn thì lục tung sách vở, bạn lục ngăn bàn, có bạn bò cả xuống gầm bàn ngó nghiêng xem chiếc bút có bị rơi xuống đất không… Đúng lúc đó, cô Lan vào lớp! Sau khi nghe bạn lớp trưởng báo cáo và nghe Mai kể chi tiết về chiếc bút: nào là nó màu gì, có chữ gì, có điểm gì đặc biệt, ai cho, để ở đâu, mất vào lúc nào… Cô yên lặng ngồi xuống ghế. Lớp trưởng nhanh nhảu đề nghị: – Cô cho xét cặp lớp mình đi cô ạ! Cô hình như không nghe thấy lời nó nói, chỉ chậm rãi hỏi: – Ra chơi hôm nay ai ở lại trong lớp? Cả lớp nhìn em, vài giọng nói đề nghị xét cặp của em. Những cái nhìn dò hỏi, nghi ngờ làm tay mình run bắn, mặt nóng ran như có trăm ngàn con kiến đang bò trên má. Cô giáo em nói tiếng là nghiêm khắc nhất trường. Chỉ một cái gật đầu của cô lúc này, cái cặp bé nhỏ của em sẽ được mở tung ra.Bạn bè sẽ thấy hết, sẽ chê cười , sẽ chăbgr còn ai chơi cùng em nữa.Em sợ hãi , ân hận ,xấu hỏi , bẽ bàng ... Em òa khóc , em muốn được xin lỗi vô và các bạn. Bỗng cô yêu cầu cả lớp im lặng , cô hứa thứ hai sẽ giải quyết tiếp , giờ học lặng lẽ trôi qua .
Sáng thứ hai, sau giờ chào cờ, cô bước vào lớp, gật đầu ra hiệu cho chúng em ngồi xuống.
Cô nhẹ nhàng đến bên Mai và bảo:
– Hôm thứ bảy, bác bảo vệ có đưa cho cô cây bút và nói rằng bác nhặt được khi đi đóng khóa cửa lớp mình, có phải là cây bút của em không?
Mai cầm cây bút, nó sung sướng nhận là của mình. Cô dặn dò cả lớp phải giữ gìn dụng cụ học tập cẩn thận. Giờ học trôi qua êm ả, nhẹ nhàng. Ra chơi hôm ấy, các bạn lại ríu rít bên em như muốn bù lại sự lạnh nhạt hôm trước. Chỉ riêng em là biết rõ cây bút thật của Mai hiện ở nơi đâu.
Sau đó vài ngày, cô có gặp riêng em, cô không trách móc cũng không giảng giải gì nhiều. Cô nhìn em bằng cái nhìn bao dung và thông cảm. Cô biết lỗi lầm của em chỉ là sự dại dột nhất thời nên đã có cách ứng xử riêng để giúp em không bị bạn bè khinh thường, coi rẻ.
Năm tháng qua đi, kí ức về cây bút vẫn chỉ có mình em và cô biết. Nhưng hôm nay, em tự thấy mình đã đủ can đảm kể lại câu chuyện của chính mình như là một cách thể hiện lòng biết ơn và kính trọng đối với người đã dạy em bài học về sự bao dung và cách ứng xử tế nhị trong cuộc sống.
Giờ đây em đã lớn, đã biết cân nhắc đúng sai trước mỗi việc mình làm nhưng em vẫn luôn nhớ về bài học thuở thiếu thời mà cô đã dạy: Bài học về lỗi lầm và sự bao dung. Và trải nghiệm đáng nhớ ấy luôn nhắc nhở em phải sống tốt hơn để không phụ lòng mong mỏi của cô.