NÔNG QUỲNH GIANG

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NÔNG QUỲNH GIANG
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Bảo vệ môi trường là một trong vấn đề và cấp thiết nhất của của nhân loại hiện nay , bởi nó gắn liền trực tiếp với cuộc sống và tương lai con người . Môi trường không chỉ cũng cấp khí thở , nước để uống , mà còn là ko gian sinh tồn và phát triển của mọi loài . Khi môi trường bị tàn phá ,còn người không chỉ đối mặt với thiên tai, dịch bệnh mà còn làm tổn thương sâu sắc về tinh thần , như hiện tượng "tiếc thương sinh thái " đã chỉ ra . Điều đó cho thấy thiên tai không chỉ là yếu tố vật chất mà còn là một phần của đời sống và tâm hồn . Vì bảo vệ môi trường là bảo vệ chính bản thân mình và các thế hệ mai sau ,mỗi cá nhân nâng cao ý thức bắt đầu từ những hành động nhỏ như tiết kiệm tài nguyên, hạn chế tác thải , trồng cây xanh và giữ gìn cảnh quan sống . Đồng thời, xã hội cũng cần có những chính sách mạnh mẽ và lâu dài để ứng phó với biến đổi khí hậu. Chỉ khi con người sống hài hòa với thiên nhiên, chúng ta mới có thể hướng tới một tương lai bền vững và tốt đẹp hơn.

Câu 2

Trong văn học trung đại, hình tượng người ẩn sĩ luôn mang vẻ đẹp ung dung tự tại, xa lánh danh lợi. Hai bài thơ “Nhàn” của Nguyễn Bỉnh Khiêm và “Thu vịnh” của Nguyễn Khuyến đã khắc họa hai dáng vẻ ẩn sĩ vừa gặp gỡ vừa khác biệt, cho thấy chiều sâu tư tưởng của mỗi nhà thơ. Điểm gặp gỡ trước hết ở tư thế sống: cả hai đều chủ động rời xa “chốn lao xao” để tìm về thiên nhiên. Ẩn sĩ trong “Nhàn” chọn “nơi vắng vẻ” với “một mai, một cuốc, một cần câu”, sống hòa hợp cùng nhịp bốn mùa: “Thu ăn măng trúc, đông ăn giá / Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao”. Còn ẩn sĩ trong “Thu vịnh” cũng lặng lẽ giữa không gian thu: “Cần trúc lơ phơ gió hắt hiu”, “Song thưa để mặc bóng trăng vào”. Thiên nhiên trở thành người bạn tri âm, là nơi tâm hồn được thanh thản. Cả hai đều coi phú quý công danh là phù du: Nguyễn Bỉnh Khiêm xem “phú quý tựa chiêm bao”, Nguyễn Khuyến “Nghĩ ra lại thẹn với ông Đào”, lấy Đào Tiềm làm chuẩn mực của kẻ sĩ ở ẩn. Tuy nhiên, sắc thái “nhàn” của hai ẩn sĩ lại khác nhau. Ẩn sĩ Nguyễn Bỉnh Khiêm là “nhàn” trong chủ động, tự tin và có phần ngạo nghễ. Ông khẳng định lối sống của mình bằng giọng điệu đối sánh dứt khoát: “Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ / Người khôn, người đến chốn lao xao”. Cái “dại” ấy thực chất là cái khôn của bậc đại trí, biết bỏ cái ảo để giữ cái thực. Cuộc sống thôn dã hiện lên đủ đầy, chủ động “Rượu đến bóng cây ta hãy uống”, thể hiện sự làm chủ hoàn cảnh. Ngược lại, ẩn sĩ Nguyễn Khuyến lại mang nét “nhàn” trầm tư, u hoài. Cảnh thu trong “Thu vịnh” rất đẹp nhưng phảng phất buồn vắng: “nước biếc”, “tầng khói phủ”, “tiếng ngỗng” lẻ loi. Cái tôi thi sĩ hiện ra với bút đề thơ nhưng rồi “Nghĩ ra lại thẹn với ông Đào”. Nỗi “thẹn” ấy hé lộ tâm thế bất an: ông ở ẩn nhưng chưa hết day dứt với thời cuộc, với chí nam nhi chưa trọn. Nếu Nguyễn Bỉnh Khiêm nhàn để vui thú, thì Nguyễn Khuyến nhàn mà vẫn vướng nợ đời. Từ sự so sánh trên, ta thấy hai quan niệm sống ẩn dật gắn với hai thời đại. Nguyễn Bỉnh Khiêm sống giữa thế kỷ XVI đầy biến động, chọn lui về làm Trạng Trình, giữ cốt cách thanh cao mà vẫn gián tiếp “trị quốc”. Cái nhàn của ông là một thái độ triết học, an nhiên tự tại. Nguyễn Khuyến cuối thế kỷ XIX chứng kiến nước mất nhà tan, cáo quan ở ẩn nhưng lòng không yên. Cái nhàn của ông mang màu sắc bi kịch của kẻ sĩ bất lực trước thời thế. Như vậy, cùng là hình tượng ẩn sĩ nhưng Nguyễn Bỉnh Khiêm tiêu biểu cho vẻ đẹp ung dung, tự chủ, còn Nguyễn Khuyến lại là nỗi niềm thế sự của một tâm hồn thanh sạch. Hai bài thơ bổ sung cho nhau, làm phong phú hình tượng kẻ sĩ ở ẩn trong văn học dân tộc: có khi là lựa chọn sáng suốt, có khi là nỗi đau thời cuộc.

Câu 1

Bảo vệ môi trường là một trong vấn đe và cấp thiết nhất của của nhân loại hiện nay , bởi nó gắn liền trực tiếp với cuộc sống và tương lai con người . Môi trường không chỉ cũng cấp khí thở , nước để uống , mà còn là ko gian sinh tồn và phát triển của mọi loài . Khi môi trường bị tàn phá ,còn người không chỉ đối mặt với thiên tai, dịch bệnh mà còn làm tổn thương sâu sắc về tinh thần , như hiện tượng "tiếc thương sinh thái " đã chỉ ra . Điều đó cho thấy thiên tai không chỉ là yếu tố vật chất mà còn là một phần của đời sống và tâm hồn . Vì bảo vệ môi trường là bảo vệ chính bản thân mình và các thế hệ mai sau