Lê Hải Yến
Giới thiệu về bản thân
Trong quãng đời học sinh, mỗi người đều có một thầy cô để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng. Với em, người em yêu quý nhất là cô giáo chủ nhiệm – người đã luôn quan tâm, dạy dỗ và yêu thương chúng em như con.
Cô có dáng người nhỏ nhắn, mái tóc dài và nụ cười rất hiền. Mỗi khi bước vào lớp, giọng nói ấm áp của cô khiến cả lớp cảm thấy gần gũi và dễ chịu. Cô không chỉ dạy chúng em kiến thức mà còn dạy cách sống, cách cư xử với mọi người. Những bài giảng của cô luôn nhẹ nhàng nhưng rất dễ hiểu, giúp em ngày càng yêu thích việc học hơn.
Điều em nhớ nhất là những lúc em làm sai, cô không mắng mà nhẹ nhàng nhắc nhở. Cô luôn kiên nhẫn giải thích để em hiểu và sửa lỗi. Có lần em bị điểm kém, em rất buồn, nhưng cô đã động viên em cố gắng hơn. Nhờ lời khích lệ của cô, em đã có thêm động lực để học tốt hơn.
Em rất biết ơn và yêu quý cô giáo của mình. Cô không chỉ là người dạy học mà còn giống như một người mẹ thứ hai. Em sẽ luôn cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng cô và mãi ghi nhớ những tình cảm mà cô đã dành cho chúng em.
Hồ Chí Minh là vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc ta. Cuộc đời Bác gắn liền với tình yêu nước sâu sắc và khát vọng giành độc lập cho Tổ quốc. Trong đó, sự kiện Bác rời quê hương ra đi tìm đường cứu nước khiến em vô cùng xúc động.
Năm 1911, tại Bến Nhà Rồng, người thanh niên Nguyễn Tất Thành đã quyết định ra đi với hai bàn tay trắng. Bác phải rời xa gia đình, quê hương để tìm con đường giải phóng dân tộc. Đây là một quyết định rất dũng cảm, vì phía trước là bao khó khăn, thử thách.
Em rất khâm phục Bác vì lòng yêu nước và ý chí kiên cường. Bác chấp nhận hi sinh tuổi trẻ, chịu đựng gian khổ nơi đất khách chỉ mong đất nước được tự do. Sự ra đi ấy không chỉ thay đổi cuộc đời Bác mà còn mở ra con đường cứu nước đúng đắn cho dân tộc Việt Nam.
Câu chuyện về Hồ Chí Minh giúp em hiểu hơn về giá trị của độc lập, tự do. Em tự nhủ phải cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với những hi sinh to lớn của Bác.
Trong cuộc sống, có những con người không ồn ào, không nổi bật, nhưng lại để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng người khác bằng chính sự hi sinh thầm lặng của mình. Nhân vật dì Bảy trong bài tản văn “Người ngồi đợi trước hiên nhà” của Huỳnh Như Phương là một con người như thế. Dì không nói nhiều, không kể công, nhưng cả cuộc đời lại là chuỗi ngày âm thầm chờ đợi, hi sinh vì người thân, khiến người đọc không khỏi xúc động và trân trọng.
Điều khiến em ấn tượng nhất ở dì Bảy chính là sự chờ đợi bền bỉ và lặng lẽ. Dì ngồi trước hiên nhà, ngày này qua ngày khác, như một thói quen không thể bỏ. Sự chờ đợi ấy không phải là vô nghĩa, mà là biểu hiện của một tình cảm sâu sắc, bền chặt dành cho người thân. Dì không than vãn, không trách móc, chỉ lặng lẽ ngồi đó, như thể thời gian đã dừng lại trong trái tim dì. Chính sự im lặng ấy lại càng làm nổi bật nỗi lòng và tình cảm chân thành của dì.
Không chỉ chờ đợi, dì Bảy còn hi sinh cả cuộc đời mình. Dì sống giản dị, chịu đựng thiếu thốn, không nghĩ cho bản thân mà luôn đặt người khác lên trước. Những hi sinh của dì không được nói ra, không ai ca ngợi, nhưng lại vô cùng lớn lao. Đó là sự hi sinh của một người phụ nữ Việt Nam truyền thống – nhẫn nại, thủy chung và giàu đức hi sinh. Dì không cần được ghi nhận, chỉ cần người mình thương được bình yên, hạnh phúc, có lẽ với dì như thế đã là đủ.
Hình ảnh dì Bảy khiến em liên tưởng đến rất nhiều người phụ nữ trong cuộc sống quanh mình – những người mẹ, người bà, người dì… Họ cũng sống âm thầm, lặng lẽ hi sinh mà không một lời than thở. Đôi khi, chúng ta vô tình quên đi hoặc không nhận ra những hi sinh ấy, chỉ đến khi nhìn lại mới thấy chúng quý giá biết bao. Dì Bảy chính là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc: hãy biết trân trọng những người luôn âm thầm yêu thương và hi sinh vì mình.
Khép lại bài tản văn, hình ảnh dì Bảy vẫn còn đọng lại trong em với một nỗi xúc động khó tả. Đó không chỉ là câu chuyện về một con người, mà còn là biểu tượng cho tình yêu thương thầm lặng, cho sự hi sinh cao cả mà không cần được đáp đền. Em cảm thấy biết ơn và trân trọng hơn những tình cảm giản dị nhưng chân thành trong cuộc sống. Và có lẽ, mỗi chúng ta cũng nên học cách sống chậm lại một chút, để nhận ra và yêu thương nhiều hơn những “dì Bảy” đang hiện hữu quanh mình.