Trương Quang Long

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trương Quang Long
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Nguyễn Khuyến là một nhà thơ lớn của dân tộc VIệt Nam, quê ở xã Yên Đổ, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam. Ông từng đỗ đầu cả ba kì thi Hương, Hội, Đình nên được mọi người tôn xưng là Tam Nguyên Yên Đổ. Sau hơn 10 năm làm quan, ông cáo quan về ở ẩn và sống cuộc đời thanh bình nơi thôn quê. Với tài năng và lòng gắn bó sâu sắc với quê hương đất nước, ông được mệnh danh là "Nhà thơ của dân tộc Việt Nam". Trong kho tàng sáng tác của Nguyễn Khuyến, nổi bật là bài thơ "Tự Trào", thể hiện rõ nỗi lòng của người thi nhân trước tình cảnh đất nước thời bấy giờ.
"Tự trào" được viết bằng thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật với niêm, luật chặt chẽ mà vẫn thể hiện được hồn thơ phóng khoáng và sáng tạo độc đáo của tác giả. Đề tài và cảm hứng sáng tác được khơi nguồn từ cuộc sống của chính nhà th, từ nỗi bất lực sâu sắc khi chẳng thể giúp dân, giúp nước.
Ngay từ hai câu đề, ta đã cảm nhận được sự khiêm nhường của Nguyễn Khuyến:
"Cũng chẳng giàu mà cũng chẳng nghèo/Chẳng gầy, chẳng béo chỉ làng nhàng"
Điệp cấu trúc câu "Cũng chẳng... chẳng..." được Nguyễn Khuyến sử dụng chẳng phải là lời giới thiệu bản thân mà là sự tự vấn trước sự tầm thường, nhếch nhác của bản thân. Có thể với người dân, với những người vẫn còn coi trọng ông thì ông vẫn là Nguyễn Khuysn, vẫn là vị Tam Nguyên Yên Đổ ài năng nhưng trong thâm tâm con người ấy mình từ lấu đã là một kẻ "làng nhàng", chọn cuộc sống thanh bình mà vô vị trước thời buổi gian nan.
Tiếp đến hai câu thực, ta như hiểu rõ hơn về nỗi lòng của người thi nhân:
"Cờ đương dở cuộc không còn nước"
Lấy ẩn dụ là bàn cờ cho ta cái nhìn sâu săcs hơn về tình cảnh đất nước thời bấy giờ. Một ván cờ dở mà không còn nước chẳng những do người chơi yếu kém mà còn không biết triển khai, sử dụng những quân cờ mạnh để cứu ván cờ . Cũng giống vậy, tầng lớp cai trị, quan lại thì hèn nhất, tham nhũng, chỉ biết chăm lo cho lợi ích cá nhân mà chẳng dám đưa ra những quyết sách đúng đắn để giúp nước.
Trong khi đó, những "quân cờ mạnh" như Nguyễn Khuyến, người tài đưc, học cáo và có lòng gắn bó sâu sắc với quê hương đất nước thì lại chẳng đc trọng dụng.
Có lẽ cũng bởi chưa có cơ hội đóng góp cho đất nước nên trông thâm tâm, Nguyễn Khuyến vẫn còn chút đau đáu:
"Bạc chửa thâu canh đã chạy làng"
Như để chỉ trích tầng lớp quan lại, cai trị, những kẻ lẽ ra phải cùng vua họp bàn chính sự, đưa ra những kế sách bảo vệ đất nước thì lại phản nước theo giặc, mà cũng như để tự vấn chính mình. Tự vấn một bản thân dù có tài đức vẹn toàn song chẳng thể giúp gì cho nước, cho dân.
Tiếp đến hai câu lâunj như cho ta biết rõ hơn về đấ nước khi Nguyễn Khuyến còn làm quan:
"Mở miệng nói ra gàn bát sách"
Câu luận bắ đầu bằng cụm từ "mở miệng". Một từ thường dùng để chê bai ai khác nhưng tất nhiên không phải do ông tự vấn chính mình mà do đám quan lại kia, những kẻ thờ ơ trước việc nước dưới vỏ bọc là quân triều đình. Chúng vốn hèn nhát và yếu kém nên khi nghe Nguyễn Khuyến bàn việc chính sự, chúng đơn giản chẳng bận tâm, coi là những lời "gàn bát sách"
"Mềm môi chén mãi tít cung thang"
Có lẽ tôi cũng giống Nguyễn Khuyế, cũng nở nụ cười đầy chua xót khi chứng kiến hình ảnh này. Dù là vị Tam Nguyên Yên Đổnhuwng khi nhấp chén rượu cũng "mãi tít cung thang"
"Nghĩ mình lại ngán cho mình nhỉ/Mà cũng bia xanh cũng bảng vàng"
Công danh "Bia xanh bảng vàng" vốn là niềm tự hào của nhà Nho, nhưng giờ trở nên vô nghĩa. Nghuyễn Khuyến tự thấy ngán cho mình vì dù đỗ đạt cao, ông chẳng làm được gì hữu ích cho dân cho nước. Đây là nỗi đâu lớn nhất của một kẻ tài thời cuối Nguyễn.
Bìa thơ "Tự trào" của NK vừa kết tinh những giá trị nghệ thuật đặc sắc của thơ Đường luật, vừa in đậm dấu ấn sáng tạo của tác giả. Nhà thơ đã sử dụng linh hoạt và điểu luyện các yếu tố đặc trưng của thể loại: sự hoà phối thanh điệu, kết cấu chặt chẽ, tính cô đọng, hàm súc,... Đồng thời, bài thơ đã có nhiều cách tân độc đáo ở nhiều bình diện: đề tài, thi liệu, ý tứ,...
"Tự Trào" là tiếng thơ trào phúng vừa sâu cay, phản ánh tâm trạng không chỉ của riêng nhà thơ mà còn là tiếng nói của bao trí thức khi đừng trước thời cuộc. Bài thơ vì thế mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc và giá trị lâu bền

Tiếng cười không chỉ mang lại niềm vui mà còn là một “vũ khí” sắc bén để phê phán cái xấu, cái chưa đẹp trong cuộc sống. Qua tiếng cười châm biếm, mỉa mai, con người nhận ra thói hư tật xấu của mình và của xã hội để tự sửa đổi. Tiếng cười giúp sự phê phán trở nên nhẹ nhàng mà sâu cay, tránh khô khan, nặng nề. Nhiều tác phẩm văn học đã dùng tiếng cười để đả kích thói giả dối, lười biếng, vô trách nhiệm. Vì vậy, tiếng cười đúng lúc, đúng chỗ có sức mạnh làm xã hội tốt đẹp hơn.

từ "thiếu phụ" mang sắc thái trang trọng

Living a healthy lifestyle has many advantages for everyone. When we eat healthy food and exercise regularly, our bodies become stronger and less likely to get sick. A healthy lifestyle also helps us feel more confident and positive. In addition, good habits such as sleeping well and avoiding stress improve our concentration, so we can study and work more effectively every day.

1. The Muong earn living by farming and raising animals
2. They are in the habit of exercising after work

1. if you don't drink more water, you will get more acne
2. My sister wants to see the terraced fields, so she is going to Sa Pa
3. Unless he spends time on his phone, he will complete his work