Bùi Minh Hoàng
Giới thiệu về bản thân
Dưới đây là bài văn phân tích đoạn trích "Trở về" của Thạch Lam, bám sát yêu cầu về dung lượng (khoảng 600 chữ) và nội dung khơi sâu vào tâm lý nhân vật.
PHÂN TÍCH ĐOẠN TRÍCH "TRỞ VỀ" CỦA THẠCH LAM
Thạch Lam là một cây bút tài hoa của nhóm Tự lực văn đoàn, nhưng khác với xu hướng lãng mạn thoát ly thời bấy giờ, ngòi bút của ông luôn hướng về cuộc sống bình dị và những kiếp người nghèo khổ. Truyện ngắn "Trở về" là một tác phẩm tiêu biểu, lột tả sâu sắc sự đối lập giữa lòng vị tha của người mẹ và sự vô cảm, biến chất của đứa con trước sức mạnh của đồng tiền và danh vọng thành thị.
Đoạn trích mở đầu bằng khung cảnh làng quê quen thuộc nhưng đượm buồn qua cái nhìn của Tâm. Ngôi nhà cũ hiện lên với vẻ "sụp thấp hơn", "mái gianh xơ xác" – đó là minh chứng cho sự nghèo khó và sự tàn phá của thời gian. Trong không gian ấy, tiếng guốc "thong thả và chậm hơn trước" của người mẹ vang lên, gợi sự lam lũ, già yếu. Sự xuất hiện của người mẹ với bộ áo "cũ kỹ" và đôi mắt "ứa nước mắt" khi nhận ra con đã khắc họa chân thực tình mẫu tử thiêng liêng. Với bà, con dù đi xa bao lâu, làm gì, thì ngày trở về vẫn là niềm hạnh phúc vỡ òa.
Tuy nhiên, trái ngược với tình cảm nồng hậu của mẹ, nhân vật Tâm lại hiện lên với vẻ lạnh lùng đến tàn nhẫn. Cách xưng hô "vâng, chính tôi đây" và câu hỏi xã giao "bà vẫn được mạnh khỏe đấy chứ?" cho thấy một khoảng cách ngăn cách không thể lấp đầy. Tâm nhìn mẹ, nhìn quê hương bằng con mắt của một người xa lạ, một kẻ thượng lưu tự cho mình cái quyền đứng cao hơn gốc gác nghèo hèn. Sự vô tâm của Tâm lên đến đỉnh điểm khi anh "nhún vai", "lơ đãng" và "dửng dưng" trước những lời kể của mẹ. Với Tâm, cuộc sống của mẹ, của Trinh hay những người dân quê "không có liên lạc gì" với cuộc đời giàu sang của anh ta trên tỉnh.
Nghệ thuật khắc họa tâm lý của Thạch Lam vô cùng tinh tế khi đặt Tâm cạnh nhân vật Trinh và người mẹ. Trinh – cô gái quê đảm đang, dành cả thanh xuân để chăm sóc mẹ Tâm – là hình ảnh đối lập hoàn toàn với sự ích kỷ của anh. Cao trào của đoạn trích nằm ở hành động Tâm rút ví đưa cho mẹ hai mươi đồng với thái độ "hơi kiêu ngạo". Anh dùng đồng tiền để thay thế cho tình cảm, dùng vật chất để cắt đứt sợi dây liên hệ với quá khứ. Trong khi bà mẹ "run run", "rơm rớm nước mắt" vì thương con, vì cảm động thì Tâm lại "làm như không thấy gì" và vội vàng bước đi.
Bằng giọng văn nhẹ nhàng, điềm tĩnh nhưng giàu sức gợi, Thạch Lam đã gióng lên một hồi chuông cảnh tỉnh về sự băng hoại đạo đức của con người trong xã hội giao thời. Tâm không phải là kẻ ác, nhưng anh ta đã để sự phù phiếm của thành thị giết chết tâm hồn. Đoạn trích không chỉ là câu chuyện về một chuyến về thăm nhà, mà còn là bài học sâu sắc về lòng hiếu thảo và sự trân trọng cội nguồn.
Gấp trang sách lại, hình ảnh người mẹ già run run cầm những đồng bạc của con cứ ám ảnh tâm trí người đọc. Thạch Lam đã thành công khi khẳng định một chân lý: Một cuộc sống giàu sang về vật chất nhưng nghèo nàn về tâm hồn, chối bỏ tình thân, mãi mãi chỉ là một sự tồn tại vô nghĩa và cô độc.
Dưới đây là bài văn phân tích đoạn trích "Trở về" của Thạch Lam, bám sát yêu cầu về dung lượng (khoảng 600 chữ) và nội dung khơi sâu vào tâm lý nhân vật.
PHÂN TÍCH ĐOẠN TRÍCH "TRỞ VỀ" CỦA THẠCH LAM
Thạch Lam là một cây bút tài hoa của nhóm Tự lực văn đoàn, nhưng khác với xu hướng lãng mạn thoát ly thời bấy giờ, ngòi bút của ông luôn hướng về cuộc sống bình dị và những kiếp người nghèo khổ. Truyện ngắn "Trở về" là một tác phẩm tiêu biểu, lột tả sâu sắc sự đối lập giữa lòng vị tha của người mẹ và sự vô cảm, biến chất của đứa con trước sức mạnh của đồng tiền và danh vọng thành thị.
Đoạn trích mở đầu bằng khung cảnh làng quê quen thuộc nhưng đượm buồn qua cái nhìn của Tâm. Ngôi nhà cũ hiện lên với vẻ "sụp thấp hơn", "mái gianh xơ xác" – đó là minh chứng cho sự nghèo khó và sự tàn phá của thời gian. Trong không gian ấy, tiếng guốc "thong thả và chậm hơn trước" của người mẹ vang lên, gợi sự lam lũ, già yếu. Sự xuất hiện của người mẹ với bộ áo "cũ kỹ" và đôi mắt "ứa nước mắt" khi nhận ra con đã khắc họa chân thực tình mẫu tử thiêng liêng. Với bà, con dù đi xa bao lâu, làm gì, thì ngày trở về vẫn là niềm hạnh phúc vỡ òa.
Tuy nhiên, trái ngược với tình cảm nồng hậu của mẹ, nhân vật Tâm lại hiện lên với vẻ lạnh lùng đến tàn nhẫn. Cách xưng hô "vâng, chính tôi đây" và câu hỏi xã giao "bà vẫn được mạnh khỏe đấy chứ?" cho thấy một khoảng cách ngăn cách không thể lấp đầy. Tâm nhìn mẹ, nhìn quê hương bằng con mắt của một người xa lạ, một kẻ thượng lưu tự cho mình cái quyền đứng cao hơn gốc gác nghèo hèn. Sự vô tâm của Tâm lên đến đỉnh điểm khi anh "nhún vai", "lơ đãng" và "dửng dưng" trước những lời kể của mẹ. Với Tâm, cuộc sống của mẹ, của Trinh hay những người dân quê "không có liên lạc gì" với cuộc đời giàu sang của anh ta trên tỉnh.
Nghệ thuật khắc họa tâm lý của Thạch Lam vô cùng tinh tế khi đặt Tâm cạnh nhân vật Trinh và người mẹ. Trinh – cô gái quê đảm đang, dành cả thanh xuân để chăm sóc mẹ Tâm – là hình ảnh đối lập hoàn toàn với sự ích kỷ của anh. Cao trào của đoạn trích nằm ở hành động Tâm rút ví đưa cho mẹ hai mươi đồng với thái độ "hơi kiêu ngạo". Anh dùng đồng tiền để thay thế cho tình cảm, dùng vật chất để cắt đứt sợi dây liên hệ với quá khứ. Trong khi bà mẹ "run run", "rơm rớm nước mắt" vì thương con, vì cảm động thì Tâm lại "làm như không thấy gì" và vội vàng bước đi.
Bằng giọng văn nhẹ nhàng, điềm tĩnh nhưng giàu sức gợi, Thạch Lam đã gióng lên một hồi chuông cảnh tỉnh về sự băng hoại đạo đức của con người trong xã hội giao thời. Tâm không phải là kẻ ác, nhưng anh ta đã để sự phù phiếm của thành thị giết chết tâm hồn. Đoạn trích không chỉ là câu chuyện về một chuyến về thăm nhà, mà còn là bài học sâu sắc về lòng hiếu thảo và sự trân trọng cội nguồn.
Gấp trang sách lại, hình ảnh người mẹ già run run cầm những đồng bạc của con cứ ám ảnh tâm trí người đọc. Thạch Lam đã thành công khi khẳng định một chân lý: Một cuộc sống giàu sang về vật chất nhưng nghèo nàn về tâm hồn, chối bỏ tình thân, mãi mãi chỉ là một sự tồn tại vô nghĩa và cô độc.
At New Year, my family has many meaningful traditions. Before Tet, we clean and Colombo decorate the house together. On New Year’s Eve, we have a big family dinner and talk happily. On the first day of the year, we visit our grandparents and wish them good health. We also give lucky money to children and pray for a peaceful and successful new year.
1 Muong earns a living by farming and raising animals.
2They are in the habit of exercising after work.
1 Drink more water, or you will get more acne.
If you don’t drink more water, you will get more acne
2 My sister is going to Sa Pa because she wants to see the terraced fields.
My sister wants to see the terraced fields, so she is going to Sa Pa
3 If he doesn’t spend time on his phone, he will complete his work.
Unless he spends time on his phone, he will complete his work.