LÊ THẢO UYÊN
Giới thiệu về bản thân
Công cuộc Đổi mới từ năm 1986 đã đưa Việt Nam đạt được nhiều thành tựu quan trọng trên các lĩnh vực chính trị, an ninh và quốc phòng.
1. Thành tựu trong lĩnh vực chính trị
- Giữ vững ổn định chính trị, đổi mới hệ thống chính trị:
- Kiên định con đường xã hội chủ nghĩa, giữ vững vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.
- Cải cách hành chính, nâng cao hiệu lực, hiệu quả hoạt động của bộ máy nhà nước.
- Thực hiện dân chủ hóa, tăng cường vai trò của Quốc hội, Mặt trận Tổ quốc và các tổ chức chính trị - xã hội.
- Hoàn thiện hệ thống pháp luật:
- Ban hành Hiến pháp năm 1992, sửa đổi vào các năm 2001 và 2013, tạo nền tảng pháp lý cho công cuộc đổi mới.
- Xây dựng và hoàn thiện nhiều bộ luật quan trọng như Luật Doanh nghiệp, Luật Đầu tư, Luật Đất đai,… đảm bảo môi trường pháp lý thuận lợi cho phát triển kinh tế - xã hội.
- Mở rộng quan hệ đối ngoại và hội nhập quốc tế:
- Thiết lập quan hệ ngoại giao với nhiều quốc gia, trở thành thành viên của ASEAN (1995), gia nhập WTO (2007), tham gia các hiệp định thương mại tự do (CPTPP, EVFTA,…).
- Giữ vững quan hệ hợp tác với các nước lớn, tham gia tích cực vào các tổ chức quốc tế như Liên Hợp Quốc, APEC, ASEM,…
2. Thành tựu trong lĩnh vực an ninh - quốc phòng
- Giữ vững chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ:
- Giải quyết hòa bình các vấn đề biên giới, lãnh thổ với Trung Quốc, Lào, Campuchia.
- Kiên trì đấu tranh bảo vệ chủ quyền biển đảo, đặc biệt là tại Biển Đông.
- Xây dựng nền quốc phòng toàn dân, an ninh nhân dân:
- Kết hợp chặt chẽ giữa kinh tế với quốc phòng, giữa đối nội và đối ngoại để bảo vệ Tổ quốc từ sớm, từ xa.
- Hiện đại hóa quân đội, nâng cao khả năng sẵn sàng chiến đấu.
- Tăng cường an ninh nội địa, bảo đảm trật tự an toàn xã hội, đấu tranh phòng chống tội phạm, tệ nạn xã hội.
- Góp phần vào hòa bình, ổn định khu vực và thế giới:
- Tham gia các hoạt động gìn giữ hòa bình của Liên Hợp Quốc từ năm 2014.
- Tăng cường hợp tác quốc phòng với các nước, tham gia các diễn đàn an ninh khu vực như ARF, ADMM+.
Từ năm 1911 đến 1930, Nguyễn Ái Quốc đã có nhiều hoạt động đối ngoại quan trọng nhằm tìm kiếm con đường cứu nước và truyền bá tư tưởng cách mạng
-Vào năm 1911, Người rời bến cảng Nhà Rồng ra đi tìm đường cứu nước, đặt chân đến nhiều quốc gia như Pháp, Anh, Mỹ… để tìm hiểu tình hình thế giới và học hỏi các mô hình cách mạng. Trong thời gian này, Người vừa làm nhiều công việc lao động để sinh sống, vừa quan sát thực tế xã hội, nhận ra bản chất áp bức của chủ nghĩa thực dân
-Từ năm 1917 đến 1923, Nguyễn Ái Quốc hoạt động tích cực tại Pháp, tham gia Đảng Xã hội Pháp, viết báo, diễn thuyết để tố cáo tội ác của thực dân Pháp tại Việt Nam. Đặc biệt, năm 1919, Người gửi Bản yêu sách của nhân dân An Nam đến Hội nghị Versailles, đòi quyền tự do, dân chủ cho Việt Nam. Mặc dù bản yêu sách không được chấp nhận, nhưng nó đã giúp nâng cao nhận thức về quyền lợi của nhân dân Việt Nam trên trường quốc tế
-Giai đoạn 1923 – 1930, Nguyễn Ái Quốc đến Liên Xô, Trung Quốc để nghiên cứu chủ nghĩa Marx-Lenin, tham gia Quốc tế Cộng sản và tổ chức phong trào cách mạng. Năm 1925, Người sáng lập Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên, xuất bản báo Thanh Niên, đào tạo cán bộ, chuẩn bị cho sự ra đời của Đảng Cộng sản Việt Nam. Đến năm 1930, Nguyễn Ái Quốc chủ trì Hội nghị hợp nhất các tổ chức cộng sản, thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam, tạo bước ngoặt quan trọng cho cách mạng nước ta
=>Những hoạt động đối ngoại của Nguyễn Ái Quốc thể hiện tầm nhìn chiến lược và sự kiên trì tìm kiếm con đường giải phóng dân tộc. Người không chỉ tiếp thu tinh hoa cách mạng thế giới mà còn biết vận dụng sáng tạo vào thực tiễn Việt Nam, mở ra hướng đi đúng đắn cho cách mạng. Những đóng góp của Người đã đặt nền móng vững chắc cho phong trào đấu tranh giành độc lập, thể hiện tinh thần yêu nước và trí tuệ lỗi lạc của một nhà lãnh đạo cách mạng vĩ đại
a. Các đối tác chiến lược toàn diện của Việt Nam hiện nay
Tính đến năm 2024, Việt Nam có 8 đối tác chiến lược toàn diện bao gồm:
1. Trung Quốc (2008)
2. Nga (2012)
3. Ấn Độ (2016)
4. Hàn Quốc (2022)
5. Hoa Kỳ (2023)
6. Nhật Bản (2023)
7. Úc (Australia) (2024)
8. Pháp (2024)
b. Hoạt động đối ngoại thể hiện sự tích cực, chủ động
Việt Nam thể hiện sự chủ động hội nhập qua các nét chính sau:
• Tham gia các tổ chức quốc tế: Là thành viên tích cực của ASEAN, Liên Hợp Quốc (UN), WTO, APEC, ASEM...
• Ký kết các hiệp định thương mại tự do (FTA): Chủ động tham gia các FTA thế hệ mới như CPTPP, EVFTA, RCEP để mở rộng kinh tế.
• Đóng góp vào an ninh chung: Tích cực tham gia hoạt động gìn giữ hòa bình của Liên Hợp Quốc (gửi bệnh viện dã chiến, đội công binh sang Nam Sudan, Trung Phi).
• Đăng cai các sự kiện tầm cỡ: Tổ chức thành công Hội nghị cấp cao APEC (2017), Thượng đỉnh Mỹ - Triều (2019), và đảm nhận vai trò Chủ tịch ASEAN, Ủy viên không thường trực Hội đồng Bảo an LHQ.
a) Ngày 5/6/1911, Nguyễn Tất Thành rời bến cảng Nhà Rồng (Sài Gòn) sang Pháp trên con tàu Đô đốc Latouche-Tréville, với mong muốn tìm con đường cứu nước mới cho dân tộc. Trong những năm từ 1911 đến 1917, Người đã đi qua nhiều nước trên thế giới như Pháp, Anh, Mỹ và các nước châu Phi, châu Á. Trong quá trình đó, Người làm nhiều công việc khác nhau như phụ bếp, thợ ảnh, công nhân để tự trang trải cuộc sống và tìm hiểu về tình hình xã hội, chính trị, kinh tế của các nước tư bản phương Tây. Qua thực tiễn quan sát và trải nghiệm, Nguyễn Tất Thành nhận ra bản chất bóc lột của chủ nghĩa thực dân và sự áp bức mà nhân dân các nước thuộc địa phải chịu đựng
b) Nguyễn Ái Quốc lựa chọn con đường cách mạng vô sản vì qua quá trình tìm hiểu, Người nhận thấy rằng các phong trào yêu nước theo khuynh hướng phong kiến, cải lương hay tư sản trước đó đều thất bại. Sau khi đọc “Sơ thảo lần thứ nhất những luận cương về vấn đề dân tộc và thuộc địa” của Lênin năm 1920, Người nhận ra rằng chỉ có chủ nghĩa Mác - Lênin và con đường cách mạng vô sản mới có thể giải phóng dân tộc Việt Nam khỏi ách thống trị của thực dân Pháp. Nội dung cơ bản của con đường cứu nước do Nguyễn Ái Quốc xác định là: kết hợp cách mạng giải phóng dân tộc với cách mạng vô sản, đoàn kết các giai cấp công - nông làm nòng cốt, liên minh với phong trào cách mạng thế giới, và tiến hành cách mạng bằng con đường đấu tranh chính trị kết hợp với đấu tranh vũ trang để giành độc lập dân tộc