Phương Khánh Vy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phương Khánh Vy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Ông khẳng định làm thơ không chỉ dựa vào cảm hứng hay tài năng bẩm sinh, mà là kết quả của lao động nghệ thuật nghiêm túc, kiên trì – “làm thơ không phải đánh quả”.

Tác giả phê phán những nhà thơ chỉ sống bằng “vốn trời cho”, viết trong “những cơn bốc đồng”, và đề cao những người “lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ.”

Ông cho rằng chữ nghĩa mới là yếu tố quyết định giá trị của nhà thơ – “chữ bầu lên nhà thơ”, tức là mỗi bài thơ là một lần nhà thơ phải được chữ công nhận lại.

Dẫn lời Ét-mông Gia-bét, Pi-cát-xô, và ví dụ về Vích-to Huy-gô để nhấn mạnh rằng danh xưng “nhà thơ” không cố định; chỉ ai thực sự sáng tạo ra chữ nghĩa sống động mới xứng đáng được “chữ bầu chọn.”


Lí lẽ:

“Người ta hay nói đến công phu người viết tiểu thuyết… Nhưng các nhà lí thuyết ít nói đến công phu của nhà thơ.”

“Trời cho thì trời lại lấy đi. Những cơn bốc đồng thường ngắn ngủi.”

“Làm thơ không phải đánh quả. Và không ai trúng số độc đắc suốt đời.”

“Tôi rất ghét cái định kiến quái gở… các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm.”

“Cái trẻ, cái già của nhà thơ quyết định không phải đo ở tuổi trời, mà ở nội lực của chữ.”

“Chữ bầu lên nhà thơ.”


Dẫn chứng:

“Tôn-xtôi đã chữa đi chữa lại nhiều lần cuốn tiểu thuyết đồ sộ Chiến tranh và hoà bình.”

“Phlô-be cân nhắc chữ trên cân tiểu li như một thầy lang bốc thuốc.”

“Chúng ta cần học những nhà thơ như Lý Bạch, Xa-a-đi, Gớt, Ta-go, ở buổi chiều tóc bạc vẫn thu hoạch những mùa thơ dậy thì.”

Lời Pi-cát-xô: “Người ta cần rất nhiều thời gian để trở nên trẻ.”

Lời Ét-mông Gia-bét: “Chữ bầu lên nhà thơ.”

Nhận xét về Vích-to Huy-gô: “Vích-to nhiều lần tưởng mình là Huy-gô.”


Nhận xét: Lập luận của tác giả chặt chẽ, lí lẽ sắc sảo, dẫn chứng phong phú, thể hiện quan điểm sâu sắc và trân trọng lao động sáng tạo của người làm thơ.


Lí lẽ:

“Người ta hay nói đến công phu người viết tiểu thuyết… Nhưng các nhà lí thuyết ít nói đến công phu của nhà thơ.”

“Trời cho thì trời lại lấy đi. Những cơn bốc đồng thường ngắn ngủi.”

“Làm thơ không phải đánh quả. Và không ai trúng số độc đắc suốt đời.”

“Tôi rất ghét cái định kiến quái gở… các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm.”

“Cái trẻ, cái già của nhà thơ quyết định không phải đo ở tuổi trời, mà ở nội lực của chữ.”

“Chữ bầu lên nhà thơ.”


Dẫn chứng:

“Tôn-xtôi đã chữa đi chữa lại nhiều lần cuốn tiểu thuyết đồ sộ Chiến tranh và hoà bình.”

“Phlô-be cân nhắc chữ trên cân tiểu li như một thầy lang bốc thuốc.”

“Chúng ta cần học những nhà thơ như Lý Bạch, Xa-a-đi, Gớt, Ta-go, ở buổi chiều tóc bạc vẫn thu hoạch những mùa thơ dậy thì.”

Lời Pi-cát-xô: “Người ta cần rất nhiều thời gian để trở nên trẻ.”

Lời Ét-mông Gia-bét: “Chữ bầu lên nhà thơ.”

Nhận xét về Vích-to Huy-gô: “Vích-to nhiều lần tưởng mình là Huy-gô.”


Nhận xét: Lập luận của tác giả chặt chẽ, lí lẽ sắc sảo, dẫn chứng phong phú, thể hiện quan điểm sâu sắc và trân trọng lao động sáng tạo của người làm thơ.

Ý kiến "nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ." mô tả sự lao động gian khổ, vất vả của nhà thơ khi sáng tạo nghệ thuật, không phải là một quá trình dễ dàng hay ngẫu nhiên.

Tác giả rất ghét cái định kiến quái gở, không biết xuất hiện từ bao giờ: các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm.

Tác giả không mê những nhà thơ thần đồng.

Ngược lại ông ưa những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hỡi lấy từng hạt chữ.