Nguyễn Minh Phương
Giới thiệu về bản thân
Sự khác nhau giữa biện pháp sinh học và biện pháp háo học trong phòng trừ sâu, bệnh hại cây trồng là:
- Biện pháp hóa học: Sử dụng các loại thuốc hóa học để trừ sâu, bệnh hại cây trồng.
* Ưu điểm: Diệt nhanh, triệt để, ít tốn công tránh lây lan
* Nhược điểm:
+ Dễ gây độc cho người, vật nuôi và cây trồng
+ Ô nhiễm môi trường đất, nước, không khí
+ Giết chết các sinh vật khác ở ruộng
- Biện pháp sinh học: Sử dụng một số loại sinh vật như nấm, ong mắt đỏ, bọ rùa, chim, ếch hoặc các chế phẩm sinh học để diệt sâu hại.
* Ưu điểm:
+ An toàn với người và vật nuôi, không gây ô nhiễm môi trường
+ Hiệu quả bền vững lâu dài, hiệu quả kinh tế cao
* Nhược điểm:
+ Hiệu quả chậm phụ thuộc vào loại thiên địch
+ Tốn công, tốn của, phá vỡ hệ cân bằng sinh thái
+ Điều kiện sử dụng phụ thuộc vào điều kiện ngoại cảnh
- Quyết định của ông nông dân có hợp lí. Vì:
+ Bệnh phấn trắng trên cây cà chua được gây ra bởi nấm (như Oidium neolycopersici).
+ Thuốc trừ nấm được bào chế đặc biệt để tiêu diệt hoặc ức chế sự phát triển của các loại nấm gây bệnh. Do đó, việc sử dụng thuốc trừ nấm đúng cách sẽ giúp tiêu diệt tác nhân gây bệnh, ngăn chặn sự lây lan và giúp cây cà chua hồi phục nhanh chóng.
- Vấn đề chính của văn bản nói về việc sử dụng điện thoại thông minh một cách thông minh và những tác hại của việc sử dụng smartphone một cách thái quá, thiếu kiểm soát.
Tác giả đã triển khai quan niệm “Chữ bầu lên nhà thơ” theo cách: - Dẫn ý kiến của các nhà thơ, nhà văn lớn trên thế giới (Ét-mông Gia-bét - Edmond Jabès, Gít-đơ - Gide, Pét-xoa - Pessoa), xem như đó là sự hậu thuẫn tích cực cho cách lí giải vấn đề của mình. - Diễn giải ý kiến của Ét-mông Gia-bét theo hướng bám sát ý tưởng đã được đề cập từ nhan đề và phần đầu văn bản. Nếu trong phát biểu của mình, Ét-mông Gia-bét gần như chỉ nói đến vai trò của sáng tạo ngôn từ trong việc xác định danh vị đích thực của nhà thơ, thì Lê Đạt lại phát triển thêm, cho rằng mỗi lần sáng tạo tác phẩm mới lại một lần nhà thơ phải vật lộn với chữ. Rõ ràng, “nhà thơ” không phải là danh vị được tạo một lần cho mãi mãi. Nó có thể bị tước đoạt nếu nhà thơ không chịu khổ công lao động với ngôn từ mỗi khi viết một bài thơ mới.
Trong phần 2 của văn bản, tác giả đã tranh luận với hai quan niệm:
- Thơ gắn liền với những cảm xúc bột phát, bốc đồng.
- Làm thơ không cần cố gắng mà thơ là do thiên phú, trời cho, không cần lao động khổ nhọc và nỗ lực trau dồi vốn sống, vốn tri thức.
Những lí lẽ và bằng chứng mà tác giả sử dụng để tranh luận:
Với ý kiến thứ nhất:
- Lí lẽ:
+ "Trời cho thì trời lại lấy đi. Những cơn bốc đồng thường ngắn ngủi."
+"Tôi rất biết những câu thơ hay đều kì ngộ, nhưng là kì ngộ kết quả của một thành tâm kiên trì, một đa mang đắm đuối, làm động lòng quỷ thần, chứ không phải may rủi đơn thuần."
- Dẫn chứng:
+ "Làm thơ không phải đánh quả. Và không ai trúng số độc đắc suốt đời."
+ Câu nói của Trang Tử " vứt thánh bỏ trí"
Với ý kiến thứ hai
-Lí lẽ 1:
+"Tôi ưa những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hỡi lấy từng hạt chữ."
-Bằng chứng 1 :
+"Lý Bạch, Xa-a-đi, Gớt, Ta-go, ở vào buổi chiều tóc bạc vẫn thu hoạch những mùa thơ dậy thì."
- Lí lẽ 2 :
+"Cái trẻ, cái già của nhà thơ quyết định không phải đo ở tuổi trời, mà ở nội lực của chữ."
- Bằng chứng 2:
+ Pi-cát-xô có nói một câu khá thâm thuý: “Người ta cần rất nhiều thời gian để trở nên trẻ."
+ Lời phát biểu của một nhà thơ Pháp, gốc Do Thái Ét-mông Gia-bét: "Chữ bầu lên nhà thơ."
+ Gít-đơ hay Pét-xoa - nhà thơ lớn Bồ Đào Nha - đã có một nhận xét khá nghiêm khắc về Vích-to Huy-gô: "Vích-to nhiều lần tưởng mình là Huy-gô.
Nhận xét của bản thân:
- Những tranh luận của tác giả vè thơ là vô cùng đúng đắn và xác đáng.
- Nhưng với tôi, thơ cũng có thể gắn liền với những xúc cảm bột phát, bởi đó là lúc cảm xúc nhà thơ đạt đến độ thăng hoa, cao trào nhất, mang nặng sức chứa tư tưởng, thẩm mĩ chứ không phải sự gò câu ép chữ mà thành.
- Đôi khi các nhà thơ có tài năng thiên bẩm lại kết hợp với sự nỗ lực, mài giũa sẽ có năng lực trở thành một nhà thơ thực thụ hơn những nhà thơ chỉ có đơn thuần là sự nỗ lực.
Em hiểu ý kiến "nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ." như sau:
- Ý kiến sử dụng phép ẩn dụ: "một nắng hai sương", "cách đồng chữ", "bát mồ hôi" là biểu tượng cho những lao khổ, vất vả, cực nhọc của nhà thơ trong quá trình lao động nghệ thuật để đổi lấy từng con chữ mang sức chứa lớn.
- Quá trình lao động nghệ thuật của nhà thơ vất vả không kém gì quá trình lao động của người nông dân trên cách đồng lúa.
- Nói tóm lại, từng con chữ mà nhà thơ gói ghém trong tác phẩm không phải tự nhiên mà có mà chúng đã trải qua quá trình dài miệt mài tìm tòi, chắt lọc, mài giũa của nhà thơ, đòi hỏi nhà thơ phải đánh đổi, phải lao lực, cực khổ rất nhiều,rất lâu.
Theo văn bản trên:
- Tác giả "rất ghét cái định kiến quái gở, không biết xuất hiện từ bao giờ: các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm."
- Tác giả "không mê những nhà thơ thần đồng."
- Ngược lại, tác giả "ưa những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ."