Nguyễn Hà Diệu Châu
Giới thiệu về bản thân
- Quyết định của ông nông dân là hợp lý về mặc lựa chọn loại thuốc nhưng cần được thực hiện một cách cẩn trọng và đúng quy trình kỹ thuật. Vì:
+ Tính đúng đắn của loại thuốc: Bệnh phấn trắng trên cây cà chua do các loài nấm (phổ biến nhất là nấm Oidim neolycopersici) gây ra. Do đó, việc sử dụng thuốc trừ nấm để tiêu diệt tác nhân gây bệnh là hoàn toàn chính xác về mặt khoa học.
+ Hiệu quả nhanh: Thuốc trừ nấm hóa học hoặc sinh học thường có tác dụng ức chế và tiêu diệt bào tử nấm nhanh chóng, giúp ngăn chặn sự lây lan rộng hơn trong vườn, bảo vệ năng suất cây trồng.
- Tuy nhiên, để quyết định này thực sự mang lại hiệu quả bền vững, ông nông dân cần lưu ý:
+ Sử dụng thuốc theo nguyên tắc "4 đúng": Đúng thuốc, đúng lúc, đúng liều lượng và nồng độ, đúng cách.
+ Thời điểm phun: Nên phun khi bệnh mới chớm xuất hiện để đạt hiệu quả cao nhất. Tránh phun vào lúc trời sắp mưa hoặc nắng gắt.
+ Hạn chế lạm dụng: Việc lạm dụng thuốc hóa học có thể gây ra hiện tượng kháng thuốc ở nấm, gây ô nhiễm môi trường và ảnh hưởng đến sức khỏe người tiêu dùng (cần đảm bảo thời gian cách ly trước khi thu hoạch.)
+ Kết hợp biện pháp canh tác: Ngoài việc phun thuốc, ông nên tỉa bớt lá già, lá bị bệnh để tạo độ thông thoáng cho vườn, giảm độ ẩm - vốn là điều kiện thuận lợi cho nấm phát triển.
- Quyết định của ông nông dân là hợp lý về mặc lựa chọn loại thuốc nhưng cần được thực hiện một cách cẩn trọng và đúng quy trình kỹ thuật. Vì:
+ Tính đúng đắn của loại thuốc: Bệnh phấn trắng trên cây cà chua do các loài nấm (phổ biến nhất là nấm Oidim neolycopersici) gây ra. Do đó, việc sử dụng thuốc trừ nấm để tiêu diệt tác nhân gây bệnh là hoàn toàn chính xác về mặt khoa học.
+ Hiệu quả nhanh: Thuốc trừ nấm hóa học hoặc sinh học thường có tác dụng ức chế và tiêu diệt bào tử nấm nhanh chóng, giúp ngăn chặn sự lây lan rộng hơn trong vườn, bảo vệ năng suất cây trồng.
- Tuy nhiên, để quyết định này thực sự mang lại hiệu quả bền vững, ông nông dân cần lưu ý:
+ Sử dụng thuốc theo nguyên tắc "4 đúng": Đúng thuốc, đúng lúc, đúng liều lượng và nồng độ, đúng cách.
+ Thời điểm phun: Nên phun khi bệnh mới chớm xuất hiện để đạt hiệu quả cao nhất. Tránh phun vào lúc trời sắp mưa hoặc nắng gắt.
+ Hạn chế lạm dụng: Việc lạm dụng thuốc hóa học có thể gây ra hiện tượng kháng thuốc ở nấm, gây ô nhiễm môi trường và ảnh hưởng đến sức khỏe người tiêu dùng (cần đảm bảo thời gian cách ly trước khi thu hoạch.)
+ Kết hợp biện pháp canh tác: Ngoài việc phun thuốc, ông nên tỉa bớt lá già, lá bị bệnh để tạo độ thông thoáng cho vườn, giảm độ ẩm - vốn là điều kiện thuận lợi cho nấm phát triển.
Câu chủ đề: Thói quen dựa dẫm vào cha mẹ đưa đến những tác hại nghiêm trọng và lâu dài đối với bản thân và xã hội.
- Luận điểm mở đầu: Biểu hiện của thói quen dựa dẫm cha mẹ:
+ Luôn chờ đợi cha mẹ làm thay, làm hộ
+ Không có sự cố gắng. thiếu trách nhiệm, trông chờ vào cha mẹ.
+ Lười biếng, thụ động, sống lệ thuộc hoàn toàn vào cha mẹ.
- Luận điểm bổ sung: Tác hại của thói quen đối với gia đình - xã hội:
+ Khiến cho bố mẹ vất vả, nhọc lòng, tốn công sức, mất thời gian
+ Làm ảnh hưởng đến công việc chung của tập thể.
+ Tạo hình tượng xấu, thói quen xấu cho giới trẻ
+ Trở thành gánh nặng cho xã hội
- Luận điểm bổ sung: Tác hại của thói quen đối với bản thân:
+ Thiếu trách nhiệm, không có suy nghĩ, chính kiến riêng
+ Thui chột sở trường, sức mạnh của bản thân
+ Không thể tự vượt qua thử thách
- Đánh giá tổng kết, liên hệ:
+ Thế hệ trẻ cần có ý thức tự lập, tự lực trong cuộc sống
+ Tích cự rèn luyện, trau dồi kiến thức, kỹ năng để thành người có bản lĩnh, có chính kiến và chủ động
+ Thay đổi cách giáo dục (trong nhà trường), cách yêu thương (trong gia đình
Cách tác giả triển khai quan điểm như sau:
- Chiều tóc bạc vẫn thu hoạch mùa thơ dậy thì, sức trẻ từ nội lực của chữ: Lí Bạch, Gớt, Ta-go.
- Dẫn ý kiến của các nhà thơ, nhà văn lớn trên thế giới (Ét-mông Gia-bét - Edmond Jabès, Gít-đơ - Gide, Pét-xoa – Pessoa).
+ Ét-mông Gia-bét nói đến vai trò của sáng tạo ngôn từ trong việc xác định danh vị đích thực của nhà thơ.+ Lê Đạt lại phát triển thêm, cho rằng mỗi lần sáng tạo tác phẩm mới lại một lần nhà thơ phải vật lộn với chữ.
+ "Nhà thơ” không phải là danh vị được tạo một lần cho mãi mãi. Nó có thể bị tước đoạt nếu nhà thơ không chịu khổ công lao động với ngôn từ mỗi khi viết một bài thơ mới.- Không đồng tình với ý kiến: Thơ gắn liền với những cảm xúc bộc phát, "bốc đồng", làm thơ không cần cố gắng:
+ Dẫn chứng 1: Tôn - xtôi chữa đi chữa lại nhiều lần tiểu thuyết
+ Dẫn chứng 2: Phlô - be cân nhắc chữ trên cân tiểu li
+ Lí lẽ 1: Những cơn bốc đồng thường ngắn ngủi
+ Lí lẽ 2: Làm thơ không phải là may rủi, đánh quả
+ Lí lẽ 3: Không ai trúng động đắc suốt đời
- Không đồng tình: Thơ là vấn đề của những năng khiếu đặc biệt, xa lạ với lao động lầm lũi và nỗ lực trau dồi học vấn
+ Lý lẽ 1: Những câu thơ là kết quả thành tâm kiên trì, một đa mang đắm đuối
+ Lý lẽ 2: Nhà thơ cần học tập và rèn luyện suốt đời
+ Lý lẽ 3: Nếu sống bằng vốn trời cho sẽ sớm tàn lụi.
- Cách đưa lí lẽ và sử dụng dẫn chứng trong lập luận của tác giả:
+ Lập luận chặt chẽ, đưa dẫn chứng: Tôn - xtôi, Phlô - be, câu nói Trang Tử
+ Thể hiện sự hiểu biết, trải nghiệm của cá nhân: "tôi rất biết"
+ Đưa ra những đối chiếu, so sánh: "đánh quả", "trúng số động đắc"
+ Thái độ, nhận định rõ ràng: "nhưng là", "đã chứ", "tôi rất ghét", "tôi không mê".
Lời của Héc-to: Phu nhân khốn khổ của ta ơi! Nàng đùng dằn vặt lòng mình quá thế! Một người trần mắt thịt không thể bất chấp số phận mà bắt ta xuống địa phủ của thần Ha-đét (Hades) được. Và đã sinh ra trên mặt đất này, chẳng một ai, dù quả cảm hay rụt rè, có thể trốn chạy được số phận. Nàng hãy về nhà chăm lo công việc của mình, quay xa kéo sợi, dệt vải, sai bảo nữ tì chăm chỉ. Chiến tranh là bổn phận của mỗi người đàn ông sinh ra tại thành I-li-ông này, nhất là ta
=> Với con trai, với vợ, Héc-to là người chồng, người cha tràn đầy tình yêu thương, âu yếm, chăm chút, lo lắng, xót thương hết lòng nhưng đã gạt tình riêng để làm tròn bổn phận, trách nhiệm của người đàn ông, người chủ soái đối với cộng đồng.
- Ăng-đrô-mác dù đau đớn tan nát nhưng vẫn mỉm cười trong nước mắt, từ biệt chồng. Nàng là người vợ dịu hiền, hết lòng yêu chồng nhưng cũng hiểu rất rõ về tầm vóc, phẩm cách của người anh hùng. Van nài khẩn cầu chồng đừng ra trận nhưng nàng vẫn gắng làm yên lòng chồng lúc chia tay. Người vợ cũng là một biểu tượng cho tinh thần anh hùng sử thi.
Lời của Héc-to: Phu nhân khốn khổ của ta ơi! Nàng đùng dằn vặt lòng mình quá thế! Một người trần mắt thịt không thể bất chấp số phận mà bắt ta xuống địa phủ của thần Ha-đét (Hades) được. Và đã sinh ra trên mặt đất này, chẳng một ai, dù quả cảm hay rụt rè, có thể trốn chạy được số phận. Nàng hãy về nhà chăm lo công việc của mình, quay xa kéo sợi, dệt vải, sai bảo nữ tì chăm chỉ. Chiến tranh là bổn phận của mỗi người đàn ông sinh ra tại thành I-li-ông này, nhất là ta
=> Với con trai, với vợ, Héc-to là người chồng, người cha tràn đầy tình yêu thương, âu yếm, chăm chút, lo lắng, xót thương hết lòng nhưng đã gạt tình riêng để làm tròn bổn phận, trách nhiệm của người đàn ông, người chủ soái đối với cộng đồng.
- Ăng-đrô-mác dù đau đớn tan nát nhưng vẫn mỉm cười trong nước mắt, từ biệt chồng. Nàng là người vợ dịu hiền, hết lòng yêu chồng nhưng cũng hiểu rất rõ về tầm vóc, phẩm cách của người anh hùng. Van nài khẩn cầu chồng đừng ra trận nhưng nàng vẫn gắng làm yên lòng chồng lúc chia tay. Người vợ cũng là một biểu tượng cho tinh thần anh hùng sử thi.
Lời của Héc-to: Phu nhân khốn khổ của ta ơi! Nàng đùng dằn vặt lòng mình quá thế! Một người trần mắt thịt không thể bất chấp số phận mà bắt ta xuống địa phủ của thần Ha-đét (Hades) được. Và đã sinh ra trên mặt đất này, chẳng một ai, dù quả cảm hay rụt rè, có thể trốn chạy được số phận. Nàng hãy về nhà chăm lo công việc của mình, quay xa kéo sợi, dệt vải, sai bảo nữ tì chăm chỉ. Chiến tranh là bổn phận của mỗi người đàn ông sinh ra tại thành I-li-ông này, nhất là ta
=> Với con trai, với vợ, Héc-to là người chồng, người cha tràn đầy tình yêu thương, âu yếm, chăm chút, lo lắng, xót thương hết lòng nhưng đã gạt tình riêng để làm tròn bổn phận, trách nhiệm của người đàn ông, người chủ soái đối với cộng đồng.
- Ăng-đrô-mác dù đau đớn tan nát nhưng vẫn mỉm cười trong nước mắt, từ biệt chồng. Nàng là người vợ dịu hiền, hết lòng yêu chồng nhưng cũng hiểu rất rõ về tầm vóc, phẩm cách của người anh hùng. Van nài khẩn cầu chồng đừng ra trận nhưng nàng vẫn gắng làm yên lòng chồng lúc chia tay. Người vợ cũng là một biểu tượng cho tinh thần anh hùng sử thi.
Lời của Héc-to: Phu nhân khốn khổ của ta ơi! Nàng đùng dằn vặt lòng mình quá thế! Một người trần mắt thịt không thể bất chấp số phận mà bắt ta xuống địa phủ của thần Ha-đét (Hades) được. Và đã sinh ra trên mặt đất này, chẳng một ai, dù quả cảm hay rụt rè, có thể trốn chạy được số phận. Nàng hãy về nhà chăm lo công việc của mình, quay xa kéo sợi, dệt vải, sai bảo nữ tì chăm chỉ. Chiến tranh là bổn phận của mỗi người đàn ông sinh ra tại thành I-li-ông này, nhất là ta
=> Với con trai, với vợ, Héc-to là người chồng, người cha tràn đầy tình yêu thương, âu yếm, chăm chút, lo lắng, xót thương hết lòng nhưng đã gạt tình riêng để làm tròn bổn phận, trách nhiệm của người đàn ông, người chủ soái đối với cộng đồng.
- Ăng-đrô-mác dù đau đớn tan nát nhưng vẫn mỉm cười trong nước mắt, từ biệt chồng. Nàng là người vợ dịu hiền, hết lòng yêu chồng nhưng cũng hiểu rất rõ về tầm vóc, phẩm cách của người anh hùng. Van nài khẩn cầu chồng đừng ra trận nhưng nàng vẫn gắng làm yên lòng chồng lúc chia tay. Người vợ cũng là một biểu tượng cho tinh thần anh hùng sử thi.