Đào Trần Hà Vy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đào Trần Hà Vy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

- Quyết định của ông nông dân là hợp lý. Vì:

+ Bệnh phấn trắng ở cây cà chua là do các loài nấm ( phổ biến là Odium neolycopersici hoặc Leveillula taurica) gây ra. Do đó, việc sử dụng thuốc trừ nắm để tiêu diệt tác nhân gây bệnh là đúng mục đích và đem lại hiệu quả nhanh chóng nhờ khả năng ức chế sự phát triển của sợi nấm và bào tử.

+ Tuy nhiên cần sử dụng đúng loại thuốc, đọc kĩ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng cà tuân thủ các biện pháp cách ly để an toàn cho người tiêu dùng.

Sự khác nhau giữ biện pháp hóa học và biện pháp sinh học:

1. Biện pháp sinh học:

- Sử dụng sinh vật có ích hoặc sản phẩm sinh học để tiêu diệt sâu bệnh.

VD: thả ong ký sinh, bọ rùa; dùng nấm, vi khuẩn trừ sau bệnh

- An toàn cho môi trường, ít gây ô nhiễm.

- Không làm tồn dư độc hại trên nông sản

- Hiệu quả thường chậm hơn, cần thời gian phát huy tác dụng.

2. Biện pháp hóa học

- Sửu dụng thuốc bảo vệ thực vật (thuốc trừ sâu, trừ bệnh) để tiêu diệt sâu bệnh.

- Tác dụng nhanh, mạnh, xử lí kịp thời khi dịch bung phát.

- Dễ sử dụng, hiệu quả cao trong thời gian ngắn.

- Có thể gây ô nhiễm môi trường, tồn dư háo chất và ảnh hưởng sức khỏe nếu lạm dụng.


Quan điểm " chữ bầu lên nhà thơ" được tác giả triển khai như sau:

1. Làm rõ ý nghĩa của quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ”

Tác giả giải thích: làm thơ không phải là một “chức danh” cố định. Mỗi bài thơ là một lần ứng cử, và chữ – tức ngôn ngữ nghệ thuật – mới chính là người “cử tri” quyết định nhà thơ có xứng đáng hay không.

→ Thơ không dựa vào danh tiếng, kinh nghiệm hay tên tuổi, mà dựa hoàn toàn vào chất lượng của chữ trong từng sáng tác.

2. Khẳng định sự khắc nghiệt của “cuộc bầu cử” trong thơ

Lê Đạt nhấn mạnh rằng cử tri chữ cực kỳ khó tính.

Ông nêu dẫn chứng về Vích-tô Huy-gô:

“Vích-to nhiều lần tưởng mình là Huy-gô”

→ Nghĩa là ngay cả một thiên tài như Huy-gô cũng không phải lúc nào cũng được “tái cử” vào cương vị nhà thơ nếu bài thơ đó chưa đạt tới chuẩn mực chữ nghĩa.

Qua đó, tác giả muốn nói:

Một nhà thơ chỉ tồn tại khi còn viết được thơ hay, khi còn được chữ công nhận.

Không có “quyền lực suốt đời” đối với danh hiệu nhà thơ.

3. Liên hệ với quá trình lao động nghệ thuật của người viết

Quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” gắn trực tiếp với luận điểm của toàn bài:

Thơ không phải ngẫu hứng hay thiên phú đơn thuần.

Muốn được chữ bầu chọn, người nghệ sĩ phải lao động tinh vi, kiên trì, cày sâu vào ngôn ngữ.

Phải “đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ”.

Như vậy, sự công phu, rèn luyện và nội lực mới tạo nên một nhà thơ thật sự.

4. Khẳng định giá trị tối thượng của chữ trong thơ

Lê Đạt nhiều lần nhấn mạnh:

Thơ khác văn xuôi ở chỗ chữ phải có “hóa trị” khác, phải vang vọng, đa nghĩa, giàu sức gợi.

Nhà thơ phải biết biến ngôn ngữ chung thành ngôn ngữ đặc sản của riêng mình.

→ Chính chữ, chứ không phải cảm hứng hay tên tuổi, quyết định giá trị của nhà thơ.

Quan điểm " chữ bầu lên nhà thơ" được tác giả triển khai như sau:

1. Làm rõ ý nghĩa của quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ”

Tác giả giải thích: làm thơ không phải là một “chức danh” cố định. Mỗi bài thơ là một lần ứng cử, và chữ – tức ngôn ngữ nghệ thuật – mới chính là người “cử tri” quyết định nhà thơ có xứng đáng hay không.

→ Thơ không dựa vào danh tiếng, kinh nghiệm hay tên tuổi, mà dựa hoàn toàn vào chất lượng của chữ trong từng sáng tác.

2. Khẳng định sự khắc nghiệt của “cuộc bầu cử” trong thơ

Lê Đạt nhấn mạnh rằng cử tri chữ cực kỳ khó tính.

Ông nêu dẫn chứng về Vích-tô Huy-gô:

“Vích-to nhiều lần tưởng mình là Huy-gô”

→ Nghĩa là ngay cả một thiên tài như Huy-gô cũng không phải lúc nào cũng được “tái cử” vào cương vị nhà thơ nếu bài thơ đó chưa đạt tới chuẩn mực chữ nghĩa.

Qua đó, tác giả muốn nói:

Một nhà thơ chỉ tồn tại khi còn viết được thơ hay, khi còn được chữ công nhận.

Không có “quyền lực suốt đời” đối với danh hiệu nhà thơ.

3. Liên hệ với quá trình lao động nghệ thuật của người viết

Quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” gắn trực tiếp với luận điểm của toàn bài:

Thơ không phải ngẫu hứng hay thiên phú đơn thuần.

Muốn được chữ bầu chọn, người nghệ sĩ phải lao động tinh vi, kiên trì, cày sâu vào ngôn ngữ.

Phải “đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ”.

Như vậy, sự công phu, rèn luyện và nội lực mới tạo nên một nhà thơ thật sự.

4. Khẳng định giá trị tối thượng của chữ trong thơ

Lê Đạt nhiều lần nhấn mạnh:

Thơ khác văn xuôi ở chỗ chữ phải có “hóa trị” khác, phải vang vọng, đa nghĩa, giàu sức gợi.

Nhà thơ phải biết biến ngôn ngữ chung thành ngôn ngữ đặc sản của riêng mình.

→ Chính chữ, chứ không phải cảm hứng hay tên tuổi, quyết định giá trị của nhà thơ.

Quan điểm " chữ bầu lên nhà thơ" được tác giả triển khai như sau:

1. Làm rõ ý nghĩa của quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ”

Tác giả giải thích: làm thơ không phải là một “chức danh” cố định. Mỗi bài thơ là một lần ứng cử, và chữ – tức ngôn ngữ nghệ thuật – mới chính là người “cử tri” quyết định nhà thơ có xứng đáng hay không.

→ Thơ không dựa vào danh tiếng, kinh nghiệm hay tên tuổi, mà dựa hoàn toàn vào chất lượng của chữ trong từng sáng tác.

2. Khẳng định sự khắc nghiệt của “cuộc bầu cử” trong thơ

Lê Đạt nhấn mạnh rằng cử tri chữ cực kỳ khó tính.

Ông nêu dẫn chứng về Vích-tô Huy-gô:

“Vích-to nhiều lần tưởng mình là Huy-gô”

→ Nghĩa là ngay cả một thiên tài như Huy-gô cũng không phải lúc nào cũng được “tái cử” vào cương vị nhà thơ nếu bài thơ đó chưa đạt tới chuẩn mực chữ nghĩa.

Qua đó, tác giả muốn nói:

Một nhà thơ chỉ tồn tại khi còn viết được thơ hay, khi còn được chữ công nhận.

Không có “quyền lực suốt đời” đối với danh hiệu nhà thơ.

3. Liên hệ với quá trình lao động nghệ thuật của người viết

Quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” gắn trực tiếp với luận điểm của toàn bài:

Thơ không phải ngẫu hứng hay thiên phú đơn thuần.

Muốn được chữ bầu chọn, người nghệ sĩ phải lao động tinh vi, kiên trì, cày sâu vào ngôn ngữ.

Phải “đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ”.

Như vậy, sự công phu, rèn luyện và nội lực mới tạo nên một nhà thơ thật sự.

4. Khẳng định giá trị tối thượng của chữ trong thơ

Lê Đạt nhiều lần nhấn mạnh:

Thơ khác văn xuôi ở chỗ chữ phải có “hóa trị” khác, phải vang vọng, đa nghĩa, giàu sức gợi.

Nhà thơ phải biết biến ngôn ngữ chung thành ngôn ngữ đặc sản của riêng mình.

→ Chính chữ, chứ không phải cảm hứng hay tên tuổi, quyết định giá trị của nhà thơ.

Quan điểm " chữ bầu lên nhà thơ" được tác giả triển khai như sau:

1. Làm rõ ý nghĩa của quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ”

Tác giả giải thích: làm thơ không phải là một “chức danh” cố định. Mỗi bài thơ là một lần ứng cử, và chữ – tức ngôn ngữ nghệ thuật – mới chính là người “cử tri” quyết định nhà thơ có xứng đáng hay không.

→ Thơ không dựa vào danh tiếng, kinh nghiệm hay tên tuổi, mà dựa hoàn toàn vào chất lượng của chữ trong từng sáng tác.

2. Khẳng định sự khắc nghiệt của “cuộc bầu cử” trong thơ

Lê Đạt nhấn mạnh rằng cử tri chữ cực kỳ khó tính.

Ông nêu dẫn chứng về Vích-tô Huy-gô:

“Vích-to nhiều lần tưởng mình là Huy-gô”

→ Nghĩa là ngay cả một thiên tài như Huy-gô cũng không phải lúc nào cũng được “tái cử” vào cương vị nhà thơ nếu bài thơ đó chưa đạt tới chuẩn mực chữ nghĩa.

Qua đó, tác giả muốn nói:

Một nhà thơ chỉ tồn tại khi còn viết được thơ hay, khi còn được chữ công nhận.

Không có “quyền lực suốt đời” đối với danh hiệu nhà thơ.

3. Liên hệ với quá trình lao động nghệ thuật của người viết

Quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” gắn trực tiếp với luận điểm của toàn bài:

Thơ không phải ngẫu hứng hay thiên phú đơn thuần.

Muốn được chữ bầu chọn, người nghệ sĩ phải lao động tinh vi, kiên trì, cày sâu vào ngôn ngữ.

Phải “đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ”.

Như vậy, sự công phu, rèn luyện và nội lực mới tạo nên một nhà thơ thật sự.

4. Khẳng định giá trị tối thượng của chữ trong thơ

Lê Đạt nhiều lần nhấn mạnh:

Thơ khác văn xuôi ở chỗ chữ phải có “hóa trị” khác, phải vang vọng, đa nghĩa, giàu sức gợi.

Nhà thơ phải biết biến ngôn ngữ chung thành ngôn ngữ đặc sản của riêng mình.

→ Chính chữ, chứ không phải cảm hứng hay tên tuổi, quyết định giá trị của nhà thơ.