Nguyễn Phạm Song Thư
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Thể thơ: tự do.
Câu 2.
Trong văn bản, hạnh phúc được miêu tả bằng những tính từ: xanh, thơm, vô tư.
Câu 3.
Nội dung đoạn thơ:
- Đoạn thơ so sánh hạnh phúc với mùi thơm của quả, dịu ngọt, nhẹ nhàng. Từ đó, nhà thơ muốn làm nổi bật sự giản dị, mộc mạc của niềm hạnh phúc, rằng hạnh phúc có thể đến từ những điều giản đơn, nhỏ bé, thân thuộc, xoa dịu tâm hồn và nỗi niềm của ta.
Câu 4.
- Biện pháp tu từ: So sánh
+) So sánh: Hạnh phúc - sông
- Tác dụng:
+) So sánh đã giúp câu thơ trở nên gợi hình gợi cảm, tăng sự sinh động cho hình ảnh thơ.
+) Biện pháp tu từ đã nhấn mạnh rằng niềm hạnh phúc có thể đến từ bất cứ đâu, dù có nhỏ bé hay to lớn thì niềm hạnh phúc ấy vẫn đến bên ta có thể là rất tình cờ.
+) Từ đó, tác giả gợi ta hãy biết trân trọng những niềm hạnh phúc nhỏ, đồng thời mở lòng đón nhận mọi hạnh phúc trao cho ta không kể nó có lớn hay không.
Câu 5.
Quan niệm về hạnh phúc của tác giả được thể hiện trong bài thơ:
- Hạnh phúc được so sánh với lá, với quả, với sông. Những hình ảnh ấy vô cùng thân thuộc, gần gũi với chúng ta.
- Để từ đó, ta thấy được quan niệm về hạnh phúc của nhà thơ vô cùng giản đơn, rằng hạnh phúc không cần phải to lớn, như một niềm vui bất ngờ mà hạnh phúc cũng có thể là những điều nhỏ nhặt, nhẹ nhàng, không diêm dúa, ồn ào. Hạnh phúc có thể đến từ những điều giản dị từ khắp mọi nơi, có thể mang lại sự thư thái, xao xuyến dịu dàng.
- Tác giả nhắn nhủ chúng ta hãy biết trân trọng những niềm vui nho nhỏ xung quanh, tận hưởng và đón nhận một cách tự nhiên, biết nhìn và để ý những hạnh phúc ấy, làm giàu trái tim và lạc quan.