Doãn Hà Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 :
Vôn te đã từng nhắc đến "Thơ chính là âm nhạc của tâm hồn nhất là những tâm hồn cao cả đa cảm " nó giúp ta có thể bày tỏ suy nghĩ những thứ mình thích vào trong những bài thơ . Cũng như ở đoạn trích về cuộc gặp gỡ giữa Từ Hải và Thúy Kiều là một trong những trang thơ rực rỡ nhất trong "Truyện Kiều", nơi Nguyễn Du gửi gắm khát vọng về tự do và công lý qua hình tượng người anh hùng lý tưởng. Trước hết, nhân vật Từ Hải hiện lên với tầm vóc kỳ vĩ, mang đậm màu sắc sử thi qua những vần thơ ước lệ:
“Đường đường một đấng anh hào Côn quyền hơn sức lược thao gồm tài
......
Gươm đàn nửa gánh non sông một chèo"
Với tư thế “Đội trời đạp đất ở đời” và bản tính “Giang hồ quen thú vẫy vùng”, Từ Hải không chỉ là một võ tướng dũng mãnh mà còn là một bậc đại trượng phu có tâm hồn khoáng đạt .Một người ai cũng phải nể nang một phần vì sự tài giỏi xuất chúng của Từ Hải . Nhưng Từ Hải lại không bị say mê bởi những cô gái quyến rũ xinh đẹp còn trong trắng mà lại chọn Kiều một người bị bán vào lầu xanh:
" Qua chơi nghe tiếng nàng Kiều
........
Ai kén cá chọn vàng thau tại mình!
Phỏng tin được một vài phần hay không"
Tuy nhiên, vẻ đẹp của Từ Hải lại không chỉ nằm ở gươm đao mà còn tỏa sáng ở tấm lòng trân trọng tài năng và sắc đẹp. Giữa chốn lầu xanh bụi bặm, khi thiên hạ chỉ coi Kiều là món hàng giải khuây, thì Từ Hải lại nhìn nàng bằng con mắt của một bậc tri kỷ: “Mắt xanh chẳng để ai vào có không?”. Câu hỏi đầy tình tứ ấy đã phá vỡ mọi định kiến khốn cùng của xã hội phong kiến, nâng vị thế của Thúy Kiều lên ngang hàng với một bậc anh hùng , tung hô Kiều nâng cao vị thế của nàng ở trong lòng mình . Đáp lại sự trân trọng ấy, Thúy Kiều cũng bộc lộ sự thông minh và tinh tế của một người con gái sắc sảo:
" Thưa rằng " Lượng cả bao dung
.......
Phỉ nguyền cánh phượng đẹp duyên cưỡi rồng"
Dù khiêm nhường tự nhận mình là “Rộng thương cỏ nội hoa hèn / Chút thân bèo bọt dám phiền mai sau”, nhưng nàng lại có ánh mắt "tinh đời" khi nhận ra cốt cách phi phàm của Từ Hải. Nàng ví cuộc gặp gỡ này như “Tấn Dương được thấy mây rồng có phen”, một điển cố khẳng định niềm tin tuyệt đối vào sự nghiệp vĩ đại của Từ Hải. Cuộc đối thoại giữa họ không đơn thuần là lời đưa đẩy của khách làng chơi, mà là sự giao thoa của hai tâm hồn đồng điệu: “Hai bên ý hợp tâm đầu / Khi thân chẳng lọ là cầu mới thân”. Nghệ thuật xây dựng nhân vật của Nguyễn Du đã đạt đến đỉnh cao khi kết hợp ngôn ngữ đối thoại trau chuốt với bút pháp ước lệ, tạo nên một cuộc hội ngộ đầy hào sảng. Hình ảnh kết thúc đoạn trích “Trai anh hùng gái thuyền quyên / Phỉ nguyền sánh phượng đẹp duyên cưỡi rồng” không chỉ là một cái kết có hậu cho cuộc gặp gỡ, mà còn là lời khẳng định về một tình yêu lý tưởng dựa trên sự thấu hiểu và tương kính giữa những con người phi thường.Tóm lại, qua ngòi bút ước lệ bậc thầy kết hợp với cảm hứng nhân đạo sâu sắc, Nguyễn Du không chỉ xây dựng nên một cuộc gặp gỡ kinh điển trong văn học dân tộc mà còn tạc dựng một tượng đài về tình yêu và lý tưởng tự do. Hình tượng Từ Hải và Thúy Kiều trong đoạn trích đã vượt thoát khỏi những khuôn mẫu chật hẹp của xã hội cũ để vươn tới sự thấu cảm tuyệt đối của những bậc tri kỷ. Đúng như lời nhận định của một nhà phê bình, cuộc hội ngộ này chính là "điểm sáng rực rỡ nhất trong đêm tối của cuộc đời Kiều", khẳng định một chân lý vĩnh cửu: dù trong hoàn cảnh nghiệt ngã nhất, con người vẫn luôn khao khát tìm thấy ánh sáng của tự do và hạnh phúc chân chính. Những vần thơ ấy vẫn sẽ mãi vang vọng, làm say đắm biết bao thế hệ độc giả bởi vẻ đẹp hào sảng và nhân văn sâu sắc.
Câu 2 :
Trong guồng quay hối hả của thời đại công nghệ, khi con người mải mê phô diễn những giá trị "lấp lánh" trên bề mặt, chúng ta dễ dàng bỏ quên những mạch ngầm đang lặng lẽ nuôi sống cuộc đời. Đó chính là sự hy sinh thầm lặng. Nó không phải là một tiếng vang dội để thế giới kinh ngạc, mà là một làn hương dịu nhẹ nhưng bền bỉ, thấm đẫm vào từng ngóc ngách của nhân gian. Sự hy sinh ấy chính là bản hùng ca không lời, khẳng định giá trị cao nhất của kiếp nhân sinh: sống không chỉ là tồn tại, mà là hiến dâng. Khi sự hy sinh trở thành một bản năng thiện lương . Vậy thì " sự hy sinh thầm lặng " là như thế nào? Sự hy sinh thầm lặng trước hết là một lựa chọn của bản lĩnh. Nó không đến từ sự ép buộc hay áp lực dư luận, mà đến từ mệnh lệnh của trái tim. Biểu hiện của nó vô cùng đa dạng, đôi khi chỉ là sự nhường nhịn, lùi lại phía sau để người khác tiến lên. Đó là việc một người sẵn sàng nhận lấy phần việc khó khăn, chấp nhận sự thiệt thòi về quyền lợi, tiền bạc hay thời gian mà không một lời than vãn. Sâu sắc hơn nữa thì sự thầm lặng ở đây chính là bộ lọc tinh khiết nhất của lòng tốt. Khi ta làm việc thiện mà không ai biết, lòng tốt đó mới thực sự đạt đến độ thượng thừa của sự vô tư. Nó chứng minh rằng con người có thể vượt qua cái tôi ích kỷ để chạm đến cái ta chung của cộng đồng. Đó là những người cha, người mẹ cả đời "giấu" đi những cơn đau, giấu đi những ước mơ riêng để làm bệ phóng cho con cái. Họ hy sinh trong từng bữa cơm nhường miếng ngon, trong bộ quần áo cũ mặc đi mặc lại nhiều năm góp phần ý nghĩa quan trọng trong nền tảng đạo đức đầu tiên dạy ta phải biết rằng tình yêu thương đích thực luôn đi đôi với sự quên mình. Còn có những con người làm nghề lính cứu hỏa, những y bác sĩ nơi phòng cấp cứu, hay những người công nhân vệ sinh quét rác trong đêm lạnh. Họ đối mặt với hiểm nguy và sự khắc nghiệt khi cả thế giới đang say ngủ. Họ chính là những "lá chắn" âm thầm, bảo vệ nhịp sống bình yên cho xã hội mà không cần danh hiệu "anh hùng" được xướng tên mỗi ngày. Hồi đất nước còn bị chiến tranh tàn phá những hình ảnh của người chiến sĩ tình nguyện hy sinh tuổi thanh xuân ở biên cương chiến trường hay những tình nguyện viên thầm lặng trong các trại trẻ mồ côi, làng Hòa Bình. Họ đang viết nên định nghĩa về hạnh phúc mới – hạnh phúc của sự phụng sự, nơi cái chết hay sự vất vả trở nên nhẹ nhàng trước lý tưởng sống cao đẹp , về một tổ quốc tự do hạnh phúc Tại sao sự thầm lặng lại có sức mạnh xoay chuyển thế giới? Tại sao không phải là sự hy sinh ồn ào mà lại là sự thầm lặng? Bởi vì cái gì sâu sắc thường tĩnh lặng. Sự hy sinh thầm lặng có sức mạnh cảm hóa lòng người mạnh mẽ hơn bất kỳ lời giáo điều nào. Nó là "chất keo" gắn kết các tế bào xã hội, ngăn chặn sự băng hoại của thói vô cảm. Khi nhìn thấy một người sẵn sàng sống vì mình mà không đòi hỏi, ta buộc phải soi rọi lại bản thân, từ đó đánh thức mầm thiện trong mỗi cá nhân. Sự hy sinh thầm lặng giúp con người tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tự do. Tự do không phải là làm mọi điều mình muốn, mà là tự do lựa chọn dấn thân vào những điều tử tế, dù điều đó có thể mang lại thiệt thòi cho chính mình. Mặt trái của sự thầm lặng và sự "vô ơn" thì có rất nhiều lối suy nghĩ . Tuy nhiên, chúng ta cần phân biệt sự hy sinh thầm lặng với sự cam chịu mù quáng. Hy sinh là để xây dựng, không phải để hủy hoại bản thân trong vô ích. Đồng thời, xã hội cũng cần có cái nhìn thấu đáo để trân trọng những người đang thầm lặng dâng hiến. Đừng để sự im lặng của họ trở thành cái cớ cho sự vô ơn của chúng ta. Trong thời đại số, khi sự "làm màu" lên ngôi, chúng ta cần tỉnh táo để bảo vệ những giá trị cốt lõi, thay vì chỉ tung hô những gì rực rỡ nhưng rỗng tuếch trên bề mặt. Hãy biết phân biệt cái tốt và cái xấu để tạo một xã hội tốt đẹp văn minh hơn nữa Vậy nên để sống giữa lòng cuộc đời, mỗi chúng ta cần học cách làm một "người hùng thầm lặng" của chính mình. Không cần phải giải cứu thế giới, hãy bắt đầu bằng việc tử tế với những người xung quanh mà không cần kể công. Là học sinh, sự hy sinh thầm lặng có thể là việc giúp đỡ bạn bè cùng tiến bộ, là việc giữ gìn vệ sinh chung, hay đơn giản là biết trân trọng những vất vả của thầy cô. Hãy nhớ rằng: "Hoa sen nở trong bùn vẫn tỏa hương, con người sống giữa bụi trần nếu biết hy sinh vẫn tỏa ánh sáng lung linh nhất". Sự hy sinh thầm lặng mãi mãi là một đóa hoa bất tử trong vườn hoa nhân loại. Nó không cần ánh hào quang chói lọi, bởi bản thân sự hy sinh đã là một vầng sáng tự thân. Hãy sống sao cho xứng đáng với những gì ta đang nhận được từ người khác, và hãy để cuộc đời mình cũng trở thành một mạch ngầm lặng lẽ nhưng ngọt ngào, góp phần làm nên sự hồi sinh cho thế giới. Bởi suy cho cùng, "Người ta chỉ sống bằng những gì mình cho đi".
Câu 1 Thể thơ Lục bát
Câu 2 Hai nhân vật Từ Hải và Thúy Kiều gặp nhau ở lầu xanh
Câu 3 Nhận xét về ngôn ngữ nói của nhân vật Thúy Kiều qua bốn câu thơ là dịu dàng, từ tốn sử dụng điển cố, điển tích và vận dụng lối nói ẩn dụ, bóng gió để gợi gắm tâm tư, tình cảm của bản thân.
Câu 4 Nhận xét về nhân vật Từ Hải qua đoạn trích là
- ngoại hình oai phong lẫm liệt chuẩn một hình mẫu anh hùng lí tưởng
- Ngôn ngữ thì nhẹ nhàng, từ tốn và hào sảng, phóng khoáng
- Hành động biết tôn trọng Kiều và chỉ xem Kiều như người tri kỷ, cứu Kiều ra khỏi lầu xanh, cùng Kiều “Phỉ nguyền sánh phượng, đẹp duyên cưỡi rồng.” => Từ Hải hành động nhanh chóng, dứt khoát
Câu 5 Tình cảm của bản thân là ngưỡng mộ đối với Từ Hải và trân trọng yêu quý đối với Thúy Kiều một cảm xúc bồi hồi xúc động vì nó làm cho t cảm thấy hai người như là một đôi vậy . Về một Từ Hải biết giúp đỡ mọi người một người hiếm có khó tìm ở trên đời này