Mai Thị Hồng
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Tuổi trẻ là giai đoạn quan trọng nhất để mỗi con người bắt đầu hành trình khám phá bản thân. Việc khám phá bản thân giúp con người ta hiểu rõ mình là ai, phù hợp với điều gì và biết đâu là con đường đúng đắn cho tương lai. Khi hiểu mình, ta sẽ biết trân trọng giá trị riêng, không chạy theo đám đông hay sống theo kỳ vọng của người khác. Quá trình ấy giúp người ta không ngừng học hỏi, dám thử thách, dám sai và đứng lên khi vấp ngã. Chính vì những trải nghiệm ấy giúp con người ta trở nên bản lĩnh và trưởng thành hơn. Nếu không khám phá bản thân, con người ta sẽ trở nên mờ nhạt, hoang mang, và sẽ lỡ mất những điều quý giá. Ngược lại, nếu con người coi trọng việc khám phá bản thân là một hành trình lâu dài sẽ giúp ta sống tích cực, biết tiến lên phía trước dù không đạt được mục đích. Như vậy, khám phá bản thân không chỉ giúp ta tìm được ý nghĩa của cuộc sống mà còn giúp ta sống một cuộc sống ý nghĩa và đáng nhớ.
Câu 2:
Trong hành trình đời người, “trở về” luôn là khoảnh khắc gợi nhiều xúc cảm sâu lắng. Với bài thơ “Về”, Đàm Huy Đông đã thể hiện những rung động tinh tế của chủ thể trữ tình khi quay về quê hương – nơi lưu giữ tuổi thơ, gia đình và những kỉ niệm không thể phai mờ. Qua đó, tâm trạng của cái “ta” trữ tình hiện lên vừa hoài niệm, xúc động, vừa bình yên và lắng sâu.
Nổi bật trong bài thơ là nỗi nhớ quê hương da diết của chủ thể trữ tình. .Điệp ngữ “ta về” được lặp lại nhiều lần như một lời gọi tha thiết, nhấn mạnh hành trình trở về cả về không gian lẫn tâm hồn. Cánh đồng mùa đông hiện lên với “những gốc rạ rạc khô vì gió”, “hoàng hôn rơm rớm sương mờ”. Những hình ảnh ấy gợi vẻ tiêu điều, lạnh lẽo của thiên nhiên, đồng thời thấm đẫm cảm giác cô đơn, bồi hồi của con người khi đứng trước cảnh cũ, người xưa. Quê hương không chỉ là nơi chốn địa lí mà đã trở thành miền ký ức sâu nặng trong tâm hồn. Cùng với nỗi nhớ quê ấy, bài thơ còn thể hiện niềm xúc động, biết ơn khi chủ thể trữ tình hồi tưởng về tuổi thơ và cha mẹ. Hình ảnh “ngày xưa theo mẹ ra đồng, nhổ từng gốc rạ”, “cha kéo vó vớt bóng người lam lũ”, “mẹ bòn nhặt từng con tôm cái cá” đã tái hiện chân thực cuộc sống vất vả của cha mẹ nơi làng quê. Những chi tiết giản dị ấy chứa đựng bao hi sinh thầm lặng, khiến người con khi trở về không khỏi nghẹn ngào. Qua đó, ta thấy được tình cảm gắn bó sâu nặng của chủ thể trữ tình với gia đình và cội nguồn. Không chỉ dừng lại ở hồi ức, tâm trạng của chủ thể trữ tình còn là sự bình yên, an ủi khi hòa mình vào thiên nhiên quê nhà. Hình ảnh “cụm xương rồng nở hoa từ gai góc” gợi sức sống mạnh mẽ, bền bỉ; “lũ sẻ tha những cọng rơm vàng xây hạnh phúc” gợi cuộc sống giản dị nhưng ấm áp. Thiên nhiên quê hương hiện lên gần gũi, chan hòa, như đang “ru ta”, xoa dịu những mỏi mệt của con người sau bao năm xa cách. Đó là cảm giác yên bình mà chỉ khi trở về quê nhà, con người mới cảm nhận trọn vẹn. Ở những dòng thơ cuối, tâm trạng của chủ thể trữ tình trở nên lắng sâu và chín chắn khi đối diện với quá khứ. Trở về “bên sông nơi tình đầu đi qua”, nghe “sóng hát những lời đưa tiễn”, cái “ta” trữ tình dường như đã học được cách chấp nhận và buông bỏ. Hình ảnh “cởi câu ca trả lại cho người” mang ý nghĩa tượng trưng cho việc trả lại những kỉ niệm cũ để lòng mình nhẹ nhõm hơn. Đó là sự trưởng thành trong cảm xúc, là dấu hiệu của một tâm hồn đã đi qua yêu thương và mất mát.
Tất cả đã cho thấy rằng, qua bài thơ “Về”, Đàm Huy Đông đã khắc họa thành công tâm trạng của chủ thể trữ tình với nhiều cung bậc cảm xúc: từ hoài niệm, xúc động đến bình yên và lắng sâu. Bài thơ không chỉ là hành trình trở về quê hương mà còn là hành trình trở về với chính mình, nhắc nhở mỗi người hãy trân trọng cội nguồn yêu thương của cuộc đời.
Câu 1:
Những lý lẽ tác giả dùng để lý giải cho quan điểm: cuộc phiêu lưu để tự khám phá bản thân không những lâu dài, mà phải lâu dài là : vì không bao giờ ta hiểu hết được chính mình, phiên bản nào cũng là duy nhất.
Câu 2:
Tác giả khuyên chúng ta nên có thái độ sống tích cực, không ngừng tiến lên, không ngừng học hỏi, dám thử thách bản thân và chấp nhận việc không bao giờ “đạt tới điểm cuối” trong hành trình khám phá chính mình.
Câu 3:
Tác dụng của việc sử dụng kiểu câu phủ định ở hai câu văn: Mình sẽ không bao giờ tới được, không bao giờ đạt được, bạn ạ. Có lẽ phải nghĩ rằng mình không bao giờ đạt được thì cuộc đời mới thực sự có ý nghĩa là nhấn mạnh mạnh mẽ tính vô hạn của hành trình khám phá bản thân. Cuộc đời nằm ở quá trình đi tới chứ không phải ở việc đạy được đích đến. Tác dụng làm cho câu văn thêm sinh động, tăng sức gợi hình gợi cảm, hấp dẫn, giúp người đọc hiểu được hành trình khám phá bản thân.
Câu 4:
Tác giả sử dụng bằng chứng cụ thể, tiêu biểu và thuyết phục, kết hợp với so sánh gần gũi giúp lập luận trở nên sinh động, dễ hiểu và tăng sức thuyết phục cho quan điểm.
Câu 5:
Từ khẳnh định của tác giả tôi rút ra được bài học về lẽ sống cho bản thân rằng là không ngừng học hỏi mọi thứ, tích cực trong cuộc sống và hoàn thiện bản thân. Ta không nên sống vội vàng để rồi đạt được thành công rồi lại dừng lại, mà ta hãy trân trọng mọi chặng đường ta đã đi qua. Mỗi trải nghiệm dù thành công hay thất bại nó cũng sẽ là một bài học để giúp ta sau này thành công hơn trong mọi việc và giúp ra hiểu mình hơn. Sống với tinh thần cầu tiến sẽ giúp con người trưởng thành hơn. Chính hành trình ấy tạo nên giá trị và ý nghĩa đích thực của cuộc sống.