Nguyễn Thị Thanh Bình
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Bài làm Đoạn trích “Chén thuốc độc” của Vũ Đình Long khắc họa bi kịch của nhân vật Thông Thu – kẻ từ giàu có bỗng chốc lâm vào cảnh khánh kiệt vì lối sống hoang phí. Qua hình ảnh chén thuốc độc, nhà văn tố cáo thói “tiêu hoang ném tiền qua cửa sổ” và báo động hậu quả tất yếu: tự hủy diệt chính mình. Ngòi bút Vũ Đình Long sắc sảo khi dựng lên quá trình sa đọa từ xa hoa, đua đòi đến trắng tay, tuyệt vọng. Chi tiết Thông Thu “ngửa cổ uống cạn chén thuốc” vừa là cao trào kịch tính vừa mang ý nghĩa cảnh tỉnh sâu sắc: đồng tiền kiếm được bằng mồ hôi nước mắt nếu không được trân trọng sẽ trở thành “thuốc độc” giết chết tương lai. Tác phẩm không chỉ phê phán cá nhân Thông Thu mà còn là lời cảnh báo cho những ai đang lao vào vòng xoáy hưởng thụ thiếu suy nghĩ.
Câu 2
Bài làm
Từ hình ảnh nhân vật Thông Thu trong “Chén thuốc độc” của Vũ Đình Long – kẻ “ném tiền qua cửa sổ” để rồi lâm vào cảnh khánh kiệt, phải uống thuốc tự vẫn – chúng ta càng thấy rõ sự đáng sợ của lối tiêu dùng mất kiểm soát. Đáng buồn thay, “căn bệnh” ấy không chỉ tồn tại trong trang sách mà đang ngày càng phổ biến trong một bộ phận giới trẻ hiện nay. Thực trạng này biểu hiện qua nhiều hình thức: mua sắm trực tuyến vô tội vạ, chạy theo mốt điện thoại – quần áo hàng hiệu, vung tiền cho các buổi “check-in” sang chảnh, hay nợ nần để tổ chức sinh nhật xa hoa. Cơn sốt “xài thẻ tín dụng”, “mua trước trả sau” khiến nhiều bạn trẻ dễ dàng chi tiêu quá khả năng tài chính thực tế. Mạng xã hội càng tiếp tay khi vô tình cổ xúy lối sống phô trương: những bức ảnh khoe của, những clip “unboxing” hàng đắt tiền tạo ra áp lực vô hình, thôi thúc giới trẻ đua đòi bằng bất cứ giá nào. Nguyên nhân sâu xa trước hết đến từ nhận thức lệch lạc về giá trị. Nhiều người trẻ nhầm tưởng việc tiêu tiền thoải mái là biểu hiện của đẳng cấp, thành công và sự tự do cá nhân. Bên cạnh đó, sự thiếu kỹ năng quản lý tài chính cá nhân – từ việc lập ngân sách, phân biệt “cần” và “muốn” – khiến họ dễ dàng rơi vào bẫy tiêu dùng. Gia đình nuông chiều hoặc buông lỏng quản lý cũng góp phần tạo nên thói hư. Hậu quả thật khó lường. Trước mắt là nợ nần chồng chất, áp lực tài chính, thậm chí bị các tổ chức tín dụng đen khủng bố. Về lâu dài, thói quen tiêu xài bừa bãi ăn mòn ý chí phấn đấu, khiến người trẻ trở nên ích kỷ, thực dụng và dễ bị tổn thương trước những biến cố. Không ít trường hợp vì không trả nổi đã phải bỏ học, trộm cắp, hoặc rơi vào trầm cảm, thậm chí tự tử – giống như cái kết bi thảm của Thông Thu. Để khắc phục, trước hết mỗi bạn trẻ cần thay đổi nhận thức: giàu có không phải ở việc tiêu được bao nhiêu, mà ở khả năng làm chủ đồng tiền. Học cách lập kế hoạch chi tiêu, ưu tiên những khoản đầu tư cho học tập, sức khỏe và tương lai. Gia đình và nhà trường cần trang bị kỹ năng quản lý tài chính càng sớm càng tốt. Xã hội hãy lên án mạnh mẽ lối sống khoe của, đồng thời tuyên truyền các tấm gương tiết kiệm, chi tiêu thông minh. Các nền tảng mua sắm trực tuyến và ngân hàng cũng nên có cơ chế cảnh báo, giới hạn vay tiêu dùng đối với người trẻ chưa có thu nhập ổn định. “Chén thuốc độc” trong truyện của Vũ Đình Long không chỉ là lời cảnh tỉnh cho một thời, mà vẫn vẹn nguyên giá trị trong xã hội hiện đại. Nếu giới trẻ không tỉnh táo, thói quen tiêu xài thiếu kiểm soát sẽ âm thầm đầu độc tương lai của chính họ. Hãy nhớ rằng: tiết kiệm không phải là keo kiệt, mà là nền tảng của tự do đích thực.
Câu 1. Văn bản "Chén thuốc độc" thuộc thể loại bi kịch. Câu 2. Hình thức ngôn ngữ chủ yếu: Độc thoại (nhân vật nói với chính mình để bộc lộ nội tâm). Câu 3. – Các chỉ dẫn sân khấu trong văn bản: "Bóp trán nghĩ ngợi". "Nâng cốc nâng lên sắp uống lại đặt xuống.". "Lấy dao mở hộp thuốc phiện, rót vào cốc, lấy que khuấy.". "Đứng dậy lấy chai dấm thanh giấu ở dưới gầm tủ, rót vào cốc. Thò tay vào tủ lấy hộp thuốc phiện.". ... – Tác dụng của các chỉ dẫn sân khấu: Giúp người đọc hình dung được hành động, cử chỉ và trạng thái cảm xúc cụ thể của nhân vật. Thể hiện xung đột nội tâm, giằng xé gay gắt của Thông Thu (sự do dự giữa sống và chết qua hành động nâng cốc lên rồi lại đặt xuống). Câu 4. – Tâm lí thầy Thông Thu trong hồi thứ Hai: Tâm lí hối hận và tự sỉ vả. Thông Thu nhận thức được sai lầm của bản thân sau khi tiêu tán gia sản, cảm thấy nhục nhã vì không làm được gì ích quốc lợi dân mà lại làm "nhơ nhuốc" thanh danh gia đình. – Tâm lí thầy Thông Thu trong hồi thứ Ba: Tâm lí tuyệt vọng và bế tắc. Khi đối mặt với cảnh tù tội, Thông Thu vô cùng sợ hãi. Hắn quyết định tìm đến cái chết để giải thoát ("Thà rằng một thác cho xong!"). – Sự thay đổi: Từ việc hối hận về quá khứ (Hồi II) chuyển sang sự hoảng loạn trước tương lai và đi đến hành động cực đoan (Hồi III). Tuy nhiên, trong sự tuyệt vọng vẫn nhen nhóm chút trách nhiệm muộn màng với gia đình (dừng lại để viết thư cho em trai). Câu 5. Học sinh đưa ra quan điểm không đồng tình với quyết định của thầy Thông Thu và giải thích hợp lí. Gợi ý: – Tự tử là một hành động trốn chạy hèn nhát trước sai lầm của chính mình thay vì đối mặt để sửa chữa. – Cái chết không giải quyết được vấn đề mà đôi khi còn gây ảnh hưởng và liên lụy đến những người thân xung quanh. – Thầy Thông Thu nên chọn cách sống trách nhiệm hơn, lao động để trả nợ và làm lại cuộc đời, như vậy mới thực sự là "thác trong còn hơn sống đục". Cái chết trong sự bế tắc này chỉ là sự kết thúc của một nhân cách bạc nhược. --- Câu trả lời của bạn Nhập câu trả lời
Câu1:
Bài làm
Nam Cao – nhà văn hiện thực xuất sắc của văn học Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám – luôn trăn trở trước số phận con người, đặc biệt là bi kịch của tầng lớp trí thức tiểu tư sản nghèo. Chính vì thế, trong tiểu thuyết Sống mòn, ông đã xây dựng nhân vật Thứ như một hình ảnh tiêu biểu cho lớp người ấy. Trước hết, Thứ là con người mang trong mình những ước mơ và khát vọng lớn lao. Anh từng tin rằng mình sẽ đỗ Thành chung, Tú tài, vào Đại học, sang Tây và trở thành một vĩ nhân có thể đem lại những đổi thay cho xã hội. Những ước mơ ấy thể hiện một lí tưởng sống đẹp, đáng trân trọng. Thế nhưng, trái ngược với khát vọng cao cả đó lại là hiện thực khắc nghiệt của đời sống. Con đường sự nghiệp bế tắc đã đẩy Thứ vào cảnh nghèo túng, khiến anh ngày càng chật vật trong việc mưu sinh. Không dừng lại ở khó khăn vật chất, Thứ còn bị dằn vặt bởi trách nhiệm với gia đình, từ đó luôn sống trong nỗi lo âu và ám ảnh về một tương lai bị khinh rẻ, coi thường. Chính sự đối lập gay gắt giữa ước mơ và hiện thực ấy đã làm nên bi kịch “sống mòn” của Thứ. Qua hình tượng nhân vật này, Nam Cao không chỉ phản ánh sâu sắc số phận của tầng lớp trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng tháng Tám mà còn gửi gắm thông điệp nhân văn sâu sắc về cách sống của con người. Từ đó, em nhận ra rằng mỗi người trẻ hôm nay cần biết trân trọng thời gian, sống có lí tưởng và không ngừng nỗ lực vươn lên. Vì vậy, mỗi chúng ta nên chủ động học tập, rèn luyện và dám theo đuổi ước mơ của mình, để không rơi vào cảnh sống mòn, sống vô nghĩa, mà có thể sống một cuộc đời ý nghĩa và có ích cho xã hội.
Câu 2:
Bài làm Gabriel Garcia Marquez từng viết: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già, mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ.” Câu nói giản dị nhưng hàm chứa một triết lí sâu sắc về con người và cuộc sống. Qua đó, nhà văn khẳng định rằng tuổi trẻ không chỉ được xác định bởi số năm đã sống, mà quan trọng hơn là bởi việc con người có còn giữ trong mình những khát vọng và niềm tin hay không. Chính vì vậy, vấn đề “tuổi trẻ và ước mơ” trở thành một giá trị cốt lõi, quyết định ý nghĩa và chiều sâu của đời người. Ước mơ là những khát vọng tốt đẹp mà con người hướng tới trong tương lai, là mục tiêu giúp con người sống có định hướng và lí tưởng. Trong khi đó, “già đi” trong lời nói của Marquez không đơn thuần chỉ là sự suy giảm về thể chất, mà là sự già nua trong tâm hồn: đó là khi con người trở nên thụ động, mệt mỏi, mất niềm tin và không còn động lực vươn lên. Khi con người từ bỏ ước mơ, họ cũng đồng thời đánh mất ý nghĩa sống, để rồi dù tuổi đời còn trẻ, tinh thần đã sớm cằn cỗi và chai sạn. Tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất của đời người, nơi hội tụ sức khỏe, trí tuệ, nhiệt huyết và tinh thần dấn thân mạnh mẽ. Chính trong quãng thời gian ấy, ước mơ giữ vai trò vô cùng quan trọng, trở thành ngọn lửa thắp sáng tâm hồn và dẫn đường cho hành động. Ước mơ giúp tuổi trẻ sống có mục tiêu, biết trân trọng từng ngày đang sống, biết nỗ lực học tập, rèn luyện và không ngừng hoàn thiện bản thân. Khi có ước mơ, con người không dễ dàng gục ngã trước khó khăn, bởi phía trước luôn có một điểm tựa tinh thần để hướng tới. Ngược lại, nếu tuổi trẻ sống thiếu ước mơ, con người dễ rơi vào lối sống buông xuôi, thụ động, để thời gian trôi qua trong vô nghĩa, và đó chính là biểu hiện rõ rệt nhất của sự “già đi” trong tâm hồn. Thực tế cuộc sống đã chứng minh ý nghĩa to lớn của ước mơ đối với tuổi trẻ. Thomas Edison – nhà phát minh vĩ đại của nhân loại – đã trải qua hàng nghìn lần thất bại trước khi thành công với bóng đèn điện. Chính ước mơ cống hiến cho khoa học và khát vọng mang ánh sáng đến cho con người đã giúp ông không nản lòng trước thất bại. Hay như Nick Vujicic, dù sinh ra không có tay chân, vẫn không từ bỏ ước mơ sống có ích và lan tỏa giá trị tích cực. Bằng ý chí và khát vọng mạnh mẽ, anh đã vượt qua mặc cảm, trở thành diễn giả truyền cảm hứng cho hàng triệu người trên thế giới. Những con người ấy cho thấy: ước mơ không chỉ giúp con người vượt qua nghịch cảnh, mà còn giữ cho tâm hồn họ luôn trẻ trung, mạnh mẽ và đầy sức sống. Tuy nhiên, bên cạnh những tấm gương tích cực, vẫn còn không ít người trẻ dễ dàng từ bỏ ước mơ khi gặp khó khăn, hoặc sống thiếu lí tưởng, chạy theo những giá trị vật chất tạm thời. Họ ngại thử thách, sợ thất bại và dần đánh mất khát vọng vươn lên. Chính sự buông xuôi ấy khiến tuổi trẻ trôi qua trong sự mờ nhạt và khiến con người “già đi” ngay khi còn rất trẻ, đúng như lời cảnh tỉnh của Gabriel Garcia Marquez. Để tuổi trẻ không trôi qua vô nghĩa, mỗi người cần biết nuôi dưỡng và bảo vệ ước mơ của mình. Trước hết, cần xác định một ước mơ đúng đắn, phù hợp với khả năng và mang giá trị tích cực cho cộng đồng. Đồng thời, ước mơ phải được hiện thực hóa bằng hành động cụ thể: sự chăm chỉ, kiên trì, tinh thần cầu tiến và thái độ nghiêm túc trước cuộc sống. Quan trọng hơn, con người cần học cách chấp nhận thất bại như một phần tất yếu của hành trình trưởng thành, bởi chính những khó khăn sẽ giúp ước mơ trở nên bền vững và ý nghĩa hơn. Mỗi học sinh hôm nay cần nhận thức rõ rằng tuổi trẻ chỉ thực sự có giá trị khi được sống cùng ước mơ và lí tưởng. Việc xác định mục tiêu học tập, rèn luyện nhân cách và không ngừng nỗ lực chính là cách để tuổi trẻ không trôi qua hoài phí. Khi còn dám mơ ước và kiên trì theo đuổi khát vọng, con người sẽ luôn giữ được sự trẻ trung trong tâm hồn, dù thời gian có trôi đi. Tóm lại, lời nói của Gabriel Garcia Marquez đã gửi gắm một thông điệp sâu sắc và nhân văn: ước mơ chính là thước đo của tuổi trẻ và là nguồn sống của con người. Khi con người còn ước mơ, cuộc sống vẫn còn ý nghĩa; khi con người ngừng mơ ước, họ cũng bắt đầu “già đi” trong chính tâm hồn mình. Vì vậy, hãy trân trọng tuổi trẻ, nuôi dưỡng khát vọng và sống hết mình cho những ước mơ tốt đẹp, để mỗi ngày trôi qua đều là một ngày đáng sống.
Câu 1:
Bài làm
Nam Cao – nhà văn hiện thực xuất sắc của văn học Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám – luôn trăn trở trước số phận con người, đặc biệt là bi kịch của tầng lớp trí thức tiểu tư sản nghèo. Chính vì thế, trong tiểu thuyết Sống mòn, ông đã xây dựng nhân vật Thứ như một hình ảnh tiêu biểu cho lớp người ấy. Trước hết, Thứ là con người mang trong mình những ước mơ và khát vọng lớn lao. Anh từng tin rằng mình sẽ đỗ Thành chung, Tú tài, vào Đại học, sang Tây và trở thành một vĩ nhân có thể đem lại những đổi thay cho xã hội. Những ước mơ ấy thể hiện một lí tưởng sống đẹp, đáng trân trọng. Thế nhưng, trái ngược với khát vọng cao cả đó lại là hiện thực khắc nghiệt của đời sống. Con đường sự nghiệp bế tắc đã đẩy Thứ vào cảnh nghèo túng, khiến anh ngày càng chật vật trong việc mưu sinh. Không dừng lại ở khó khăn vật chất, Thứ còn bị dằn vặt bởi trách nhiệm với gia đình, từ đó luôn sống trong nỗi lo âu và ám ảnh về một tương lai bị khinh rẻ, coi thường. Chính sự đối lập gay gắt giữa ước mơ và hiện thực ấy đã làm nên bi kịch “sống mòn” của Thứ. Qua hình tượng nhân vật này, Nam Cao không chỉ phản ánh sâu sắc số phận của tầng lớp trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng tháng Tám mà còn gửi gắm thông điệp nhân văn sâu sắc về cách sống của con người. Từ đó, em nhận ra rằng mỗi người trẻ hôm nay cần biết trân trọng thời gian, sống có lí tưởng và không ngừng nỗ lực vươn lên. Vì vậy, mỗi chúng ta nên chủ động học tập, rèn luyện và dám theo đuổi ước mơ của mình, để không rơi vào cảnh sống mòn, sống vô nghĩa, mà có thể sống một cuộc đời ý nghĩa và có ích cho xã hội.
Câu 2
Bài làm Gabriel Garcia Marquez từng viết: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già, mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ.” Câu nói giản dị nhưng hàm chứa một triết lí sâu sắc về con người và cuộc sống. Qua đó, nhà văn khẳng định rằng tuổi trẻ không chỉ được xác định bởi số năm đã sống, mà quan trọng hơn là bởi việc con người có còn giữ trong mình những khát vọng và niềm tin hay không. Chính vì vậy, vấn đề “tuổi trẻ và ước mơ” trở thành một giá trị cốt lõi, quyết định ý nghĩa và chiều sâu của đời người. Ước mơ là những khát vọng tốt đẹp mà con người hướng tới trong tương lai, là mục tiêu giúp con người sống có định hướng và lí tưởng. Trong khi đó, “già đi” trong lời nói của Marquez không đơn thuần chỉ là sự suy giảm về thể chất, mà là sự già nua trong tâm hồn: đó là khi con người trở nên thụ động, mệt mỏi, mất niềm tin và không còn động lực vươn lên. Khi con người từ bỏ ước mơ, họ cũng đồng thời đánh mất ý nghĩa sống, để rồi dù tuổi đời còn trẻ, tinh thần đã sớm cằn cỗi và chai sạn. Tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất của đời người, nơi hội tụ sức khỏe, trí tuệ, nhiệt huyết và tinh thần dấn thân mạnh mẽ. Chính trong quãng thời gian ấy, ước mơ giữ vai trò vô cùng quan trọng, trở thành ngọn lửa thắp sáng tâm hồn và dẫn đường cho hành động. Ước mơ giúp tuổi trẻ sống có mục tiêu, biết trân trọng từng ngày đang sống, biết nỗ lực học tập, rèn luyện và không ngừng hoàn thiện bản thân. Khi có ước mơ, con người không dễ dàng gục ngã trước khó khăn, bởi phía trước luôn có một điểm tựa tinh thần để hướng tới. Ngược lại, nếu tuổi trẻ sống thiếu ước mơ, con người dễ rơi vào lối sống buông xuôi, thụ động, để thời gian trôi qua trong vô nghĩa, và đó chính là biểu hiện rõ rệt nhất của sự “già đi” trong tâm hồn. Thực tế cuộc sống đã chứng minh ý nghĩa to lớn của ước mơ đối với tuổi trẻ. Thomas Edison – nhà phát minh vĩ đại của nhân loại – đã trải qua hàng nghìn lần thất bại trước khi thành công với bóng đèn điện. Chính ước mơ cống hiến cho khoa học và khát vọng mang ánh sáng đến cho con người đã giúp ông không nản lòng trước thất bại. Hay như Nick Vujicic, dù sinh ra không có tay chân, vẫn không từ bỏ ước mơ sống có ích và lan tỏa giá trị tích cực. Bằng ý chí và khát vọng mạnh mẽ, anh đã vượt qua mặc cảm, trở thành diễn giả truyền cảm hứng cho hàng triệu người trên thế giới. Những con người ấy cho thấy: ước mơ không chỉ giúp con người vượt qua nghịch cảnh, mà còn giữ cho tâm hồn họ luôn trẻ trung, mạnh mẽ và đầy sức sống. Tuy nhiên, bên cạnh những tấm gương tích cực, vẫn còn không ít người trẻ dễ dàng từ bỏ ước mơ khi gặp khó khăn, hoặc sống thiếu lí tưởng, chạy theo những giá trị vật chất tạm thời. Họ ngại thử thách, sợ thất bại và dần đánh mất khát vọng vươn lên. Chính sự buông xuôi ấy khiến tuổi trẻ trôi qua trong sự mờ nhạt và khiến con người “già đi” ngay khi còn rất trẻ, đúng như lời cảnh tỉnh của Gabriel Garcia Marquez. Để tuổi trẻ không trôi qua vô nghĩa, mỗi người cần biết nuôi dưỡng và bảo vệ ước mơ của mình. Trước hết, cần xác định một ước mơ đúng đắn, phù hợp với khả năng và mang giá trị tích cực cho cộng đồng. Đồng thời, ước mơ phải được hiện thực hóa bằng hành động cụ thể: sự chăm chỉ, kiên trì, tinh thần cầu tiến và thái độ nghiêm túc trước cuộc sống. Quan trọng hơn, con người cần học cách chấp nhận thất bại như một phần tất yếu của hành trình trưởng thành, bởi chính những khó khăn sẽ giúp ước mơ trở nên bền vững và ý nghĩa hơn. Mỗi học sinh hôm nay cần nhận thức rõ rằng tuổi trẻ chỉ thực sự có giá trị khi được sống cùng ước mơ và lí tưởng. Việc xác định mục tiêu học tập, rèn luyện nhân cách và không ngừng nỗ lực chính là cách để tuổi trẻ không trôi qua hoài phí. Khi còn dám mơ ước và kiên trì theo đuổi khát vọng, con người sẽ luôn giữ được sự trẻ trung trong tâm hồn, dù thời gian có trôi đi. Tóm lại, lời nói của Gabriel Garcia Marquez đã gửi gắm một thông điệp sâu sắc và nhân văn: ước mơ chính là thước đo của tuổi trẻ và là nguồn sống của con người. Khi con người còn ước mơ, cuộc sống vẫn còn ý nghĩa; khi con người ngừng mơ ước, họ cũng bắt đầu “già đi” trong chính tâm hồn mình. Vì vậy, hãy trân trọng tuổi trẻ, nuôi dưỡng khát vọng và sống hết mình cho những ước mơ tốt đẹp, để mỗi ngày trôi qua đều là một ngày đáng sống.
Câu 1:
Bài làm
Nam Cao – nhà văn hiện thực xuất sắc của văn học Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám – luôn trăn trở trước số phận con người, đặc biệt là bi kịch của tầng lớp trí thức tiểu tư sản nghèo. Chính vì thế, trong tiểu thuyết Sống mòn, ông đã xây dựng nhân vật Thứ như một hình ảnh tiêu biểu cho lớp người ấy. Trước hết, Thứ là con người mang trong mình những ước mơ và khát vọng lớn lao. Anh từng tin rằng mình sẽ đỗ Thành chung, Tú tài, vào Đại học, sang Tây và trở thành một vĩ nhân có thể đem lại những đổi thay cho xã hội. Những ước mơ ấy thể hiện một lí tưởng sống đẹp, đáng trân trọng. Thế nhưng, trái ngược với khát vọng cao cả đó lại là hiện thực khắc nghiệt của đời sống. Con đường sự nghiệp bế tắc đã đẩy Thứ vào cảnh nghèo túng, khiến anh ngày càng chật vật trong việc mưu sinh. Không dừng lại ở khó khăn vật chất, Thứ còn bị dằn vặt bởi trách nhiệm với gia đình, từ đó luôn sống trong nỗi lo âu và ám ảnh về một tương lai bị khinh rẻ, coi thường. Chính sự đối lập gay gắt giữa ước mơ và hiện thực ấy đã làm nên bi kịch “sống mòn” của Thứ. Qua hình tượng nhân vật này, Nam Cao không chỉ phản ánh sâu sắc số phận của tầng lớp trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng tháng Tám mà còn gửi gắm thông điệp nhân văn sâu sắc về cách sống của con người. Từ đó, liên hệ với bản thân, em nhận ra rằng mỗi người trẻ hôm nay cần biết trân trọng thời gian, sống có lí tưởng và không ngừng nỗ lực vươn lên. Vì vậy, mỗi chúng ta nên chủ động học tập, rèn luyện và dám theo đuổi ước mơ của mình, để không rơi vào cảnh sống mòn, sống vô nghĩa, mà có thể sống một cuộc đời ý nghĩa và có ích cho xã hội.
Câu 2:
Bài làm
Gabriel Garcia Marquez từng viết: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già, mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ.” Câu nói giản dị nhưng hàm chứa một triết lí sâu sắc về con người và cuộc sống. Qua đó, nhà văn khẳng định rằng tuổi trẻ không chỉ được xác định bởi số năm đã sống, mà quan trọng hơn là bởi việc con người có còn giữ trong mình những khát vọng và niềm tin hay không. Chính vì vậy, vấn đề “tuổi trẻ và ước mơ” trở thành một giá trị cốt lõi, quyết định ý nghĩa và chiều sâu của đời người. Ước mơ là những khát vọng tốt đẹp mà con người hướng tới trong tương lai, là mục tiêu giúp con người sống có định hướng và lí tưởng. Trong khi đó, “già đi” trong lời nói của Marquez không đơn thuần chỉ là sự suy giảm về thể chất, mà là sự già nua trong tâm hồn: đó là khi con người trở nên thụ động, mệt mỏi, mất niềm tin và không còn động lực vươn lên. Khi con người từ bỏ ước mơ, họ cũng đồng thời đánh mất ý nghĩa sống, để rồi dù tuổi đời còn trẻ, tinh thần đã sớm cằn cỗi và chai sạn. Tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất của đời người, nơi hội tụ sức khỏe, trí tuệ, nhiệt huyết và tinh thần dấn thân mạnh mẽ. Chính trong quãng thời gian ấy, ước mơ giữ vai trò vô cùng quan trọng, trở thành ngọn lửa thắp sáng tâm hồn và dẫn đường cho hành động. Ước mơ giúp tuổi trẻ sống có mục tiêu, biết trân trọng từng ngày đang sống, biết nỗ lực học tập, rèn luyện và không ngừng hoàn thiện bản thân. Khi có ước mơ, con người không dễ dàng gục ngã trước khó khăn, bởi phía trước luôn có một điểm tựa tinh thần để hướng tới. Ngược lại, nếu tuổi trẻ sống thiếu ước mơ, con người dễ rơi vào lối sống buông xuôi, thụ động, để thời gian trôi qua trong vô nghĩa, và đó chính là biểu hiện rõ rệt nhất của sự “già đi” trong tâm hồn. Thực tế cuộc sống đã chứng minh ý nghĩa to lớn của ước mơ đối với tuổi trẻ. Thomas Edison – nhà phát minh vĩ đại của nhân loại – đã trải qua hàng nghìn lần thất bại trước khi thành công với bóng đèn điện. Chính ước mơ cống hiến cho khoa học và khát vọng mang ánh sáng đến cho con người đã giúp ông không nản lòng trước thất bại. Hay như Nick Vujicic, dù sinh ra không có tay chân, vẫn không từ bỏ ước mơ sống có ích và lan tỏa giá trị tích cực. Bằng ý chí và khát vọng mạnh mẽ, anh đã vượt qua mặc cảm, trở thành diễn giả truyền cảm hứng cho hàng triệu người trên thế giới. Những con người ấy cho thấy: ước mơ không chỉ giúp con người vượt qua nghịch cảnh, mà còn giữ cho tâm hồn họ luôn trẻ trung, mạnh mẽ và đầy sức sống. Tuy nhiên, bên cạnh những tấm gương tích cực, vẫn còn không ít người trẻ dễ dàng từ bỏ ước mơ khi gặp khó khăn, hoặc sống thiếu lí tưởng, chạy theo những giá trị vật chất tạm thời. Họ ngại thử thách, sợ thất bại và dần đánh mất khát vọng vươn lên. Chính sự buông xuôi ấy khiến tuổi trẻ trôi qua trong sự mờ nhạt và khiến con người “già đi” ngay khi còn rất trẻ, đúng như lời cảnh tỉnh của Gabriel Garcia Marquez. Để tuổi trẻ không trôi qua vô nghĩa, mỗi người cần biết nuôi dưỡng và bảo vệ ước mơ của mình. Trước hết, cần xác định một ước mơ đúng đắn, phù hợp với khả năng và mang giá trị tích cực cho cộng đồng. Đồng thời, ước mơ phải được hiện thực hóa bằng hành động cụ thể: sự chăm chỉ, kiên trì, tinh thần cầu tiến và thái độ nghiêm túc trước cuộc sống. Quan trọng hơn, con người cần học cách chấp nhận thất bại như một phần tất yếu của hành trình trưởng thành, bởi chính những khó khăn sẽ giúp ước mơ trở nên bền vững và ý nghĩa hơn. Mỗi học sinh hôm nay cần nhận thức rõ rằng tuổi trẻ chỉ thực sự có giá trị khi được sống cùng ước mơ và lí tưởng. Việc xác định mục tiêu học tập, rèn luyện nhân cách và không ngừng nỗ lực chính là cách để tuổi trẻ không trôi qua hoài phí. Khi còn dám mơ ước và kiên trì theo đuổi khát vọng, con người sẽ luôn giữ được sự trẻ trung trong tâm hồn, dù thời gian có trôi đi. Tóm lại, lời nói của Gabriel Garcia Marquez đã gửi gắm một thông điệp sâu sắc và nhân văn: ước mơ chính là thước đo của tuổi trẻ và là nguồn sống của con người. Khi con người còn ước mơ, cuộc sống vẫn còn ý nghĩa; khi con người ngừng mơ ước, họ cũng bắt đầu “già đi” trong chính tâm hồn mình. Vì vậy, hãy trân trọng tuổi trẻ, nuôi dưỡng khát vọng và sống hết mình cho những ước mơ tốt đẹp, để mỗi ngày trôi qua đều là một ngày đáng sống.
Câu 1:
Bài làm
Nam Cao – nhà văn hiện thực xuất sắc của văn học Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám – luôn trăn trở trước số phận con người, đặc biệt là bi kịch của tầng lớp trí thức tiểu tư sản nghèo. Chính vì thế, trong tiểu thuyết Sống mòn, ông đã xây dựng nhân vật Thứ như một hình ảnh tiêu biểu cho lớp người ấy. Trước hết, Thứ là con người mang trong mình những ước mơ và khát vọng lớn lao. Anh từng tin rằng mình sẽ đỗ Thành chung, Tú tài, vào Đại học, sang Tây và trở thành một vĩ nhân có thể đem lại những đổi thay cho xã hội. Những ước mơ ấy thể hiện một lí tưởng sống đẹp, đáng trân trọng. Thế nhưng, trái ngược với khát vọng cao cả đó lại là hiện thực khắc nghiệt của đời sống. Con đường sự nghiệp bế tắc đã đẩy Thứ vào cảnh nghèo túng, khiến anh ngày càng chật vật trong việc mưu sinh. Không dừng lại ở khó khăn vật chất, Thứ còn bị dằn vặt bởi trách nhiệm với gia đình, từ đó luôn sống trong nỗi lo âu và ám ảnh về một tương lai bị khinh rẻ, coi thường. Chính sự đối lập gay gắt giữa ước mơ và hiện thực ấy đã làm nên bi kịch “sống mòn” của Thứ. Qua hình tượng nhân vật này, Nam Cao không chỉ phản ánh sâu sắc số phận của tầng lớp trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng tháng Tám mà còn gửi gắm thông điệp nhân văn sâu sắc về cách sống của con người. Từ đó, liên hệ với bản thân, em nhận ra rằng mỗi người trẻ hôm nay cần biết trân trọng thời gian, sống có lí tưởng và không ngừng nỗ lực vươn lên. Vì vậy, mỗi chúng ta nên chủ động học tập, rèn luyện và dám theo đuổi ước mơ của mình, để không rơi vào cảnh sống mòn, sống vô nghĩa, mà có thể sống một cuộc đời ý nghĩa và có ích cho xã hội.
Câu 2:
Bài làm Gabriel Garcia Marquez từng viết: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già, mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ.” Câu nói giản dị nhưng hàm chứa một triết lí sâu sắc về con người và cuộc sống. Qua đó, nhà văn khẳng định rằng tuổi trẻ không chỉ được xác định bởi số năm đã sống, mà quan trọng hơn là bởi việc con người có còn giữ trong mình những khát vọng và niềm tin hay không. Chính vì vậy, vấn đề “tuổi trẻ và ước mơ” trở thành một giá trị cốt lõi, quyết định ý nghĩa và chiều sâu của đời người. Ước mơ là những khát vọng tốt đẹp mà con người hướng tới trong tương lai, là mục tiêu giúp con người sống có định hướng và lí tưởng. Trong khi đó, “già đi” trong lời nói của Marquez không đơn thuần chỉ là sự suy giảm về thể chất, mà là sự già nua trong tâm hồn: đó là khi con người trở nên thụ động, mệt mỏi, mất niềm tin và không còn động lực vươn lên. Khi con người từ bỏ ước mơ, họ cũng đồng thời đánh mất ý nghĩa sống, để rồi dù tuổi đời còn trẻ, tinh thần đã sớm cằn cỗi và chai sạn. Tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất của đời người, nơi hội tụ sức khỏe, trí tuệ, nhiệt huyết và tinh thần dấn thân mạnh mẽ. Chính trong quãng thời gian ấy, ước mơ giữ vai trò vô cùng quan trọng, trở thành ngọn lửa thắp sáng tâm hồn và dẫn đường cho hành động. Ước mơ giúp tuổi trẻ sống có mục tiêu, biết trân trọng từng ngày đang sống, biết nỗ lực học tập, rèn luyện và không ngừng hoàn thiện bản thân. Khi có ước mơ, con người không dễ dàng gục ngã trước khó khăn, bởi phía trước luôn có một điểm tựa tinh thần để hướng tới. Ngược lại, nếu tuổi trẻ sống thiếu ước mơ, con người dễ rơi vào lối sống buông xuôi, thụ động, để thời gian trôi qua trong vô nghĩa, và đó chính là biểu hiện rõ rệt nhất của sự “già đi” trong tâm hồn. Thực tế cuộc sống đã chứng minh ý nghĩa to lớn của ước mơ đối với tuổi trẻ. Thomas Edison – nhà phát minh vĩ đại của nhân loại – đã trải qua hàng nghìn lần thất bại trước khi thành công với bóng đèn điện. Chính ước mơ cống hiến cho khoa học và khát vọng mang ánh sáng đến cho con người đã giúp ông không nản lòng trước thất bại. Hay như Nick Vujicic, dù sinh ra không có tay chân, vẫn không từ bỏ ước mơ sống có ích và lan tỏa giá trị tích cực. Bằng ý chí và khát vọng mạnh mẽ, anh đã vượt qua mặc cảm, trở thành diễn giả truyền cảm hứng cho hàng triệu người trên thế giới. Những con người ấy cho thấy: ước mơ không chỉ giúp con người vượt qua nghịch cảnh, mà còn giữ cho tâm hồn họ luôn trẻ trung, mạnh mẽ và đầy sức sống. Tuy nhiên, bên cạnh những tấm gương tích cực, vẫn còn không ít người trẻ dễ dàng từ bỏ ước mơ khi gặp khó khăn, hoặc sống thiếu lí tưởng, chạy theo những giá trị vật chất tạm thời. Họ ngại thử thách, sợ thất bại và dần đánh mất khát vọng vươn lên. Chính sự buông xuôi ấy khiến tuổi trẻ trôi qua trong sự mờ nhạt và khiến con người “già đi” ngay khi còn rất trẻ, đúng như lời cảnh tỉnh của Gabriel Garcia Marquez. Để tuổi trẻ không trôi qua vô nghĩa, mỗi người cần biết nuôi dưỡng và bảo vệ ước mơ của mình. Trước hết, cần xác định một ước mơ đúng đắn, phù hợp với khả năng và mang giá trị tích cực cho cộng đồng. Đồng thời, ước mơ phải được hiện thực hóa bằng hành động cụ thể: sự chăm chỉ, kiên trì, tinh thần cầu tiến và thái độ nghiêm túc trước cuộc sống. Quan trọng hơn, con người cần học cách chấp nhận thất bại như một phần tất yếu của hành trình trưởng thành, bởi chính những khó khăn sẽ giúp ước mơ trở nên bền vững và ý nghĩa hơn. Mỗi học sinh hôm nay cần nhận thức rõ rằng tuổi trẻ chỉ thực sự có giá trị khi được sống cùng ước mơ và lí tưởng. Việc xác định mục tiêu học tập, rèn luyện nhân cách và không ngừng nỗ lực chính là cách để tuổi trẻ không trôi qua hoài phí. Khi còn dám mơ ước và kiên trì theo đuổi khát vọng, con người sẽ luôn giữ được sự trẻ trung trong tâm hồn, dù thời gian có trôi đi. Tóm lại, lời nói của Gabriel Garcia Marquez đã gửi gắm một thông điệp sâu sắc và nhân văn: ước mơ chính là thước đo của tuổi trẻ và là nguồn sống của con người. Khi con người còn ước mơ, cuộc sống vẫn còn ý nghĩa; khi con người ngừng mơ ước, họ cũng bắt đầu “già đi” trong chính tâm hồn mình. Vì vậy, hãy trân trọng tuổi trẻ, nuôi dưỡng khát vọng và sống hết mình cho những ước mơ tốt đẹp, để mỗi ngày trôi qua đều là một ngày đáng sống.
Câu1:
- Điểm nhìn của người kể chuyện: Điểm nhìn hạn tri, điểm nhìn bên trong. (Do người kể chuyện lựa chọn ngôi kể thứ ba, dựa vào cảm nhận, suy nghĩ của nhân vật Thứ để kể lại câu chuyện). Câu 2. - Ước mơ của nhân vật Thứ khi ngồi trên ghế nhà trường là: đỗ thành chung, đỗ tú tài, vào đại học đường, sang Tây và trở thành một vĩ nhân đem những sự thay đổi lớn lao đến cho xứ sở mình. Câu 3. - Một số biện pháp được sử dụng trong đoạn trích và tác dụng: + Điệp cấu trúc: "Y sẽ.... , đời y sẽ. ....... sẽ khinh y, ... chết mà chưa..." :Có tác dụng nhấn mạnh những nhận thức, hình dung về cuộc sống mòn mỏi, vô nghĩa của nhân vật Thứ về tương lai phía trước của mình; đồng thời tạo nên nhịp điệu gợi cảm cho câu văn; giúp người đọc có được hình dung cụ thể, rõ nét về cuộc sống của những người trí thức trong xã hội Việt Nam trước cách mạng tháng Tám. + Ẩn dụ: "đời - mốc lên, gỉ đi, mòn, mục ra " : Có tác dụng gợi lên một cách sinh động về cuộc sống vô nghĩa, lụi tàn từng ngày mà nhân vật sẽ phải nếm trải trong hình dung của mình; thể hiện giá trị hiện thực của tác phẩm. + Liệt kê tăng cấp: Liệt kê một chuỗi những điều Thứ hình dung về cuộc sống tương lai của mình ( chẳng có việc gì làm, ăn bám vợ/ mốc lên, gỉ đi, mòn, mục ra ở một xó nhà quê ); trong đó nhân vật cảm nhận được sự khinh thường của mọi người và chính bản thân mình (Người ta sẽ khinh y, vợ y sẽ khinh y. chính y sẽ khinh y. ); qua đó nhấn mạnh cuộc sống vô nghĩa, lụi tần cứ rõ nét từng ngày của Thứ, đồng thời thể hiện chân thực những mặc cảm mà nhân vật sẽ phải nếm trải trong hình dung của mình; từ đó góp phần thể hiện giá trị hiện thực của tác phẩm. + Nghịch ngữ: chết mà chưa sống : Có tác dụng khắc họa và nhấn mạnh bi kịch mà nhân vật phải nếm trải: chết ở đây là chết về mặt tinh thần; sống ở đây là sống thực sự, sống có ý nghĩa. Từ đó, góp phần thể hiện giá trị hiện thực sâu sắc của tác phẩm... Câu 4: - Cuộc sống của nhân vật Thứ: Cuộc sống đầy bi kịch, khó khăn, mòn mỏi trong việc kiếm kế sinh nhai để lo cho bản thân và gia đình, không thực hiện được hoài bão của cuộc đời mình. - Con người nhân vật Thứ: Là con người đầy hoài bão, khát vọng; con người có đời sống nội tâm phong phú, có khả năng nhận thức sâu sắc về cuộc sống và bản thân mình. Câu 5. - Sống là làm chủ bản thân, làm chủ cuộc đời mình. Đây là một triết lí sâu sắc bởi lẽ: Mỗi người là một bản thể duy nhất và mỗi người chỉ được sống một lần trong đời. Do đó, nếu mỗi chúng ta không làm chủ bản thân, làm chủ cuộc đời mình thì chúng ta sẽ mất đi cơ hội sống đúng nghĩa. Chỉ có khi làm chủ bản thân, làm chủ cuộc đời
![]()
Câu 1: Thể thơ: lục bát
Câu 2: Đoạn trích kể về cuộc chia tay đầy lưu luyến giữa Thúy Kiều và Kim Trọng trước khi chàng lên đường đi thi thể hiện nỗi đau niềm tiếc nuối và tình cảm sâu nặng của đôi lứa.
Câu 3:
- Biện pháp đối: "người về" với " kẻ đi" Và " chiếc bóng " với " một mình"
- Tác dụng: làm nổi bật cảm nhận của Kiều về cảnh ngộ và số phận hai người. Cả hai đều cô đơn và nhỏ bé như nhau thấm thía một cảm giác lẻ loi bất lực. Qua đó nhấn mạnh tâm trạng và số phận lênh đênh trôi nổi của nàng .
Câu 4: Cảm hứng chủ đạo là tình yêu thủy chung, nỗi thương nhớ và nỗi đau chia ly của đôi lứa trước những thử thách của số phận.
Câu 5:
- Nhan đề: Cuộc chia tay lưu luyến của Thúy Kiều và Kim Trọng .
- Lí do: nhan đề phản ánh đúng nội dung chính của đoạn trích, làm nổi bật tình cảm sâu nặng với bi kịch chia ly giữa hai nhân vật