Phạm Ngọc Anh Thư
Giới thiệu về bản thân
-Tính đàn hồi: Là khả năng của lò xo tự trở lại hình dạng và kích thước ban đầu sau khi lực gây ra biến dạng bị loại bỏ.
-Độ cứng (Hệ số đàn hồi k): Là đại lượng đặc trưng cho khả năng chống lại sự biến dạng của lò xo. Chỉ số này cho biết cần bao nhiêu lực để làm lò xo biến dạng một đơn vị chiều dài(N/m)
-Độ biến dạng:là sự thay đổi về chiều dài của lò xo( dãn ra hoặc nén lại)so với chiều dài tự nhiên ban đầu.
-Giới hạn đàn hồi:là giới hạn mà trong đó vật rắn giữ được tính đàn hồi
-Thiết kế mặt đường nghiêng tại các đoạn cua
-Giới hạn tốc độ tối đa
-Tăng độ nhám cho bề mặt tiếp xuac
*Va chạm đàn hồi
-Mô tả thí nghiệm:
1.Gắn hai qả cầu kim loại lên phía trước hai xe A và B (để tạo độ nảy khi va chạm)
2.Đặt xe B đứng yên trên máng thẳng,đẩy xe A chuyển động với xe B.
-Hiện tượng:Sau khi va chạm hai xe tách rời nhau chuyển động với một vận tốc khác nhau.Động năng và động lượng của hệ được bảo toàn
*Va chamj mềm
-Mô tả thí nghiệm
1.Thay các quả cầu kim loại bằng miếng nhựa dính (hoặc băng dính hai mặt) vào vị trí tiếp xúc của hai xe A và B.
2.Cho xe A chuyển động đến va chạm với xe B đang đứng yên.
-Hiện tượng: Sau va chạm, do có miếng nhựa dính, hai xe dính vào nhau và cùng chuyển động với một vận tốc chung. Trong trường hợp này, động năng của hệ không bảo toàn (một phần năng lượng chuyển thành nhiệt hoặc biến dạng), nhưng động lượng vẫn bảo toàn.